NGƯỜI CẬU QUÈ
3
Mắt tôi sáng lên.
"Tất nhiên rồi. Cậu chỉ nói dối người lớn, không nói dối trẻ con."
Cậu hà hơi vào tay, rồi gãi nhẹ cổ tôi.
Tôi rụt cổ, bật cười khanh khách.
Cậu làm ngựa gỗ trong suốt một tuần.
Tôi ngồi bên cạnh nhìn cũng suốt một tuần.
Khi làm xong, tôi bĩu môi, nhìn con ngựa gỗ với vẻ chán chường.
"Cậu, xấu quá đi."
Cậu gãi đầu, hơi ngại ngùng.
"Xấu thì xấu, nhưng lúc cưỡi vẫn như nhau mà. Thử xem."
Tôi miễn cưỡng ngồi lên.
Ngựa gỗ càng lúc lắc nhanh, tôi thấy nó cũng chẳng xấu lắm.
Rồi tôi cười khúc khích.
Ngày đầu tiên đến trường mới, cậu là người đầu tiên đến đón tôi, mang theo kẹo mơ mà tôi thích.
Tôi nằm trên lưng cậu, ngậm kẹo, líu ríu kể những chuyện xảy ra trong ngày.
"Con có khóc không?"
Cậu hỏi tôi.
"Con không khóc đâu. Trương Vũ Triết khóc, cô Hoa nói cậu ấy là con trai mà còn không kiên cường bằng con."
"Chà, Lam Lam nhà mình thật giỏi."
"Đương nhiên rồi, mẹ bảo con phải giỏi hơn cả con trai."
Cậu bỗng im lặng.
Mãi sau, khi tôi gần ngủ, cậu mới khẽ nói:
"Lam Lam, con không cần so với con trai đâu. Con chỉ cần là chính mình thôi."
"Vâng."
Tôi không hiểu lời cậu, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp lại.
Cậu cõng tôi, từng bước từng bước lắc lư, tôi chìm vào giấc ngủ trong sự yên bình đó.
05
Cổng làng bắt đầu được sửa đường.
Nghe nói, con đường đất lầy lội mà tôi và mẹ đã đi xe khách đến sẽ được sửa thành đường bê tông rộng rãi.
Chú Triệu, người đi làm thuê trên thành phố vừa trở về, ngày nào cũng ra hiện trường xem xét.
Sau đó, ông sẽ ngồi dưới gốc cây hòe già trong làng và báo cáo tiến độ xây dựng.
"Hôm nay tôi thấy họ tháo khuôn rồi, sắp thông xe được rồi đó."
"Làm gì mà nhanh thế, tôi nghe nói phải dưỡng một tháng cơ mà."