NHỮNG NĂM THÁNG LÀM "CỤC CƯNG" CỦA CẢ NHÀ

CHƯƠNG 12: QUÀ SINH NHẬT

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau buổi tiệc, cả nhóm trở về phòng chờ. Quản lý Quách Duy đưa cho Uất Trì Mặc một xấp thư dày cộm: "Này, thư tay của fan cho em đấy."

"Vâng, em cảm ơn." Uất Trì Mặc đón lấy, tháo giày cuộn tròn sofa, đặt xấp thư lên gối để .

Ánh đèn vàng ấm áp đổ xuống, bao phủ lấy một lớp hào quang dịu nhẹ. Hàng lông mi dài cong v.út như nhuộm nắng, khiến gương mặt trở nên tĩnh lặng và dịu dàng vô cùng. Chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình lấp ló vóc dáng mảnh mai của thiếu niên, phần cổ tay áo xắn cao để lộ đôi tay gầy gầy, trắng trẻo.

Chương Khải Trình cách đó xa, vờ như đang việc khác nhưng ánh mắt dán c.h.ặ.t Uất Trì Mặc. Trái tim đập loạn nhịp, cảm giác tức n.g.ự.c dâng lên khiến thấy chua xót và nghẹn ngào. Câu "Anh thích em" như trực trào đến tận đầu môi.

Uất Trì Mặc về sự giày vò của . Đọc những dòng thư chân thành, sóng mũi cay cay, đuôi mắt ửng hồng. Cậu vội vùi mặt sofa để giấu sự xúc động.

"Hừ... hừ..."

Một tiếng kêu lạ lẫm vang lên. Uất Trì Mặc ngẩng đầu, đập mắt là một chú lợn con (tiểu hương trư) trắng trẻo, mập mạp. Chương Khải Trình hai tay nâng chú lợn, vẻ mặt đầy căng thẳng: "Sinh... sinh nhật vui vẻ, Tiểu Mặc!"

Uất Trì Mặc nheo mắt chú lợn sang , mặt đầy hoang mang. Chương Khải Trình luống cuống sang cầu cứu Lâm Dật và Lý Mộ Thư, nhưng hai kẻ trốn góc phòng ngặt nghẽo. Anh thầm mắng ngu ngốc, lẽ nên lời tư vấn của hai gã đó!

"Lý Mộ Thư bảo... bảo em thích thú cưng nên mới..." Chương Khải Trình lắp bắp giải thích.

"Nên ... tặng em một con heo?" Uất Trì Mặc nén hỏi . Chương Khải Trình đỏ bừng mặt, cúi gầm đầu dám .

Lý Mộ Thư lúc mới tiến , bá vai Uất Trì Mặc trêu chọc: "Ôi dào, chẳng Chương Khải Trình cũng cầm tinh con Heo ! Đây là đang tự tặng cho em đấy, em nên..." Chưa kịp hết câu, chính lời dối trá của cho sặc sụa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhung-nam-thang-lam-cuc-cung-cua-ca-nha/chuong-12-qua-sinh-nhat.html.]

Uất Trì Mặc nghiêng sofa, tung chân đạp loạn xạ Mộ Thư: "Biến ngay, năng linh tinh gì đấy? Thế thì em càng thèm lấy!"

Chương Khải Trình sa sầm mặt, hai đùa giỡn mà lòng buồn rười rượi. Lời đùa của Uất Trì Mặc khiến thấy hụt hẫng vô cùng. Lâm Dật thấy bầu khí vẻ căng thẳng liền can ngăn: "Thôi đừng quậy nữa. Tiểu Mặc, đây là tấm lòng của A Khải, em cứ nhận . Em cũng thích động vật mà, nó đáng yêu ?"

Chú lợn con như hiểu chuyện, chu miệng kêu "hừ hừ" hai tiếng hợp tác.

Uất Trì Mặc thẳng dậy, phồng má chú lợn, băn khoăn: "Đáng yêu thì đấy... nhưng nhỡ nó lớn lên nặng mấy trăm cân thì ? Lúc đó hết đáng yêu ."

"Không ! Lúc mua hỏi kỹ chủ tiệm , đây là giống lợn cảnh bao giờ lớn." Chương Khải Trình vội vã cam đoan.

Lúc Uất Trì Mặc mới yên tâm, đón lấy chú lợn, gãi gãi đầu nó: "Nếu mày mà lớn thành con lợn sề là tao ăn thịt mày đấy nhé!"

Chú lợn con dùng cái mũi ươn ướt dụi lòng bàn tay , còn lém lỉnh l.i.ế.m l.i.ế.m. Uất Trì Mặc thấy ngứa, chọc mũi nó cảnh cáo: "Không l.i.ế.m!"

Uất Trì Mặc khẽ, vuốt ve nó nựng: "Ngoan nào... heo nhỏ ngoan..."

Khóe môi Chương Khải Trình khẽ giật giật. Anh bắt đầu hối hận vì tặng món quà . Anh thế mà đang ghen tị với một con lợn! Uất Trì Mặc ngẩng đầu , nở một nụ rạng rỡ như nắng hạ: "Cảm ơn vì món quà, em thích lắm."

Chương Khải Trình ngẩn ngơ, cảm giác như uống mật ngọt, đầu óc choáng váng. Tai đỏ bừng, mãi mới thốt nên lời: "Không... gì..."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận