Xuyên Vào Tiểu Thuyết Đam Mỹ: Một Tuần Có 8 Ngày Ta Muốn Đình Công!

7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vài ngày , Ôn Ngôn xử lý xong xuôi sự vụ ở chủ phong và trở về Thanh Trúc Phong.

"Sư phụ ——"

Ta để mái đầu rối bời lao thẳng viện, ngọn tóc còn dính mấy phiến lá cây. Trước gian nhà chính của Thanh Trúc Phong, Ôn Ngôn đang sắp xếp d.ư.ợ.c thảo, thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên.

"Lại ngủ nướng ?" Ôn Ngôn đặt giỏ t.h.u.ố.c xuống, ống tay áo thanh sắc lấm lem chút bùn đất.

"Cũng quy định lúc nào dậy , tính là ngủ nướng ạ. sư phụ, việc ở chủ phong xong cả chứ?"

Ôn Ngôn đưa tay gỡ mấy chiếc lá tóc , bất lực : "Sao để đầu tóc rũ rượi thế ?"

"Con b.úi mấy kiểu đó." Ta thành thật khai báo, "Bình thường chẳng đều do giúp con ?"

Vành tai Ôn Ngôn ửng đỏ, khẽ ho một tiếng: "Vào phòng ."

Ta ngoan ngoãn theo trong, gương đồng. Ôn Ngôn lưng , những ngón tay thon dài luồn qua kẽ tóc, động tác vô cùng nhẹ nhàng, thỉnh thoảng còn hỏi đau .

"Mấy ngày nay chăm chỉ luyện kiếm ?" Ôn Ngôn b.úi tóc cho hỏi.

"Có chứ ạ." Ta mặt đổi sắc, "Con luyện từ giờ Ngọ đến tận giờ Dậu luôn."

"Vậy giờ Ngọ thì ?"

"Giờ Ngọ con mới dậy."

Thực tế là ngày nào cũng ngủ nướng đến khi mặt trời lên cao ba sào, luyện đầy một canh giờ than mệt. vị sư phụ "ngốc bạch ngọt" của xưa nay cũng tin, cũng ngoại lệ.

Ôn Ngôn nhịn , cài một chiếc trâm ngọc b.úi tóc: "Ninh Quyết và Thẩm Hàn đến chỉ điểm cho con ?"

Ta mặt đỏ, tim đập nhanh: "Không ạ."

Tay sư phụ khựng một chút: "Thế ? bọn họ ..."

"Họ gì ạ?"

Thế mà cũng mách lẻo ? Đại sư , Nhị sư , hai ngoan chút nào nhé.

"Nói là mấy ngày nay con trốn tránh họ." Sư phụ buộc dải lụa tóc, giọng điệu đầy vẻ khó hiểu, "Tại ?"

Ta , vẻ mặt đầy vô tội: "Làm gì chuyện đó. Là họ hiểu lầm thôi, chỉ là nào họ cũng đến tìm con giờ Thìn, lúc đó con vẫn còn đang ngủ, thành mới lỡ mất thôi."

Ôn Ngôn chớp chớp mắt, thế mà tin thật: "Hóa ."

Ta thầm thở phào nhẹ nhõm. "Ngốc bạch ngọt" đúng là dễ lừa, gì cũng tin.

"Từ ngày mai sư phụ sẽ đích dạy con." Ôn Ngôn đưa cho một chiếc gương đồng, "Xem thử xem ý ?"

Ta soi gương bên trái ngắm bên , b.úi tóc vấn tỉ mỉ vô cùng, trâm ngọc ánh mặt trời tỏa ánh sáng ôn nhuận.

"Đẹp lắm ạ." Ta đặt gương xuống, nghiêm túc Ôn Ngôn cảm ơn. Một đứa "tay tàn" như luôn mang lòng tôn kính khó tả đối với những khéo tay.

Sư phụ ngẩn , đó khẽ ho một tiếng: "Vừa ý là ."

Ta cầm gương tiếp tục ngắm nghía b.úi tóc mà bản vĩnh viễn bao giờ tự , hề để ý thấy vành tai Ôn Ngôn đỏ bừng.

" ." Ta lôi một gói giấy dầu, "Bánh quế hoa con mua núi mang về cho đây."

Ôn Ngôn nhận lấy gói giấy, đầu ngón tay vô tình chạm tay , đốt ngón tay co : "Cảm ơn con..."

"Đồ nhi hiếu kính mà, mau nếm thử ."

Ôn Ngôn cẩn thận c.ắ.n một miếng: "Ngon lắm, con lòng ."

Ta chớp mắt đầy mong đợi: "Sư phụ, con vẫn ăn sáng nữa." Thế cuối cùng cũng đợi câu : "Cùng dùng một chút ."

Hai thầy trò bậc thềm chia miếng bánh quế hoa. Ta ríu rít kể về những chuyện tai mắt thấy mấy ngày qua, Ôn Ngôn yên lặng lắng , thỉnh thoảng phụ họa vài câu.

"Sư phụ." Ta sực nhớ gì đó, "Ngày mai dạy con kiếm pháp mới nhé?"

Khóe miệng Ôn Ngôn dính một chút vụn bánh, ngơ ngác gật đầu: "Được..."

Đã lớn nhường mà ăn uống vẫn dính đầy mặt, cạn lời dùng khăn tay lau vụn bánh bên khóe môi . Ôn Ngôn bỗng chốc cứng đờ cả , mặt đỏ bừng như tôm luộc.

"Sư phụ, thế?"

"Không... gì..." Ôn Ngôn mặt , "Tại nắng gắt quá thôi..."

Ừm, chắc là đang thẹn thùng . Dù cũng là bậc sư trưởng mà ăn bánh quế hoa còn để dính đầy mặt, để đồ lau giúp, chắc cảm thấy mất mặt lắm. Thôi kệ , cứ để một lương thiện như bảo vệ lòng tự tôn nhỏ nhoi của sư phụ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-dam-my-mot-tuan-co-8-ngay-ta-muon-dinh-cong/7.html.]

Tông chủ lệnh cho Ninh Quyết và Thẩm Hàn xuống núi thành trừ yêu, hai dây thần kinh nào chạm mà cứ nhất quyết đòi mang theo, Ôn Ngôn cũng hy vọng nhân cơ hội rèn luyện một phen.

"Tiểu sư , đến giờ xuất phát ."

Giọng của Ninh Quyết truyền từ ngoài viện. Ta chậm chạp thu dọn hành lý, trong lòng đầy rẫy sự miễn cưỡng. Nếu vì Ôn Ngôn khuyên lơn hết lời, còn lâu mới cùng cặp "chủ công" và "chủ thụ" .

"Đến đây, đến đây." Ta lê bước chân khỏi viện.

Ninh Quyết vận một bạch y ánh ban mai, còn Thẩm Hàn thì mặc bộ đồ gọn gàng màu đen, ôm kiếm tựa khóm trúc bên cạnh. Gì đây, Hắc Bạch Vô Thường ?

"Đi thôi." "Hắc Vô Thường" lạnh lùng lên tiếng, xoay thẳng xuống núi.

Ta cố ý tụt vài bước, phía bọn họ. Ninh Quyết dường như gì đó, nhưng cuối cùng chỉ bất lực mỉm .

Đường núi quanh co, tính toán xem mấy ngày tới tránh né họ thế nào. Tốt nhất là đến nơi sẽ tìm cớ để hành động riêng lẻ, dù cũng cốt truyện, tránh hỏng thời cơ bồi đắp tình cảm của hai họ.

"Tiểu sư ." Ninh Quyết bất chợt đầu, "Lần chúng trừ khử một con Họa Bì Yêu, nó chuyên nhắm những thiếu nữ lẻ loi. Muội đừng chạy lung tung."

Bề ngoài vẫn tỏ trấn định: "Muội ."

Họa Bì Yêu? Chẳng là loại chuyên lột da ? Eo ôi, thật kinh tởm và đáng sợ.

Vào đến trong thành, phố xá đang lúc nhộn nhịp. Tiếng rao hàng của tiểu thương vang lên ngớt, khí thoang thoảng mùi thơm của đủ loại thức ăn. Muốn ăn quá, lén mua một ít chắc nhỉ?

"Đứng ." Thẩm Hàn túm lấy cổ áo của , "Đến khách điếm ."

Ta bĩu môi, miễn cưỡng theo họ đến khách điếm. Sau khi định chỗ ở, Ninh Quyết lấy một tấm bản đồ:

"Mấy vụ mất tích gần đây đều xảy ở khu vực phía Tây thành. Chúng chia ngóng tin tức, khi mặt trời lặn thì tập hợp tại khách điếm."

Mặc dù hành động một , nhưng đúng là một kẻ mù đường chính hiệu.

"Muội chợ Đông ." Ta bắt đầu diễn sâu, vẻ vô cùng khí định thần nhàn, thong dong tự tại. Thực tế là vì chợ Đông náo nhiệt nhất và cũng gần đây nhất.

Ninh Quyết và Thẩm Hàn , dường như đang giao tiếp bằng ánh mắt. Cuối cùng Ninh Quyết gật đầu: "Cẩn thận một chút, gặp kẻ khả nghi lập tức phát tín hiệu."

"Được." Ta gật đầu chuẩn xuất phát.

"Chờ ." Thẩm Hàn đột nhiên gọi , đưa tới một mảnh ngọc giản: "Cầm lấy."

Ta nhận lấy ngọc giản, cảm giác ấm áp truyền đến, bên khắc trận pháp phòng hộ. Tuy dính dáng quá nhiều đến họ, nhưng món đồ bảo mạng thì vẫn nên nhận lấy.

"Cảm ơn Nhị sư ." Ta tùy tiện nhét ống tay áo, thèm đầu thẳng.

Chợ Đông còn náo nhiệt hơn tưởng. Ta dạo quanh vểnh tai ngóng những lời bàn tán xung quanh, hy vọng tìm chút manh mối về Họa Bì Yêu.

Tại một sạp hàng khá nhiều nữ t.ử vây quanh, tiến lên xem thử, là một phụ nhân đang bày sạp bán phấn son.

Ta liếc hộp phấn sạp, đột nhiên chú ý thấy cổ tay bà một đường vân kỳ lạ —— trông giống như một đường chỉ khâu da thịt vẽ lên.

Họa Bì Yêu!

Tim đập thình thịch, nhưng mặt vẫn biến sắc: "Bà chủ, hộp bán thế nào?"

"Cô nương thật tinh mắt!" Phụ nhân nịnh nọt, "Đây là loại thượng hạng..."

"Sư đang gọi , lát nữa !" Ta đột ngột ngắt lời bà , giả vờ như thấy tiếng ai đó gọi lách đám đông.

Vòng qua mấy góc phố, khi xác định ai theo, lập tức rút ngọc giản định bóp nát để phát tín hiệu. lúc , từ phía truyền đến một giọng quen thuộc:

"Chạy cũng nhanh đấy."

Ta giật phắt , Thẩm Hàn ở đầu hẻm từ lúc nào, đang vô cảm .

"Nhị sư ? Sao ..."

"Ninh Quyết tìm thấy manh mối ." Huynh ngắn gọn đáp, "Đi theo ."

Ta do dự một chút vẫn theo. Sau khi rẽ trái rẽ một hồi, chúng đến một lâu hẻo lánh. Ninh Quyết đang đợi ở gian phòng nhã nhặn tầng hai.

"Tiểu sư chứ?" Huynh ôn tồn hỏi han.

Ta lắc đầu: "Muội phát hiện ở chợ Đông một phụ nhân bán phấn son khả nghi..."

Ninh Quyết và Thẩm Hàn : "Chúng cũng phát hiện những kẻ khả nghi ở vài nơi khác."

Ta cau mày: "Họa Bì Yêu... chỉ một con ?"

"Chưa chắc." Ninh Quyết trải bản đồ , đ.á.n.h dấu những nơi kẻ khả nghi xuất hiện, "Tiểu sư , Họa Bì Yêu dựa việc lột da sống để vẽ thành một ai đó ?"

Ta gật đầu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận