Bạn cùng phòng kỳ quái

Chương 3: Bí mật trong gương

Cô ta cứ đứng ở cửa, mỉm cười nhìn tôi, rồi chậm rãi phun ra một câu:

"Cuối cùng cậu cũng mở cửa rồi."

"A!"

Tôi bị dọa đến mức hét lên thất thanh, sau đó cảm giác chóng mặt ập đến. Tôi há mồm thở hổn hển, gắng gượng ngồi dậy từ ghế sofa. Chống tay lên ghế để giữ thăng bằng, tôi nhìn chằm chằm vào khung cảnh trước mắt mình.

Vẫn là ngôi nhà quen thuộc, chỉ là lúc này ngoài cửa sổ nắng chói chang, cửa phòng khách vẫn đóng chặt, hóa ra tất cả vừa rồi chỉ là mơ. Nhưng giấc mơ này thật sự quá chân thực, cảm giác sợ hãi và bất lực đó tôi đã thực sự trải qua một lần.

Ban ngày ban mặt, lại mơ hai giấc mơ kỳ lạ liên tiếp, đúng là gặp ma rồi!

Tôi lấy điện thoại ra xem giờ, 13 giờ 30 phút chiều, vẫn còn sớm, ăn chút gì đó đã.

Tôi đứng dậy định ra bếp nấu đại thứ gì đó ăn, khi đi ngang qua cửa phòng khách, tôi thấy một vật gì đó lông lá đang nằm trên sàn nhà.

Là Súp Lơ! Tôi vội vàng chạy tới.

Lúc này, Súp Lơ đang nằm ở cửa, tứ chi cứng đờ, tôi không dám tin mà ngồi xổm xuống chạm vào người nó. Cơ thể vốn mềm mại ấy giờ đây lại lạnh lẽo và cứng ngắc.

Súp Lơ đã chết...

Tôi từ kinh ngạc chuyển sang đau buồn, rồi dần dần dâng lên một ngọn lửa giận.

Tức giận!

Dù có tự an ủi bản thân là người theo chủ nghĩa duy vật đến đâu, tôi cũng không thể giải thích được tất cả những chuyện đã xảy ra gần đây. Cái c.h.ế.t của Súp Lơ chắc chắn có liên quan đến Lý Y Y!

Tôi mặc kệ Lý Y Y là yêu ma quỷ quái gì, bắt nạt người khác như vậy thì thật là quá đáng! Thời đại này rồi, tôi là người ngay thẳng, chẳng lẽ lại phải sợ cô ta sao?

Cái c.h.ế.t của Súp Lơ khiến tôi phẫn nộ và hoàn toàn quên đi nỗi sợ hãi mà những sự kiện kỳ quái trước đó mang lại. Tôi chôn Súp Lơ ở một bãi đất trống cách nhà không xa, rồi nhắn tin cho ba mẹ, sau đó quay lại trường.

Nếu đã không thể trốn tránh, vậy thì tôi sẽ trực tiếp đến tìm cô ta.

Có lẽ vì bản thân không còn sợ hãi nữa nên trên đường về trường cũng không có chuyện gì kỳ lạ xảy ra. Trước khi đến trường, tôi đã mua một chiếc camera mini ở một cửa hàng.

Khi tôi về đến ký túc xá, lúc đó là 4:30 chiều, giờ này các bạn cùng phòng đều đi học nên ký túc xá không có một ai.

Sau khi bỏ cặp xuống, tôi lập tức lấy chiếc camera mini vừa mua ra rồi đi vào nhà vệ sinh. Tôi đặt camera ở một góc đối diện với gương, sau đó dùng đồ vật treo tường che lại, chỉ chừa một khe hở nhỏ để camera có thể ghi lại hình ảnh rõ nét từ trong gương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận