Bạn cùng phòng kỳ quái
Chương 10: Sợ hãi
"Sao vậy? Kha Kha." Mẹ dần dần tiến lại gần tôi, tôi nhìn người có ngoại hình giống hệt mẹ mình trước mặt, tay cầm điện thoại không tự chủ được mà run lên.
Nhớ lại những điểm bất thường vừa rồi, người mẹ trong điện thoại chắc chắn mới là mẹ thật của tôi, vậy thứ trước mặt này lừa tôi ra khỏi phòng bệnh để làm gì?
Kệ nó muốn làm gì, lúc này cứ chạy đã!
Tôi quay người bỏ chạy, tôi muốn chạy đến phòng y tá ở tầng này, những nơi có người sẽ khiến tôi có cảm giác an toàn.
Trong hành lang vang lên tiếng bước chân chạy thục mạng của tôi và tiếng gọi thất thanh, tôi vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn tình hình phía sau.
"Mẹ" chậm rãi đi theo sau tôi, trên mặt nở nụ cười mờ ám, luôn giữ khoảng cách với tôi khoảng một mét.
Rõ ràng tôi vẫn luôn chạy như bay nhưng lại không thể nào bỏ xa được "mẹ" đang đi chậm rãi. Kỳ lạ hơn nữa là, phòng y tá rõ ràng ở ngay gần đó, tôi có thể nhìn thấy ánh đèn phát ra từ phòng y tá nhưng dù tôi có chạy thế nào cũng không đến được đó.
"Có ai không? Cứu tôi với!" Tôi gọi lớn, ngoài tiếng vọng của chính tôi ra thì không còn bất kỳ tiếng nói nào khác, như thể cả bệnh viện chỉ còn lại một mình tôi, à không, còn có cái thứ ma quỷ đó ở phía sau nữa.
"Hộc... hộc..." Tôi thật sự không thể chạy nổi nữa, đành chống tay lên đầu gối, dừng lại tại chỗ để thở dốc. Quay đầu nhìn về phía sau, thứ đáng sợ đó cũng dừng bước, vẫn giữ khoảng cách đúng một mét với tôi.
Cứ tiếp tục thế này thì không được, chưa bị ma quỷ ăn thịt thì tôi đã kiệt sức mà c.h.ế.t trước rồi, cứ thử xem sao.
Tôi liếc nhìn hai bên hành lang, những phòng bệnh dọc theo đó chắc hẳn phải có người ở chứ. Dù bà ta có dùng phép thuật gì khiến người khác không nghe thấy tiếng tôi thì tôi vẫn có thể đánh cược một phen. Bà ta không thể ngăn cản tôi tiếp xúc với người khác và bây giờ, đây có lẽ là cách duy nhất.
Tôi chọn đại một phòng bệnh rồi xông vào. Đây là phòng bệnh 3 giường, trong phòng không bật đèn, chỉ có thể nhìn thấy 3 giường bệnh đều có người nằm nhờ ánh trăng ngoài cửa sổ nhưng không nhìn rõ mặt bệnh nhân.
Tôi chạy đến giường bệnh đầu tiên và giật mạnh chăn ra, muốn đánh thức bệnh nhân trên giường. Theo như lời ông cụ Trương nói với tôi trước khi tôi rời đi, ma quỷ không phải là vạn năng, chúng chỉ có thể ra tay với những người đặc biệt và những người có duyên nợ với mình, nếu chúng làm phép hoặc ra tay với người bình thường thì bản thân chúng sẽ bị tổn hại một hồn hoặc một phách. Ba hồn sáu phách của ma quỷ vốn đã không ổn định, cần có cao nhân tốn nhiều công sức để nuôi dưỡng trong một số vật dẫn linh. Vì vậy, ma quỷ sẽ không dễ dàng ra tay với người bình thường.
Còn tôi lại là một kẻ xui xẻo có thể chất đặc biệt, ma quỷ có thể đến gần tôi một cách không giới hạn.
Cho nên, bây giờ chỉ cần tôi đánh thức được bệnh nhân thì thứ ma quỷ đó sẽ không làm gì được tôi, vì làm hại tôi mà tổn hại đến hồn phách của chính mình thì thật không đáng.
Chăn được kéo ra, bóng người nằm trên giường không hề nhúc nhích, tôi lay mạnh bệnh nhân đang nằm trên giường nhưng người đó vẫn cứng đờ như khúc gỗ.
Tôi tiếp tục đi đến giường bệnh thứ hai và lặp lại những động tác như ở giường đầu tiên, vẫn không có phản ứng. Tôi lại đến giường thứ ba, kết quả vẫn như vậy.
Tôi đứng bên giường bệnh, cắn môi suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì.
"Rầm" một tiếng, cửa phòng bệnh này tự động đóng lại, tôi giật mình lùi lại mấy bước, lưng dựa vào cửa sổ. Tôi nhìn chằm chằm vào cửa phòng bệnh, trong lòng đã chuẩn bị sẵn tinh thần, thứ đó sẽ xuất hiện từ phía cửa.
Phòng bệnh yên lặng đến mức kỳ lạ, có vẻ như mọi âm thanh đều bị nuốt chửng. Thậm chí, tôi không nghe thấy cả tiếng thở của bất kỳ ai. Trong phòng có bốn người, nhưng dường như chỉ có mỗi hơi thở của tôi đang tồn tại. Ngoài cửa cũng không có chút động tĩnh nào, thời gian cứ trôi qua từng giây từng phút nhưng thứ đó vẫn không xuất hiện.
Cảm giác bất an trong lòng tôi ngày càng lớn dần. Vào khoảnh khắc này, tôi thậm chí còn mong rằng thứ đó sẽ xuất hiện ngay ở cửa phòng. Ít nhất như vậy, tôi đã có sự chuẩn bị trong tâm lý. Nếu thế tôi có thể nhìn thấy nó chứ không như bây giờ, không nhìn thấy gì, cũng không nghe thấy gì cả. Cảm giác này giống hệt như tôi đang một mình lọt thỏm giữa biển sâu mênh m.ô.n.g vô tận, khiến người ta nghẹt thở và tuyệt vọng.
Không thể ở lại đây chờ c.h.ế.t được, căn phòng bệnh này khiến tôi có cảm giác rất bất an, tôi hít sâu một hơi, chuẩn bị ra khỏi phòng bệnh để nghĩ cách khác.
Tôi nhón chân, nhẹ nhàng đi về phía cửa, tôi đi rất nhẹ, không hề phát ra tiếng động nào. Tiềm thức mách bảo tôi rằng "người" nằm trên giường bệnh có chút kỳ quái nên đừng đánh thức họ.
Khi đi ngang qua giường bệnh cạnh cửa sổ, trên giường phát ra tiếng "cọt kẹt", tôi nhìn theo tiếng động thì thấy người nằm trên giường đang từ từ ngồi dậy, nhìn bóng dáng thì có vẻ người đó đang quay mặt về phía tôi.
Sự thay đổi trên giường bệnh khiến tôi hơi căng thẳng, nhưng may mà tôi đã chuẩn bị tâm lý từ trước. Tôi đã dự cảm được rằng trên giường sẽ xảy ra chuyện gì đó, dù sao trong phim kinh dị cũng thường diễn như thế nên lần này tôi không bị dọa sợ đến mức hoảng loạn nữa.
Tôi cầm điện thoại lên, bật sáng màn hình rồi giơ điện thoại về phía trước. Ánh sáng màn hình điện thoại đủ để tôi nhìn rõ mặt người trên giường bệnh.
Một khuôn mặt tuyệt mỹ, tôi chưa từng thấy ai xinh đẹp đến vậy, ngũ quan tinh xảo cứ như tiên nữ bước ra từ trong tranh. Tuy chỉ là một chút ánh sáng màn hình trong đêm tối nhưng vẫn có thể thấy rõ người ngồi đối diện là một đại mỹ nữ thực sự. Có điều một mỹ nữ như vậy lại xuất hiện trong tình huống này, tôi thực sự không có tâm trạng để thưởng thức.
Cô ta mở to mắt nhìn thẳng vào tôi, trên mặt không có chút biểu cảm nào, tôi cũng nhìn thẳng vào cô ta. Tôi thậm chí còn không dám chớp mắt, sợ rằng người phụ nữ đối diện sẽ đột nhiên làm gì đó gây nguy hiểm cho tôi. Trước khi cô ta có phản ứng, tôi sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.
Cứ thế mà cầm cự một lúc, cả tôi và người phụ nữ trước mặt đều không động đậy. Tôi không biết cô ta có phải đồng bọn với thứ đã giả dạng mẹ tôi ở bên ngoài hay không, nhưng có một điều chắc chắn là cô ta tuyệt đối không phải là một bệnh nhân bình thường.
"Hehe~" Trong căn phòng bệnh yên tĩnh bỗng vang lên một tiếng cười ghê rợn, tiếng cười bất ngờ này khiến tôi lạnh toát cả người. Tôi vẫn luôn nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đối diện, cô ta không hề động đậy, từ lúc ngồi dậy trên giường đến giờ vẫn luôn giữ nguyên tư thế. Hơn nữa, nghe hướng phát ra âm thanh thì có vẻ không phải từ phía trước mặt tôi.
Chẳng lẽ...