NGƯỜI CẬU QUÈ
1
Năm tôi năm tuổi, ba mẹ quyết định gửi tôi về quê ở với cậu.
Mẹ ôm tôi, nước mắt lưng tròng nói:
"Thắng Lam ngoan, con biết mà, mẹ yêu thương con và em trai như nhau. Nhưng hai đứa trẻ, mẹ thực sự không thể chăm sóc hết được. Em trai còn nhỏ, không thể thiếu người bên cạnh. Con hãy đến ở với cậu một thời gian, đợi em lớn hơn một chút, mẹ nhất định sẽ đón con về ngay."
Cậu sao?
Là người cậu từ nhỏ đến lớn luôn bắt nạt mẹ tôi ư?
Là người cậu hay gây chuyện thị phi đến mức bị người ta đánh gãy chân ư?
Tôi có chút sợ hãi.
Nhưng nhìn ánh mắt vừa bất lực vừa không đành lòng của mẹ, tôi vẫn cắn răng gật đầu đồng ý.
01
Buổi tối, khi thu dọn hành lý, mẹ tôi lại khóc một trận.
Ba an ủi mẹ:
"Chuyện này cũng không còn cách nào khác. Em vừa tìm được công việc mới, còn anh thì lúc nào cũng bận, làm gì có sức chăm sóc hai đứa trẻ?"
Mẹ đ.ấ.m vào n.g.ự.c ba, nghẹn ngào nói:
"Nhưng tại sao lại là Thắng Lam phải đi? Chỉ vì con bé là con gái sao?"
Ba nghiêm mặt:
"Em nói gì vậy? Nhà mình đâu phải gia đình trọng nam khinh nữ. Hơn nữa, không để Thắng Lam đi, lẽ nào lại để Bảo Duệ về quê? Nó còn nhỏ thế này, em đành lòng sao?"
Mẹ không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ gấp chiếc váy nhỏ mà tôi thích nhất, đặt vào trong vali.
Tôi khép cửa phòng nhẹ nhàng, đứng ngẩn ngơ bên ngoài, không biết phải làm sao.
Rõ ràng cả tôi và em trai đều là con của ba mẹ, tại sao ba mẹ không nỡ để em trai về quê, nhưng lại sẵn sàng để tôi đi?
Tôi không hiểu.
Sáng hôm sau, mẹ dẫn tôi lên chiếc xe khách.
Đêm trước đó trời mưa suốt, khi xe chạy đến con đường nhỏ ở quê, lốp xe bỗng "phịch" một tiếng, bị mắc kẹt trong lớp bùn lầy nhão nhoẹt.
Tài xế đạp ga hết cỡ, bánh xe quay tít, bùn đất b.ắ.n tung tóe lên cửa sổ, phủ kín một màu bẩn thỉu.
Chiếc xe chao đảo, lúc trượt, lúc nhảy lên, trong xe đầy tiếng kêu thét và than phiền.
Khó khăn lắm mới đến nơi, mẹ tôi lao xuống xe, ngồi thụp bên bờ ruộng, "ọe ọe" nôn liên tục.
Tôi đứng sau mẹ, bối rối níu vạt áo của bà.
Màn mưa phủ xuống cánh đồng, xanh mờ ảo.
Những hạt mưa nhỏ li ti như màn ngọc trai rơi xuống, trượt qua má, len vào cổ áo, khiến tôi lạnh run.