Đứa Con Gái Vô Ơn
Chương 4
Nằm viện năm ngày, tôi đã khỏe lại, quyết định xuất viện.
Nhưng không ngờ tôi vừa thu dọn đồ đạc xong, con gái và con rể đã vội vã xông vào.
"Mẹ! Mẹ không khỏe thì cứ nằm viện thêm mấy hôm nữa, đừng vội xuất viện."
Tiểu Khiết vừa nói vừa đặt một thùng sữa và một giỏ hoa quả lên tủ đầu giường.
"Sao hai đứa biết mẹ nhập viện?" Tôi khó hiểu hỏi.
“Dì Vương nói cho con biết, chuyện lớn như vậy mà mẹ cũng không gọi điện thoại cho con." Tiểu Khiết bĩu môi, trong mắt ánh lên tia nước mắt, khiến tôi có chút ngây người, con bé vẫn còn yêu thương tôi, phải chăng tôi đã trách nhầm nó rồi?
Thấy tôi nhất quyết đòi xuất viện, hai đứa đón tôi về nhà, còn chu đáo gọi đồ ăn.
"Mẹ, con nghe nói chỗ này sắp bị giải tỏa rồi?"
Một câu nói của Tiểu Khiết khiến tim tôi thắt lại, không khỏi dấy lên nghi ngờ.
"Sao con biết?"
"Con nghe hàng xóm cũ nói, hihi, đúng là lộc trời cho mà, ai ngờ được, chúng ta cũng thành nhà giàu có có nhờ giải tỏa."
Tiểu Khiết vừa nói vừa cười tươi rói, Trình Đại Phát cũng cười toe toét.
"Ừ, đã làm xong thủ tục rồi."
Nó đã biết rồi thì tôi cũng không cần giấu nữa, chắc là nó đã tìm hiểu rõ ràng rồi.
"Mẹ, con định thế này, mẹ xem có được không."
Tiểu Khiết vừa nói vừa bẻ ngón tay tính toán cho tôi.
"Căn nhà chúng con đang ở có hai phòng ngủ, hơi nhỏ một chút, hơn nữa cũng không phải nhà trong khu vực trường học tốt. Chúng con mua một căn nhà trong khu vực trường học tốt, căn nhà này cho thuê, tiền thuê nhà đủ để trả tiền vay mua căn kia rồi. Tốt nhất là trả hết tiền mua nhà trong khu vực trường học luôn, như vậy chúng con cũng không phải chịu áp lực."
Tiểu Khiết nói đến mức hớn hở ra mặt, thấy tôi không có phản ứng gì, giọng nói dịu xuống, lúc này Trình Đại Phát lặng lẽ ra hiệu cho nó.
"Mẹ, ba phòng ngủ là vừa đẹp, chúng con một phòng, mẹ một phòng, đợi con con lớn rồi, có thể cho nó ra ở riêng."
Nghe con bé vẽ ra viễn cảnh tốt đẹp cho tôi, tôi nhớ đến lúc trước khi trả tiền đặt cọc mua căn nhà này cho nó, nó cũng nói sẽ dành cho tôi một phòng, cuối cùng lại gạt tôi ra ngoài, không khỏi bật cười.
Thấy tôi cười, Tiểu Khiết dường như thở phào nhẹ nhõm.
"Mẹ, mẹ đồng ý rồi ạ?"