NGƯỜI CẬU QUÈ

7

Tôi ngẩng lên nhìn mẹ, thấy bà đang ngơ ngẩn nhìn về phía trước, không biết đang nghĩ gì.  

 

Lần này về nhà, tôi nhận ra ba có vẻ thay đổi.  

 

Ông về nhà ít hơn, và ngày càng trở nên cáu gắt với mẹ.  

 

Có lần, tôi còn nhìn thấy ông tát mẹ một cái.  

 

Nhưng mẹ chỉ có thể lén lau nước mắt.  

 

Tôi kể những chuyện này với bạn thân Nã Nã, bạn ấy chắc chắn nói:  

"Ba cậu chắc chắn đang tìm mẹ kế cho cậu rồi.  

 

"Trước đây ba tớ cũng thế. Có lần còn lén dẫn một người phụ nữ về nhà, làm mẹ tớ tức đến phát bệnh."  

 

"Thế… thế phải làm sao đây?"  

 

Tôi lo lắng đến mức sắp khóc.  

 

Nã Nã vỗ vai tôi, nghiêm trang như người lớn:  

"Cậu đừng lo. Đàn ông đều vậy, đánh một trận là được.  

 

"Hồi đó, cậu lớn và cậu nhỏ của tớ đánh ba tớ một trận tơi bời, ba tớ lập tức ngoan ngoãn, không dám ức h.i.ế.p mẹ tớ nữa.  

 

"Cậu cũng có cậu mà, gọi cậu cậu đến, đánh ba cậu một trận đi. Mẹ tớ nói, có nhà mẹ đẻ đứng sau, mẹ tớ không sợ ba tớ đâu."  

 

Cậu.  

 

Tôi nghĩ đến chân bị thương của cậu, cảm thấy hơi lo.  

 

Có lẽ, cậu không đánh lại ba tôi.  

 

Nhưng tôi vẫn lén gọi điện cho cậu.  

 

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi thấy sốt ruột, cuối cùng cậu mới chậm rãi nói:  

"Yên tâm đi, Lam Lam. Có cậu ở đây, sẽ không ai ức h.i.ế.p được hai mẹ con con đâu."  

 

12

 

Ba hiếm khi về nhà.  

 

Trong bữa ăn, mẹ ngập ngừng nói với ba:  

"Lớp của Lam Lam cần mua tài liệu học tập, mỗi bạn 200 tệ."  

 

Ba không thèm ngẩng đầu, nói:  

"Tôi không có tiền. Cô nhất quyết đưa nó về, thì tự bỏ tiền ra."  

 

Mẹ đặt đũa xuống, trừng mắt nhìn ba.  

"Lương của anh mỗi tháng chỉ đưa tôi 2000, còn lại đâu rồi?  

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận