Xuyên Vào Tiểu Thuyết Đam Mỹ: Một Tuần Có 8 Ngày Ta Muốn Đình Công!

11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn dáng vẻ chắc chắn của , đành nuốt ngược những lời định trong bụng. Thôi , nếu Ôn Ngôn thế thì cứ miễn cưỡng một chuyến .

tra xong tài liệu là rút ngay, tuyệt đối với bọn họ thêm giây nào!

Những giọt sương sớm còn đọng lá trúc, gương đồng, cẩn thận chạm nhẹ đôi hoa tai hình hoa lê vành tai. Đôi hoa tai do Ôn Ngôn tặng, chế tác cực kỳ tinh xảo, những sợi bạc quấn quanh nhụy hoa lấp lánh ánh ban mai, càng tôn lên làn da trắng ngần nơi dái tai, khiến gương mặt vốn bình thường của cũng thêm vài phần linh động.

"Tiểu sư , đến lúc tới Tàng Thư Các ."

Giọng của Ninh Quyết truyền từ ngoài viện. Ta thở dài một tiếng, chậm chạp lết khỏi phòng. Trong ánh nắng sớm, Ninh Quyết vận một bộ trường bào màu trắng trăng gốc trúc, bên hông treo một miếng thanh ngọc bội. Gương mặt ôn nhuận như ngọc, mày mắt như họa, khóe môi luôn vương một nụ như như . Thấy ngoài, khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt bỗng nhiên dừng nơi vành tai .

"Trang sức mới ?" Hắn dịu dàng hỏi.

Ta vô thức sờ lên đôi hoa tai, chút đắc ý: "Sư phụ tặng đấy."

Hì hì, sư phụ tặng hoa tai cho , các nhé?

Trong mắt Ninh Quyết thoáng qua một tia ngạc nhiên, mỉm : "Rất hợp với ."

Đang chuyện thì Thẩm Hàn từ con đường nhỏ trong rừng trúc tới. Hắn mặc một bộ kình trang màu đen, bên hông đeo một thanh trường kiếm vỏ đen. Gương mặt lãnh tuấn với những đường nét góc cạnh như d.a.o tạc, giữa đôi lông mày luôn ngưng tụ một luồng sát khí. Khi đến gần, ánh mắt quét qua vành tai , chân mày khẽ nhíu một cách khó nhận .

"Đi thôi." Hắn ngắn gọn một câu, xoay thẳng về phía Tàng Thư Các.

Ninh Quyết song hành cùng , thỉnh thoảng liếc đôi hoa tai: "Đóa hoa lê điêu khắc thật tinh tế, là Sư thúc tự tay chọn ?"

"Vâng." Ta gật đầu, "Sư phụ là vô tình thấy khi ngang qua."

Ninh Quyết trầm tư mỉm , hỏi thêm gì nữa. Phía , bóng lưng Thẩm Hàn thẳng tắp, nhưng bước chân chậm hơn ngày thường vài phần, dường như đang chờ chúng theo kịp.

Trong Tàng Thư Các, ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc, đổ những bóng râm loang lổ mặt đất. Ba chúng vây quanh một chiếc bàn vuông bằng gỗ đàn hương, mặt trải mấy cuốn điển tịch về thượng cổ tà trận.

"Theo ghi chép, huyết trận ở Xuân Nguyệt Lâu là một biến thể của 'Thất Sát Tụ Âm Trận'." Ngón tay thon dài của Ninh Quyết nhẹ nhàng điểm lên trang sách, "Cần tinh huyết của ba trăm lẻ bảy sinh năm âm tháng âm vật dẫn."

Tim khẽ run lên: "Nói , những nạn nhân đó đều cố ý lựa chọn ?"

Thẩm Hàn lạnh lùng : "Có kẻ đang nuôi đại yêu."

Khi lời , đường nét quai hàm căng cứng, trong đôi mắt đen thẳm như hàn tinh lóe sáng. Ta nhịn thêm một cái, đúng là trai thật, nhưng bỗng thấy ngẩng lên, ánh mắt rơi thẳng vành tai .

"Hoa tai," đột nhiên lên tiếng, " d.a.o động linh lực."

Ta ngẩn , đưa tay sờ hoa tai: "Có ?"

Ninh Quyết cũng ghé sát gần, đôi mắt ôn nhuận quan sát kỹ đôi hoa lê : "Quả thực... dường như khắc trận pháp phòng hộ."

"Sư phụ cho..." Ta lẩm bẩm, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp. Hóa tối qua khi giúp sơ thông linh lực, sắc mặt kém như là vì hao tổn tâm sức thứ .

Ninh Quyết và Thẩm Hàn , trong mắt cả hai đều thoáng qua một tia phức tạp. Thẩm Hàn mặt , tiếp tục lật xem điển tịch; Ninh Quyết thì khẽ thở dài, dịu dàng : "Sư thúc đối xử với thật ."

Ta chạm hoa tai, sợ bọn họ nghĩ đang khoe khoang, dù rằng thật sự khoe.

"Tiếp tục tra tài liệu thôi." Ta cúi đầu, để họ thấy đang trộm.

Nắng chiều dần ngả bóng, chúng chỉnh lý xong một bản báo cáo chi tiết. Ninh Quyết cầm b.út , nét chữ thanh tú như chính con ; Thẩm Hàn bên cạnh bổ sung những điểm chính, lời ít ý nhiều.

"Hôm nay đến đây thôi." Ninh Quyết thu dọn b.út mực, "Ta báo cáo với Tông chủ."

Thẩm Hàn dậy, tay áo đen lướt qua mặt bàn: "Ta cùng ."

Ta như đại xá, lập tức : "Vậy về Thanh Trúc Phong đây."

Ninh Quyết dường như gì đó, nhưng cuối cùng chỉ gật đầu: "Đường xá cẩn thận."

Rời khỏi Tàng Thư Các, thở phào nhẹ nhõm. Đi con đường nhỏ về phong, ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng của . Đầu ngón tay vô thức mơn trớn đôi hoa tai, ánh mắt dịu dàng của Ôn Ngôn dường như vẫn còn hiện lên mắt.

Quẹo qua một khúc quanh, bỗng thấy sâu trong rừng trúc một bóng hình quen thuộc đang đó. Ôn Ngôn thanh y tóc đen đang một gốc lê già, ngẩng đầu ngắm những đóa hoa lê nở rộ. Ánh hoàng hôn phủ lên một lớp viền vàng, góc nghiêng thanh tú ẩn hiện trong bóng hoa.

"Sư phụ." Ta gọi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-dam-my-mot-tuan-co-8-ngay-ta-muon-dinh-cong/11.html.]

Người đầu , ánh mắt rơi vành tai , trong mắt tức khắc hiện lên ý : "Con đeo đó ."

"Vâng," chạy lon ton gần, "Đại sư trận pháp phòng hộ..."

Vành tai Ôn Ngôn đỏ lên, khẽ ho một tiếng: "Tiện tay thêm thôi."

Lòng ấm sực, chợt nhớ điều gì: "Sư phụ ở đây?"

"Đợi con." Người đưa tay gạt cánh hoa dính lên tóc từ lúc nào, "Nghĩ là... chắc con tra xong tài liệu ."

Dưới nắng chiều, hàng mi của Ôn Ngôn đổ bóng li ti mặt, ánh mắt dịu dàng đến mức tưởng như thể tan chảy thành nước.

Một ngày thầy cả đời cha quả nhiên suông, sư phụ, con sẽ theo cả đời!

"Sư phụ..." Ta rơm rớm nước mắt .

"Sao thế?" Người cúi , lo lắng .

Ta ôm chầm lấy thắt lưng , hít một thật sâu, thơm quá mất!

Ôn Ngôn cứng đờ trong chốc lát, lập tức thả lỏng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng : "Làm ?"

"Sư phụ, quá mất."

"..."

Hoa lê lả tả rơi xuống vai chúng . Phía xa, Ninh Quyết và Thẩm Hàn đó từ lúc nào, lặng lẽ chứng kiến cảnh .

Đầu ngón tay Ninh Quyết vô thức mơn trớn miếng ngọc bội bên hông, cảm xúc trong mắt khó phân định; Thẩm Hàn thì mím môi, ánh mắt thâm trầm như đầm nước sâu. Cả hai đều ai lên tiếng.

Vừa bước chân sân viện Thanh Trúc Phong, nhận gì đó .

Bên bàn đá một bóng quen thuộc đang — hắc y tóc đen, chính là gã "xử nam" định lừa sư phụ "song tu". Hắn đang thong dong nhấp , thấy tiếng bước chân thì ngẩng đầu, khóe miệng nhếch lên một nụ đầy ẩn ý.

"Ôn sư , lâu gặp."

Cơ thể Ôn Ngôn lộ rõ vẻ cứng nhắc, vô thức chắn lưng: "Sở sư việc gì ?"

Ta trốn lưng Ôn Ngôn, lén lút quan sát Sở Nan. Da mặt tên mà dày thế nhỉ? Lần vạch trần mà còn dám vác mặt đến Thanh Trúc Phong?

Sở Nan thong thả đặt chén xuống, ánh mắt đảo qua đảo giữa và Ôn Ngôn: "Nghe danh Tiểu sư điệt gần đây đôi hoa tai quý hiếm, đặc biệt đến xem thử."

Ta vô thức sờ lên đôi hoa tai tai , chuyện ?

"Chỉ là món đồ chơi nhỏ thôi." Giọng Ôn Ngôn lạnh nhạt, "Không đáng để Sở sư tốn công chạy một chuyến."

Sở Nan khẽ một tiếng, đột nhiên chuyển giọng: "Ôn sư đối đãi với đồ xem còn thiết hơn cả với sư nhỉ."

Vành tai Ôn Ngôn đỏ lên: "Sở sư xin hãy cẩn trọng lời ."

"Sao, sai ?" Sở Nan dậy, chậm rãi bước gần, "Đứa nhỏ đồ của , bằng ánh mắt đơn thuần cho lắm ."

Ta trợn tròn mắt, phát hiện thật sự đ.á.n.h giá thấp độ vô liêm sỉ của Sở Nan, cái bản lĩnh ăn cướp la làng của tên đúng là hạng nhất!

"Ngươi bậy bạ gì đó?" Ta nhịn phản bác, "Ta sư phụ bằng ánh mắt cực kỳ đơn thuần luôn!"

Sở Nan nhướng mày, lộ vẻ mặt "ngươi xem sai ". Sắc mặt Ôn Ngôn càng đỏ hơn, ngón tay vô thức xoắn lấy tay áo.

Ta thật sự cạn lời, Ôn Ngôn đơn thuần như , lỡ như thật sự tin lời quỷ quyệt của gã thì ?

"Bộp" một tiếng, trực tiếp quỳ xuống đất, giơ ba ngón tay lên: "Hoàng thiên tại thượng, Lê Nhược nếu nửa điểm ý nghĩ an phận với sư phụ, nguyện thiên lôi đ.á.n.h xuống, c.h.ế.t..."

"Hồ đồ!" Ôn Ngôn đột nhiên ngắt lời , một tay kéo dậy, "Thề độc cái gì mà thề!"

Ta ngơ ngác sư phụ. Mặt đỏ bừng, trong mắt tràn đầy vẻ hoảng loạn, bàn tay đang nắm lấy cổ tay cũng run rẩy.

Sở Nan bên cạnh lạnh: "Phản ứng lớn thế ? Xem ..."

"Sở sư !" Ôn Ngôn đột nhiên cao giọng, hiếm khi thấy thực sự nổi giận, "Xin hãy tự trọng!"

Bạn cần đăng nhập để bình luận