Bạn cùng phòng kỳ quái
Chương 8: Ông lão và đứa trẻ
Nhiệt độ bên trong căn phòng hoàn toàn khác so với bên ngoài, tôi như bước vào một hầm băng, toàn thân lập tức run lên vì lạnh. Tôi muốn ôm chặt lấy mình để sưởi ấm nhưng cơ thể không thể cử động được.
Kỳ lạ hơn nữa là, rõ ràng cửa phòng đang mở, tuy bên ngoài trời xám xịt nhưng dù sao cũng có một chút ánh sáng, vậy mà ánh sáng mặt trời dường như tự động tránh né căn phòng này, đến cửa thì đột ngột biến mất.
Từ cửa trở đi là bóng tối vô tận.
Vì không biết cách bài trí và kích thước của căn phòng này, nên sau khi bước vào phòng vài bước, tôi đã lập tức dừng lại.
Tôi rất sợ hãi, nhưng có một sức mạnh nào đó đã trói chặt cơ thể tôi khiến tôi không thể quay đầu bỏ chạy, cũng không thể hét lên.
"Thôi xong, mình trúng bẫy của Lý Y Y rồi, tuổi thanh xuân tươi đẹp của mình sắp bị chôn vùi ở đây sao? Mình còn chưa từng yêu đương, mình còn chưa từng đến quán bar nữa."
Trong đầu tôi hiện lên đủ thứ suy nghĩ lung tung, cảm thấy thật ấm ức, vất vả lắm mới được học đại học, còn chưa kịp hưởng thụ đã gặp phải những chuyện tồi tệ này, còn có khả năng c.h.ế.t yểu nữa chứ.
Bỗng nhiên, tôi cảm thấy một sự tiếp xúc lạnh lẽo ở cổ tay đang buông thõng bên người.
Mềm mềm, giống như thạch, nhưng hình dạng lại giống như bàn tay con người.
Đúng vậy! Là một bàn tay nhỏ mềm mại và lạnh lẽo.
Bàn tay này nhẹ nhàng chạm vào tôi, rồi nắm lấy tay tôi.
Tim tôi như nhảy vọt lên cổ họng, trong căn phòng tối đen như mực này lại xuất hiện một bàn tay với cảm giác kỳ lạ. Còn tôi thì không nhìn thấy gì, cũng không làm gì được.
Tôi như sắp bị cảm giác sợ hãi này nhấn chìm, huyết áp tăng vọt, hô hấp cũng trở nên khó khăn.
"Chị ơi."
Một giọng nói trẻ con vang lên trong phòng, ngay sau đó, bàn tay đang nắm tay tôi khẽ lay lay.
Nếu không phải trong tình huống này, tôi sẽ lầm tưởng là có một đứa trẻ đang làm nũng với mình.
Thế nhưng! Trong tình huống hiện tại, tiếng gọi "chị ơi" này suýt chút nữa khiến tôi lìa đời tại chỗ. Không biết có phải vì nỗi sợ hãi đã đạt đến đỉnh điểm mà đã phá vỡ sự trói buộc của sức mạnh bí ẩn đối với cơ thể tôi hay không.
"Á!" Tôi hét lên thất thanh, cơ thể cũng có thể cử động được.
Tôi hất bàn tay kia ra rồi quay người chạy như bay về phía cửa.
"Chị ơi..."
Sau khi tôi chạy ra khỏi cửa, giọng nói trẻ con trong phòng lại gọi tôi một tiếng "chị ơi" với giọng điệu có chút tủi thân.
Cái quái gì vậy, tôi sắp bị đứa nhỏ trong phòng dọa cho hồn bay phách lạc rồi, vậy mà nó còn tỏ ra tủi thân?
Tôi đứng ngoài cửa há mồm thở hổn hển, tiếng gọi "chị ơi" đầy tủi thân vừa rồi khiến tôi cảm thấy khó hiểu, tôi quay đầu lại nhìn căn phòng tối đen như mực đó.
Tôi đúng là có cái số trời đánh, không được ai để ý, chỉ toàn gặp những thứ trái với giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội.
Tôi nhìn chằm chằm vào căn phòng tối đen đó một lúc, thấy không có thứ gì đi ra thì trái tim đang đập thình thịch cũng dần bình tĩnh lại.
"Phù, hú hồn."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, rồi quay người định rời khỏi đây.
Vừa quay người lại, một khuôn mặt hiện ra trước mắt.
Ánh mắt sắc bén, sống mũi khoằm đặc biệt nổi bật trên khuôn mặt đầy nếp nhăn, một ông lão trông tuy đã cao tuổi nhưng vẫn khiến người ta kính sợ.
Sự xuất hiện đột ngột của ông lão khiến tâm trạng vừa mới bình tĩnh lại của tôi dậy sóng, tôi sợ hãi lùi lại mấy bước.
"Cháu là ai? Sao lại xuất hiện ở đây?"