Ta thành thật gật đầu: “Vâng ạ.”
“Tại nhận con bé?”
“Bởi vì nó...” Ôn Ngôn vắt óc tìm lý do, “Bởi vì nó...”
“Bởi vì con mặt dày mày dạn cầu xin sư phụ nhận con ạ!” Ta dõng dạc , “Còn vì con thể ăn hết ba bát cơm lớn nữa!”
Tông chủ: “......”
Ninh Quyết lấy tay áo che miệng, bả vai rung lên bần bật. Nhị sư thì lộ vẻ mặt “quả nhiên là một đứa ngốc”.
Tông chủ day day thái dương: “Thôi bỏ . Thẩm Hàn, ngươi phụ trách kiểm tra tư chất của con bé.”
Nhị sư tên là Thẩm Hàn, đang thả hồn treo ngược cành cây nên chẳng để ý.
Sau khi rời khỏi nghị sự đường, Ôn Ngôn thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng lừa gạt qua chuyện ...”
Ta: “Sư phụ, hình như là con lừa gạt hộ mà?”
Ôn Ngôn vỗ vai : “Con yên tâm, sư phụ sẽ bảo vệ con.”
Ninh Quyết bên cạnh khẽ: “Sư thúc, cái tính bao che khuyết điểm của ...”
“Ninh sư điệt!” Vành tai Ôn Ngôn đỏ lên.
Nhị sư tới mặt , lạnh lùng cắt ngang: “Sáng mai giờ Thìn, gặp ở luyện võ trường.” Nói xong phất tay áo bỏ .
Ta ngơ ngác: “Nhị sư thế ạ?” Đây là quyết đấu với ? Hừ, dù thì tỉ lệ thắng của chúng cũng là ba-bảy, đ.ấ.m ba phát, đầu thai.
Ninh Quyết với ánh mắt thâm trường: “Thẩm sư đối với ai cũng thôi.” Hắn sang Ôn Ngôn: “Sư thúc, mượn bước chuyện.”
Sau khi họ xa, xổm bên đường đầy lo lắng, chú ý đến việc hai họ thỉnh thoảng đưa mắt về phía , cũng thấy vành tai Ôn Ngôn đột nhiên đỏ rực lên.
Sáng sớm hôm , ngáp ngắn ngáp dài đến luyện võ trường, phát hiện Nhị sư ở đó .
“Muộn ba thở.” Hắn lạnh lùng .
Ta vội vàng thẳng : “Chào Nhị sư !”
“Múa một lượt Cơ bản kiếm quyết cho xem.”
Ta cầm kiếm gỗ, nghiêm túc múa một bài.
Chân mày Nhị sư càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t: “Ôn sư thúc chỉ dạy ngươi bấy nhiêu thôi ?”
Đôi khi gì, chọn cách “hì hì”.
Hắn hừ lạnh một tiếng, đột nhiên rút kiếm: “Nhìn cho kỹ đây.”
Chỉ thấy một luồng hàn quang lóe lên, chiêu kiếm của Nhị sư như mây bay nước chảy, khiến hoa cả mắt.
“Biết ?”
Ta thành thật lắc đầu: “Vẫn rõ...”
“Lại nữa.”
Cứ thế hành hạ suốt một buổi sáng, mệt như một con ch.ó sắp c.h.ế.t, sắc mặt Thẩm Hàn cũng ngày càng đen .
“Ngày mai tiếp tục.” Hắn vứt một câu bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-dam-my-mot-tuan-co-8-ngay-ta-muon-dinh-cong/3.html.]
Ta bệt đất, cảm thấy như một nàng tiên cá sắp lâm chung, tràn đầy cảm giác tan vỡ. Mỹ nhân lạnh lùng tan vỡ đầy vẻ u sầu, chẳng chính là lúc ?
Những ngày đó, Nhị sư ngày nào cũng đúng giờ đợi ở luyện võ trường.
“Tay ngươi bằng bột mì ? Sao mà cứng đơ thế?”
“Hì hì.”
“Chậm quá, sớm muộn gì cũng băm thành thịt vụn.”
“Chắc đến nỗi nát thế .”
“Phế vật.”
“Hì hì.”
“Đồ ngu.”
“Hì hì.”
“...... Ngốc c.h.ế.t .”
“Hì hì.”
“......”
03
Sáng sớm Thanh Trúc Phong, đang ôm một cây trúc múa may. Sư phụ Ôn Ngôn cách đó ba bước, vẻ mặt đầy vẻ rối rắm .
“Lê Nhược, cổ tay nâng cao thêm ba phân nữa...”
“Sư phụ, thế ạ?” Ta nghiêm túc múa một cái.
Ôn Ngôn thở dài, đang định mẫu thì đột nhiên thấy tiếng chuông từ núi vọng . Hắn sững một lát, đó hốt hoảng kéo chạy thẳng về phía chủ phong: “Hỏng hỏng , quên mất hôm nay tập trung!”
Ta kéo lảo đảo: “Sư phụ, tập trung gì thế ạ?”
“Thanh Lam Bí Cảnh sắp mở !” Ôn Ngôn chạy giải thích, “Tông chủ lệnh cho con rèn luyện...”
Chân lẹo suýt ngã: “Chỉ con thôi ạ?”
“Cả Đại sư và Nhị sư của con cũng .” Ôn Ngôn móc từ trong ống tay áo một xấp bùa chú nhét lòng : “Mấy thứ con cầm lấy hết , còn cả miếng ngọc bội nữa, gặp nguy hiểm thì bóp nát nó...”
Ta luống cuống đón lấy đống đồ: “Sư phụ, đúng là cha ruột của con!”
Ôn Ngôn đột nhiên khựng : “Không bậy.”
Khi đến quảng trường chủ phong, Ninh Quyết và vị Nhị sư mặt lạnh đợi sẵn ở đó. Lão Tông chủ lải nhải một tràng dài các điều cần lưu ý, cố gắng lọc những thông tin quan trọng, dù mạng của thì vẫn tự giữ lấy.
“Lê Nhược,” Ôn Ngôn đột nhiên kéo sang một bên, hạ thấp giọng : “Nhớ kỹ ba điều: Thứ nhất, theo sát hai vị sư điệt; thứ hai, đừng đụng chạm lung tung; thứ ba...” Hắn do dự một chút, “Tránh xa Tẩy Tủy Linh Tuyền một chút.”
“Tại ạ? Chẳng bảo là thể tăng tư chất ?”
Ôn Ngôn ấp úng: "Cái đó... sẽ..."
"Sẽ khiến tào tháo đuổi suốt ba ngày." Nhị sư chẳng xuất hiện lưng chúng từ lúc nào, lạnh lùng xen một câu.
Ta: "???"
Ôn Ngôn cuống quýt giậm chân: "Thẩm sư điệt! Đừng hù dọa Lê Nhược!" Hắn sang , nghiêm túc : "Là sẽ đau, sợ con chịu nổi."
Ta vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Sư phụ yên tâm, con là đứa sợ đau nhất đời, tuyệt đối sẽ tránh thật xa!" Tuy trở nên mạnh mẽ, nhưng nếu chịu đau đớn thấu xương thì thôi xin kiếu, kẻ hèn từ nhỏ am hiểu đạo lý " khó mà lui".