Bạn cùng phòng kỳ quái
Chương 1: Tôi có một cô bạn cùng phòng, cô ta rất kỳ quặc
Mỗi ngày, cứ đúng 2 giờ sáng, cô ta lại vào nhà vệ sinh, và 30 phút sau mới đi ra.
Hôm đó, tôi bị đau bụng nên nửa đêm tỉnh giấc.
Khi định dậy đi vệ sinh thì vừa lúc nhìn thấy cô bạn cùng phòng đi vào trước.
Tôi tiện thể liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại, đã 2 giờ sáng.
Tôi nằm trên giường chờ cô ta ra rồi mới đi.
Nhưng mà đợi mãi mà cô ta vẫn chưa chịu ra.
Mối quan hệ giữa tôi và cô ta bình thường, từ ngày nhập học đến giờ đã gần một tháng mà chúng tôi chẳng nói với nhau được mấy câu.
Ngại giục nên tôi chỉ đành kiên nhẫn chờ đợi.
Một lúc lâu sau, cô ta ra khỏi nhà vệ sinh và chậm rãi quay về giường mình.
Tôi nhìn đồng hồ trên điện thoại, 2 giờ 30 phút sáng.
Lúc đó, tuy thấy đi vệ sinh mất nửa tiếng có hơi lâu, nhưng tôi cũng không thấy lạ lắm. Có thể con gái đi vệ sinh vốn dĩ đã chậm, thêm vào đó, vừa ngồi bồn cầu vừa chơi điện thoại thì thời gian sẽ lâu hơn một chút.
Thế nhưng sau đó, tôi phát hiện ra có gì đó không ổn, thậm chí, có chút kỳ quái...
Tôi là một cú đêm, thỉnh thoảng thức khuya trốn trong chăn đọc tiểu thuyết, tôi phát hiện ra mỗi ngày cô ta đều dậy vào một giờ cố định để đi vệ sinh, sau đó ở trong đó 30 phút rồi mới ra. Liên tục mười ngày nay đều như vậy, đi vệ sinh lâu thì không có gì lạ, nhưng cứ đúng giờ đó, đúng thời lượng đó, giống như mỗi tiết học của chúng tôi đều cố định 45 phút, chính xác như vậy thì thật kỳ lạ...
Tôi thực sự không kìm được sự tò mò của mình, quyết định tối nay sẽ đến trước cửa nhà vệ sinh xem thử khi cô ta đi vào.
Quả nhiên, vào lúc 2 giờ sáng, tôi nghe thấy tiếng cô ta mở chăn, bước xuống giường, vào nhà vệ sinh, bật đèn rồi đóng cửa lại.
Tôi thò đầu ra khỏi chăn, trong lòng có chút do dự nhưng cuối cùng vẫn nhẹ nhàng xuống giường, sợ phát ra tiếng động nên cũng không đi dép, chỉ nhón chân đi đến trước cửa nhà vệ sinh.
Cửa nhà vệ sinh ký túc xá là loại có một ô kính mờ ở phía trên, đối diện cửa là bồn rửa mặt, đi vào trong nữa mới đến nhà vệ sinh. Tôi ở bên ngoài, nhìn thấy đèn bên trong nhà vệ sinh đang sáng, nhưng kỳ lạ là, nhìn qua lớp kính mờ đó có thể thấy một bóng người đứng thẳng trước bồn rửa mặt.
Cô ta không hề đi vệ sinh, mà cứ đứng trước bồn rửa mặt. Trên bồn rửa mặt có một chiếc gương, có thể hiểu là, lúc này cô ta đang đứng trước bồn rửa mặt, đối diện với hình ảnh của mình trong gương.
Nửa đêm dậy soi gương sao?
Trong lòng tôi mong chờ cô ta đứng một lát rồi sẽ đi vệ sinh, như vậy có lẽ tôi sẽ không sợ hãi đến thế, sẽ chỉ nghĩ rằng việc cô ta đi vệ sinh đúng giờ mỗi ngày chỉ là một thói quen cá nhân.
Nhưng mà, đợi mãi, bóng người đó vẫn không hề nhúc nhích, vẫn giữ nguyên tư thế đối diện với gương. Tôi bắt đầu thấy hơi sợ, chẳng lẽ đêm nào cô ta cũng như vậy sao?
Cuối cùng, bóng người đó cũng cử động, hình như là cúi người về phía gương rồi quay người về phía cửa định mở cửa ra. Tôi vội vàng lẻn về giường mình, may mà giường tôi gần nhà vệ sinh, trước khi cô ta mở cửa tôi đã kịp chui vào trong chăn.
Sau khi chui vào chăn, tôi mở điện thoại xem giờ.
2 giờ 30 phút.
Tối nay, sự tò mò đã thúc đẩy tôi đi rình mò, để rồi phát hiện ra thói quen kỳ lạ này của cô bạn cùng phòng. Trong lòng tôi dấy lên một nỗi bất an mơ hồ, nhưng hành vi của cô ta không ảnh hưởng đến ai khác nên tôi cũng không biết phải nói chuyện này với ai.
Phát hiện này cứ canh cánh trong lòng tôi mấy ngày nay. Mấy ngày nay, cô ta vẫn lặp lại việc đi vệ sinh và ra ngoài vào đúng thời điểm.
Cuối cùng, tôi không nhịn được nữa nên đã kể chuyện này cho một cô bạn cùng phòng khác mà tôi có quan hệ tốt nghe.
Tôi kể chuyện này với cô bạn cùng phòng vào buổi trưa, khi đang ăn cơm ở canteen. Không biết có phải tôi bị ảo giác không mà sau khi nói xong, tôi cảm thấy người vừa đứng dậy rời đi ở bàn bên cạnh hình như chính là cô bạn cùng phòng kỳ lạ kia. Nhưng khi tôi cẩn thận nhìn về phía cửa ra vào canteen, trong tầm mắt vừa rồi, bóng dáng áo tím và mái tóc đen đó sao lại không thấy đâu nữa.
Màu tím nổi bật như vậy, chắc chắn vừa rồi tôi không nhìn nhầm. Sáng nay cô ta đi học cũng mặc bộ đồ màu tím, vừa nãy tôi còn thấy loáng thoáng trong tầm mắt mà. Chỉ trong tích tắc, vậy mà tôi lại không thể tìm thấy bóng dáng ấy đâu nữa.
Có lẽ là tôi nhìn nhầm rồi, mong là tôi nhìn nhầm.
Vì phát hiện ra bí mật của cô ta mà dạo gần đây tôi chẳng thể nào ngủ được trước khi cô ta hoàn thành "nghi thức" trong nhà vệ sinh. Tối nay cũng vậy, dường như đã thành thói quen chờ cô ta dậy đi vệ sinh.
Nhưng, tối nay lại khác.