Đứa Con Gái Vô Ơn
Chương 8
Hóa ra lúc đó chúng nó giả ly hôn, đã thỏa thuận phân chia tài sản, Trình Đại Phát sẽ đưa số tiền tôi trả trước cho căn nhà cho Tiểu Khiết, còn căn nhà thuộc về cậu ta.
Nhưng cậu ta đã giở trò, dụ dỗ Tiểu Khiết rằng dù sao cũng chỉ là diễn kịch, sớm muộn gì cũng sẽ tái hôn, nên chỉ đưa cho Tiểu Khiết hai vạn tệ, số tiền còn lại không đưa, mà cũng chẳng viết giấy nợ.
Đến khi thấy Tiểu Khiết không còn giá trị lợi dụng nữa, cậu ta liền biến giả thành thật.
Tiểu Khiết muốn đòi lại số tiền trả trước nhưng lại không có bằng chứng, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Coi như con bé bị lợi dụng hết rồi vứt bỏ.
Tiểu Khiết khóc lóc thảm thiết, ruột gan như đứt từng khúc, nhưng tôi chẳng mảy may động lòng.
"Lúc con cùng thằng đó bày mưu hại mẹ, có bao giờ con nghĩ tới ngày cậu ta sẽ phản bội con không?"
Tôi không tin một gã đàn ông có thể nhẫn tâm hãm hại người khác lại có thể chung thủy trong tình yêu.
"Mẹ ơi, con sai rồi! Anh ta nói chỉ cần đổi thuốc, mẹ sẽ chỉ bị ốm thôi chứ không mất mạng, con đã tin lời anh ta!"
Tiểu Khiết nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, van xin trong đau khổ.
"Chuyện này không liên quan gì đến mẹ cả. Tất cả là do con lựa chọn. Từ cái giây phút con tráo đổi thuốc của mẹ, chúng ta đã không còn là mẹ con, ân nghĩa đều đã cắt đứt."
Dứt lời, tôi hất tay nó ra, sải bước về phía cửa.
Chiếc taxi đã đợi sẵn. Tôi sẽ không vì nó mà dừng lại.
"Mẹ! Mẹ ơi! Con sai rồi! Cầu xin mẹ, hãy cho con thêm một cơ hội!"
Tiếng khóc xé lòng của Tiểu Khiết vang vọng phía sau, tôi vẫn bước lên xe rời đi.