Đứa Con Gái Vô Ơn

Chương 5

Nghe tôi kể hết đầu đuôi câu chuyện, Chị Vương tức giận đến mức mặt mày đỏ gay.

"Đều tại tôi cả! Là tôi lỡ lời nói sai rồi!"

Chị ấy vừa nói vừa day day thái dương.

"Ý bà là sao?"

"Lúc bà mới nhập viện, tôi thấy số của Tiểu Khiết trong điện thoại của bà nên gọi báo cho nó biết, bảo nó đến ngay. Lúc đầu nó nói không xin nghỉ được, để xem tình hình đã. Đợi hai ngày, thấy nó không đến, tôi gọi điện mắng cho một trận, rồi lỡ miệng nói bà đang một mình lo chuyện giải tỏa mặt bằng, chạy đôn chạy đáo..."

Tôi lúc này mới vỡ lẽ, hóa ra Tiểu Khiết thật sự là nghe đến chuyện giải tỏa mới chịu đến, trước đó nghe tin tôi nhập viện cũng chẳng thèm đoái hoài gì đến.

Tim tôi lúc này lạnh buốt.

................................................

Ăn cơm trưa xong ở nhà chị Vương, vừa lúc anh Vương cũng đi làm về, chúng tôi lại ngồi nói chuyện thêm một lúc nữa. 

Tôi càng thêm vững tin vào những dự định cho cuộc sống mới của mình.

"Con cái nó tự có phúc phần của nó, bà à. Giờ Tiểu Khiết đã như vậy rồi, bà cứ buông tay đi cho nhẹ lòng. Bà vốn là người phụ nữ mạnh mẽ, giỏi giang, sau này nhất định sẽ sống rất tốt."

Lời của Chị Vương nói ra đúng ý tôi lắm.

Trước đây tôi có thể dốc hết sức lực nuôi con gái ăn học đến nơi đến chốn, đâu phải chỉ là một bà đầu bếp quèn. 

Sau này, tôi sẽ sống một cuộc đời rực rỡ, hạnh phúc hơn.

Tôi về đến nhà cũng đã hơn mười giờ tối. 

Căn phòng tối om, trên bàn còn để hai đĩa thức ăn đã nguội ngắt.

Tiểu Khiết có để lại cho tôi một tờ giấy nhắn, toàn những lời dặn dò tôi giữ gìn sức khỏe, có việc gì thì gọi điện cho nó, còn nhiều hơn cả những lời quan tâm nó dành cho tôi bao nhiêu năm nay cộng lại.

Tôi vo tròn tờ giấy nhắn rồi ném thẳng vào sọt rác.

Nếu tôi không có khoản tiền đền bù giải tỏa này, liệu nó có đối xử với tôi như vậy không?

Tôi đã lấy lại được cuộc đời của chính mình rồi.

Khu nhà này sắp bị giải tỏa, tôi ra ngoài tìm mua một căn nhà mặt phố khác. 

Đây là căn nhà có gác lửng, tôi ở trên gác, tầng dưới định mở một cửa hàng nhỏ. 

Tuy bây giờ trong tay có tiền, nhưng đã quen bận rộn rồi, dừng lại cũng thấy không quen. 

Tôi không định kinh doanh ăn uống nữa, nghề này quá vất vả, lại phải đứng suốt. 

Muốn làm gì đó nhẹ nhàng hơn một chút, thu nhập có thể ít đi, nhưng được tự do hơn. 

Bạn cần đăng nhập để bình luận