NGƯỜI CẬU QUÈ

4

Tên tôi là Thắng Lam, mẹ nói mong tôi lớn lên sẽ giỏi hơn cả con trai.  

 

Nhưng em trai tôi tên là Bảo Duệ, nghĩa là quý giá như bảo vật.  

 

Nhưng tôi không muốn giỏi hơn cả con trai, tôi chỉ muốn làm bảo bối của ba mẹ thôi.  

 

06

 

Tối hôm đó, khi gọi video cho mẹ, khuôn mặt em trai phóng to hiện lên đầu tiên.  

 

"Chị… chị, bao giờ chị… chị về vậy?"  

 

Hình ảnh được kéo ra xa, mẹ bế em trai xuất hiện trên màn hình.  

 

Mẹ cười rạng rỡ:  

"Lam Lam, con xem, em nhớ con lắm đấy. Chỉ cần nghe nói gọi video với con là chạy ào đến luôn."  

 

Mẹ cúi đầu dịu dàng, khẽ véo má em trai.  

 

"Duệ Duệ, nói chị nghe xem, con có nhớ chị không?"  

 

"Nhớ… nhớ chị."  

 

Mẹ cầm bàn tay nhỏ của em, đặt lên môi hôn.  

 

Tôi cũng rất nhớ em trai, nhưng tôi nhớ mẹ hơn.  

 

Tôi đã chuẩn bị rất nhiều điều muốn nói với mẹ.  

 

Nhưng nhìn hình ảnh hai người họ thân thiết trên màn hình, những lời ấy lại chẳng thốt ra được.  

 

"Lam Lam, sao con không nói gì?"  

 

Cuối cùng mẹ cũng nhìn tôi.  

 

Trái tim tôi vốn đang nguội lạnh bỗng ấm áp trở lại.  

 

Tôi mở miệng:  

"Mẹ ơi, con nhớ—"  

 

Hình ảnh bỗng dưng rung lắc, lúc thì hướng xuống đất, lúc lại hướng lên trần nhà.  

 

"Tạ Bảo Duệ, trả điện thoại cho mẹ ngay!"  

 

Tiếng mẹ quát lớn vang lên, nhưng gương mặt mẹ không còn rõ nữa.  

 

Một lúc lâu sau, màn hình mới ổn định lại, mẹ hiện lên lần nữa.  

 

Nhưng mẹ cứ ngoái nhìn ra sau, vội vàng nói với tôi:  

"Em con lại nghịch rồi, mẹ phải đi pha sữa cho nó. Không nói chuyện nữa nhé. Đợi vài hôm nghỉ lễ, mẹ sẽ dẫn em đến thăm con."  

 

"Mẹ—"  

 

Tôi còn chưa nói hết câu thì cuộc gọi đã ngắt.  

 

Tôi ngây người nhìn vào điện thoại, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.  

 

Cậu mở cửa bước vào, trên tay cầm một hộp sữa.  

 

"Nói chuyện xong rồi à? Uống sữa đi."  

 

Không hiểu vì sao, khi nhìn thấy cậu, những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu như vỡ òa.  

 

Tôi lao vào lòng cậu, bật khóc nức nở.  

 

Cậu nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, lắng nghe tôi vừa khóc vừa kể hết những ấm ức của mình.  

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận