NHỮNG NĂM THÁNG LÀM "CỤC CƯNG" CỦA CẢ NHÀ

CHƯƠNG 13: THU HOẠCH "FAN CUỒNG"

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày 6 tháng 3 năm 2011, khi trở thành kỳ thủ chuyên nghiệp, Uất Trì Mặc đại diện tham gia Giải Cờ vây League Giáp Trung Quốc. Trong 18 ván đấu, đạt thành tích 12 thắng 6 phụ, vinh dự nhận giải Tân tú xuất sắc nhất mùa giải.

Ngày 18 tháng 6 cùng năm, Uất Trì Mặc giành chức vô địch cá nhân chuyên nghiệp đầu tiên trong sự nghiệp tại Giải Cờ vây nhanh Công khai Trung Quốc.

Nhờ sức hút của , bộ môn cờ vây vốn coi là khô khan bỗng dưng trở nên cực kỳ thịnh hành. Thiện cảm của công chúng dành cho CHILDREN tăng vọt. Càng ngày càng nhiều chú ý đến ban nhạc , từ âm nhạc cho đến ngoại hình và tình cảm giữa các thành viên.

Tuy nhiên, sự tò mò của cư dân mạng dừng ở đó. Một bức ảnh rò rỉ từ buổi lễ trao giải nọ dấy lên những đồn đoán về thế của nhóm. Trong ảnh, một vị khách mời trao giải – vốn là một tiền bối m.á.u mặt trong giới – khom lưng, bắt tay các thành viên CHILDREN với thái độ cực kỳ cung kính. Điều thật vô lý, vì dù nhóm nổi tiếng đến , những nhân vật quyền lực cũng cần khép nép đến thế.

Thế là, các bài đăng về " thế bí ẩn" của nhóm mọc lên như nấm. "Ba , đều là Thái t.ử gia ở Bắc Kinh đấy, chỉ là họ sống kín tiếng thôi. Còn vị chủ xướng thì rõ lắm, nhưng là họ hàng của Lý Mộ Thư, chắc chắn gia thế cũng chẳng ..."

Làn sóng thảo luận lan rộng như lửa gặp gió. Cuối cùng, Thiên Nhạc nhận tính nghiêm trọng của vấn đề. Sau khi trưng cầu ý kiến của bốn trai, công ty quyết định bảo mật tuyệt đối thông tin cá nhân. Chỉ trong một đêm, tất cả các bài đăng đồn đoán đều bốc sạch sành sanh. Đồng thời, công ty lập tức tung thông báo về show thực tế mới của nhóm để đ.á.n.h lạc hướng dư luận.

Dần dà, cơn bão về thế của thành viên CHILDREN cũng lắng xuống, tan biến làn sóng thông tin cuồn cuộn của internet. Đa cũng bắt đầu quên chuyện .

...

Thứ Bảy hôm nay, Uất Trì Mặc đội chiếc mũ lưỡi trai, dắt theo chú ch.ó Alaska dạo thong dong bãi cỏ công viên. Gần đây sống cực kỳ kín tiếng. Cậu quá coi thường năng lực của cư dân mạng , ai nấy đều như Sherlock Holmes , chuyện gì cũng thể đào bới , thật khiến rùng ...

Buổi sáng thứ Bảy trời nắng , nhưng bất chợt lất phất mưa phùn. Những giọt mưa rơi mặt mang theo cảm giác ngứa ngáy nhàn nhạt. Uất Trì Mặc trong mưa nhưng tâm trạng hề ảnh hưởng, vui vẻ ngân nga một tiểu khúc rảo bước về nhà.

Đi đến khúc quanh chỗ cầu trượt trong công viên, thấy một chừng mười tuổi đang ngơ ngác, bồn chồn tại chỗ. Uất Trì Mặc chần chừ một chút tiến hỏi han: "Em nhỏ ơi, trời mưa về nhà?"

Cậu bé tiếng liền đầu . Khóe mắt em đỏ hoe, nước mắt vẫn còn đọng , mũi sụt sịt liên hồi. Vừa thấy chú ch.ó Alaska to lớn bên cạnh Uất Trì Mặc, bé rõ ràng hoảng sợ, mếu máo như sắp rống lên.

Uất Trì Mặc vội vàng xua tay: "Ấy! Đừng mà! Có chuyện gì thì , em về nhà?"

Cậu bé rụt rè liếc chú ch.ó, thở dường như bình tĩnh đôi chút, em lý nhí: "Em... em tìm thấy đường về nhà..."

Uất Trì Mặc khẽ : "Quả nhiên là sai mà. Thế giờ đây? Người nhà em ngoài chơi ?"

Cậu bé chậm rãi lắc đầu, hít hít mũi đầy sợ hãi: "Mọi ạ... em trốn ngoài chơi..."

Uất Trì Mặc thở dài một tiếng, đưa tay về phía bé, hóm hỉnh : "Đi thôi, đưa em tìm chú cảnh sát."

Cậu bé do dự một hồi cũng chịu đặt bàn tay nhỏ bé tay .

Nhiều năm về , vẫn thường xuyên mơ thấy một khung cảnh: giữa màn mưa lất phất ánh nắng ban mai, một thiếu niên với vẻ ngoài thanh tú vươn tay về phía . Trên tỏa một khí chất tùy tính, phóng khoáng nhưng khiến vô thức gần...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhung-nam-thang-lam-cuc-cung-cua-ca-nha/chuong-13-thu-hoach-fan-cuong.html.]

Uất Trì Mặc đưa bé đến đồn cảnh sát gần đó, giải thích tình hình cho các chiến sĩ. Đợi cho đến khi cảnh sát liên lạc với bé, mới yên tâm rời .

...

"Tiểu Nhiên! Tiểu Nhiên!" Một trẻ chạy hớt hải đến ôm chầm lấy bé. Được bao bọc trong ấm quen thuộc của , kìm mà oà nức nở. Người trẻ với gương mặt tái nhợt dần lấy chút sắc hồng, bà buông con , dịu dàng lau những giọt nước mắt mặt đứa trẻ.

Viên cảnh sát tiến nhắc nhở: "Chị là cháu ? Sau chú ý hơn nhé. Còn cháu nữa, từ giờ trốn gia đình chạy ngoài như ."

Người trẻ vội dậy, dắt tay con cùng cúi đầu cảm ơn: "Cảm ơn các cảnh sát nhiều lắm, thực sự cảm ơn các !"

Viên cảnh sát xua tay: "Không gì, đó là trách nhiệm của chúng thôi. Cũng may là một thanh niên đưa cháu đến đây..." Nói quanh: "Ơ? Người ? Vừa nãy còn ở đây mà."

Cậu bé tên Đàm Nhiên lưng viên cảnh sát, nơi đó chỉ còn là một trống , trong lòng em bỗng dâng lên một nỗi mất mát nhè nhẹ.

 

Đàm Nhiên đưa về nhà. Người trẻ cũng tự kiểm điểm bản , bà ngày thường quản giáo quá khắt khe mới khiến con trốn như . Bà xổm xuống xoa đầu con, dịu dàng : "Lần cũng , là do quá nghiêm khắc. Sau sẽ cho con thời gian nghỉ ngơi, vui chơi riêng, nhưng con hứa với tự ý ngoài mà xin phép nữa, ?"

Đàm Nhiên trịnh trọng gật đầu.

Người trẻ mỉm nhẹ nhõm: "Vậy con phòng khách xem tivi một lát , xem gì cũng ! Mẹ bếp nấu cơm trưa."

"Vâng ạ!" Gương mặt Đàm Nhiên rạng rỡ hẳn lên.

Cậu bé phòng khách mở tivi, liên tục chuyển đài. Đột nhiên, khựng khi thấy một gương mặt quen thuộc màn hình.

"Chào , chúng CHILDREN! là chủ xướng Uất Trì Mặc."

Trên màn hình, thiếu niên nheo đôi mắt dài, khóe môi khẽ cong lên thành nụ : "Hôm nay chúng mang đến cho đĩa đơn mới nhất mang tên Fire. Cảm ơn lắng ."

Uất Trì Mặc nhếch môi lộ nụ rạng rỡ chút che giấu. Những sợi tóc xoăn rủ xuống trán, mềm ánh kiên định trong đôi mắt . Tiếng hát trong trẻo vang lên, dệt thành một tấm lưới vô hình nhưng chắc chắn, khiến thính giả đều trở thành tù binh trong giai điệu, lối thoát.

Đàm Nhiên ngẩn ngơ tivi thiếu niên biểu diễn. Tiếng hát dường như thấm sâu từng huyết quản, khiến từng tế bào trong cơ thể em đều rung động theo.

"Uất Trì Mặc..." Đàm Nhiên lầm bầm gọi cái tên .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận