Bạn cùng phòng kỳ quái

Chương 11: Tin đồn

"Phịch" một tiếng, tôi ngã ngồi trên đất nhưng không phải là bãi cỏ dưới tòa nhà bệnh viện như tôi tưởng tượng, mà là hành lang phòng bệnh.

Tôi... lại quay về hành lang rồi, nhưng vừa nãy không phải tôi đang ở trong phòng bệnh sao?

"Em gái, em không sao chứ?"

Một cô y tá đi đến, đưa tay định đỡ tôi dậy nhưng tôi đã hất tay cô ta ra như bị điện giật.

"Em không sao, cảm ơn chị."

Những chuyện vừa xảy ra khiến tôi nhận ra rằng thứ đó có thể biến thành bất kỳ hình dạng nào để tiếp cận tôi, bây giờ tốt nhất là đừng tin ai cả.

"Kha Kha, sao con lại ở đây, mẹ tìm con mãi."

Mẹ tôi đi về phía tôi, khi mẹ đến gần, tôi đưa tay ra nói:

"Dừng lại, mẹ cứ đứng đó, đừng lại gần."

Vừa nói, tôi vừa lùi lại mấy bước, lưng dựa vào tường hành lang, nhìn cô y tá rồi lại nhìn mẹ, tôi nói:

"Mẹ, hồi bé mẹ gọi con là gì?"

"Con làm sao vậy? Kỳ quặc thế." Mẹ tôi ngơ ngác trước hành động của tôi.

"Mẹ nói nhanh lên, hồi bé họ hàng gọi con là gì, nếu không con sẽ rời khỏi đây."

"Con đang nói linh tinh gì vậy? Mau về phòng bệnh với mẹ."

Mẹ vừa nói vừa định đến kéo tôi, tôi vội vàng lùi ra xa, giữ khoảng cách với bà.

"Đừng lại gần, mẹ nói nhanh lên."

"Phú Quý chứ gì, vì lúc mang thai con, mẹ cứ ốm đau phải nằm viện suốt, tốn rất nhiều tiền nên ba con đã đặt tên cho con là Phú Quý. Sau này lớn hơn một chút, con không thích nên mới đổi."

Nghe mẹ nói xong, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, đây là mẹ thật của tôi rồi.

"Hu hu... Mẹ, mẹ không biết con đã trải qua những chuyện gì đâu, suýt chút nữa mẹ đã không gặp được con rồi."

Tôi lao đến ôm chầm lấy mẹ, mẹ vỗ vỗ vào lưng tôi, như muốn an ủi tôi.

"Ngoan nào con, đừng khóc nữa, có chuyện gì vậy? Có ai bắt nạt con sao?"

Tôi kể cho mẹ nghe những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này nhưng sau khi nghe xong, mẹ chỉ sờ lên trán tôi và nói:

"Con bé này học hành đến ngốc rồi à? Với cái thành tích đứng thứ hai từ dưới lên của con thì cũng không giống như bị áp lực học hành quá đâu."

"Hứ! Con không thèm nói chuyện với mẹ nữa, không tin thì thôi."

Tôi đã biết ngay là sẽ không có ai tin tôi, hơn nữa, tôi cũng không đưa ra được bằng chứng nào để chứng minh những gì tôi nói là sự thật.

Trở về phòng bệnh, tôi đổ thứ mà ông cụ Trương đưa cho vào cốc nước, rồi dỗ dành ba mẹ uống. Sau khi ở bệnh viện với ba mẹ một đêm, tôi đã quay lại trường.

Trước khi vào trường, tôi gọi điện thoại cho ông cụ Trương và kể lại những chuyện đã xảy ra tối qua.

Ông cụ Trương trả lời tôi:

"Cháu đừng sợ, họ không thể làm gì cháu đâu, chỉ là muốn dọa cháu thôi. Mục đích là để đánh gục tuyến phòng thủ trong lòng cháu, khiến cháu suy sụp rồi nhân cơ hội lấy đi một hồn một phách của cháu. Như vậy họ có thể khắc phục vấn đề ác linh không hòa hợp với thể xác của Lý Y Y do năm xưa hoàn thành nghi thức sớm. Chỉ cần lấy đi một hồn một phách của cháu thì Y Y sẽ hoàn toàn bị thay thế."

"Sao cháu lại xui xẻo như vậy chứ, có một thể chất đặc biệt có thể cứu ma, phiền c.h.ế.t đi được."

"Đừng phiền đừng phiền, chỉ cần cháu có tinh thần kiên định, không bị họ dọa cho suy sụp thì họ sẽ không thể làm hại cháu."

"Vậy ông cụ Trương à, bây giờ cháu phải làm sao? Ba cháu vẫn còn hôn mê."

"Người nhà cháu đã uống Ly Hồn Tán ta đưa cho rồi thì tạm thời sẽ an toàn, nhưng chỉ có tác dụng trong vòng năm ngày. Vì vậy, chúng ta phải giải quyết bọn họ trong vòng năm ngày."

Bạn cần đăng nhập để bình luận