Đứa Con Gái Vô Ơn

Chương 6

Thấy hai chúng tôi xúc động, sắp sửa mất kiểm soát, Trình Đại Phát vội vàng đứng ra can ngăn: "Mẹ, mẹ bình tĩnh lại, Tiểu Khiết đang mang thai, không nên kích động." 

"Đại Phát, mẹ thừa nhận, là mẹ đã không dạy dỗ Tiểu Khiết tốt. Con xem cái này rồi hãy nói." 

Tôi đưa đoạn tin nhắn mà Tiểu Khiết gửi cho tôi lúc tôi rời khỏi nhà họ cho cậu ta xem.

Trình Đại Phát đọc lướt qua tin nhắn, sau đó nhìn Tiểu Khiết với vẻ mặt không thể tin nổi.

"Anh thật sự không dám tin, đây là do em viết."

"Đại Phát! Em làm vậy chẳng phải vì gia đình nhỏ của chúng ta sao? Trước đây khi nói chuyện, chúng ta cũng đã từng nói, nếu mẹ đến chăm con, sẽ chỉ làm tăng thêm gánh nặng cho chúng ta, bố mẹ anh đến thì tốt hơn. Anh cũng đã đồng ý rồi, bây giờ sao lại đổ hết lỗi cho em?"

"Tiểu Khiết, hóa ra em ra sức lấy lòng bố mẹ anh là vì mục đích này, anh đã nhìn rõ con người em rồi."

Trình Đại Phát đóng sầm cửa bỏ đi.

Tiểu Khiết đuổi ra đến cửa thì xe của cậu ta đã phóng đi mất.

"Mẹ xem mẹ làm chuyện tốt gì kìa! Khiến cuộc hôn nhân của con không hạnh phúc, khiến con và chồng cãi nhau, mẹ vui rồi chứ gì! Có ai làm mẹ như mẹ không?"

Tiểu Khiết quay sang mắng tôi một trận té tát, rồi cầm điện thoại lên gác gọi cho Trình Đại Phát.

Tôi thật sự không muốn nhìn mặt nó nữa, nó không đi, tôi đi.

Tôi ra khỏi nhà đến nhà Chị Vương. 

Chị ấy bây giờ đã chuyển đến biệt thự ở, không gặp được những người hàng xóm cũ, suốt ngày kêu buồn chán, nên đã bảo tôi đến ở cùng chị ấy vài ngày cho vui.

Nghe tôi kể xong những chuyện vừa xảy ra, Chị Vương tức giận đến mức phải uống thêm một viên thuốc hạ huyết áp.

"Bà nuôi một cái nhau thai còn hơn nuôi nó! Từ nhỏ đã thấy nó ngạo mạn, mắt nhìn lên trời, cứ tưởng là nhỏ tuổi, chưa hiểu chuyện. Hóa ra phẩm hạnh giống hệt cái lão bố tồi của nó!"

Nghe Chị Vương mắng con bé như vậy, tôi thấy trong lòng hả dạ. 

Đúng là có những thứ không thể thay đổi được, ví dụ như gen di truyền.

"Bà định làm gì bây giờ? Tôi sợ Tiểu Khiết sẽ không để yên cho bà đâu."

Bạn cần đăng nhập để bình luận