Xuyên Vào Tiểu Thuyết Đam Mỹ: Một Tuần Có 8 Ngày Ta Muốn Đình Công!

2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn nghi ngờ : "Tại ngươi giúp ?"

"Bởi vì..." Ta nảy sáng kiến, "Bởi vì ngưỡng mộ ngài lâu, luôn bái môn hạ của ngài để tu tập!"

"Hơn nữa ngài cũng cần một đồ bia đỡ đạn mà!" Ta rèn sắt khi còn nóng, "Ngài cứ là đứa trẻ cố nhân gửi gắm!"

Hắn ngẩng đầu lên, ánh nắng rơi mắt như những mảnh lưu ly vỡ: " cố nhân nào cả..."

"Vậy thì ngài nhặt núi!"

" môn quy định..."

"Sư phụ!" Ta cuống đến mức giậm chân, "Ngài mà còn do dự nữa là gã Sở sư tới bây giờ!"

Chiêu quả nhiên hiệu quả. Hắn căm phẫn mắng nhỏ một câu, nhanh ch.óng lấy từ trong tay áo một miếng ngọc bội nhét cho : "Vậy thì từ giờ ngươi là đồ của ."

Lúc bái thì đợi đến lúc nào nữa? Ta cầm lấy ngọc bội nhét lòng, giả vờ xúc động hô lớn: "Sư phụ tại thượng, xin nhận của đồ nhi một lạy!" Ta nhanh nhẹn quỳ xuống, nhẹ nhàng chạm đầu xuống đất một cái. Ta quy tắc "ba " khi dập đầu: Dập quá mạnh dập, tiếng quá vang dập, quá đau dập.

2

Sau khi nhận lệnh bài t.ử và đồng phục môn phái, dựa theo bản đồ tìm đến Thanh Trúc Phong. Trên đỉnh núi chỉ vài gian nhà trúc đơn sơ, Ôn Ngôn đang luyện kiếm giữa sân.

Tà áo xanh bay lượn, kiếm quang như tuyết. Ta đến ngẩn ngơ, đợi đến khi thu thế kiếm mới dám lên tiếng: "Sư phụ!"

Ôn Ngôn giật , mũi kiếm suýt chút nữa đ.â.m trúng chính : "Ngươi... ngươi gõ cửa!"

"Con gõ , tại ngài thấy đấy chứ." Ta hì hì sáp gần, "Kiếm pháp của sư phụ quá mất!"

"Nói bậy bạ gì đó." Người nghiêm mặt , nhưng giấu nổi khóe môi đang cong lên, "Kiếm pháp là để g.i.ế.c địch, để ngắm."

"Sư phụ dạy con với." Ta chắp hai tay cầu khẩn, dù cũng bản lĩnh thực sự, giấc mộng tu tiên thành Long Ngạo Thiên vẫn thực hiện mà.

Ôn Ngôn do dự một chút, lấy từ giá xuống một thanh mộc kiếm: "Học thức khởi đầu ."

Hoàng hôn buông xuống, hai thầy trò chúng một dạy một học ở giữa sân. Ôn Ngôn dạy nghiêm túc, ngay cả độ cong của ngón tay cũng chỉnh cho đúng; học chuyên tâm, cảm thấy việc đ.á.n.h bại thiên hạ đối thủ chỉ là vấn đề thời gian.

" !" Người đột nhiên đưa tay chỉnh cổ tay , "Chỗ nâng cao thêm chút nữa..."

Ngón tay lạnh buốt, chạm bàn tay quanh năm nóng hổi của thì khẽ run lên, vành tai đỏ ửng. Ta nhận , ai rảnh rỗi mà tai khác chứ?

"Hôm nay tới đây thôi." Người vội vàng thu tay , "Sáng mai giờ Mão ."

"Sư phụ giữ con dùng bữa ?" Cả buổi chiều ăn gì, sắp c.h.ế.t đói tới nơi , xoa bụng mắt sáng rực .

Ôn Ngôn ngẩn , rõ ràng là từng nghĩ đến vấn đề . Người lưỡng lự một hồi: "Ta tích cốc ..."

“Sư phụ, đồ nhi vẫn tích cốc, ăn cơm là sẽ c.h.ế.t đói thật đấy.”

“...... Nhà bếp ở đằng .”

Nửa canh giờ , chúng đống “thức ăn” đen sì như than bàn mà trân trối. Nếu vốn dĩ là kiểu “ngốc bạch ngọt”, thật sự nghi ngờ đang hạ độc , mà còn là kiểu hạ độc công khai minh bạch, một loại dương mưu đỉnh cao.

“Hay là...” Ôn Ngôn dè dặt đề nghị, “Chúng sang Ngọc Hành Phong ăn chực nhé?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-dam-my-mot-tuan-co-8-ngay-ta-muon-dinh-cong/2.html.]

“Đều theo sư phụ hết ạ!” Ta hớn hở, gật đầu như giã tỏi. Sắp c.h.ế.t đói đến nơi , thấy sư phụ cũng mím môi theo, ánh trăng, đôi mắt như chứa đầy những vì . Cười cái gì mà , thật sự đói lắm đấy.

Cứ như , trở thành t.ử duy nhất của Thanh Trúc Phong. Mỗi ngày đều theo Ôn Ngôn học kiếm, sách, tuần núi. Hắn dạy dỗ nghiêm túc, nhưng cứ hễ đụng chạm thể là đỏ tai tránh né. Ta chẳng hiểu mô tê gì, chỉ cảm thấy đầu óc chắc là vấn đề gì đó .

Một đêm nọ, ôm cuốn kiếm phổ đến thư phòng tìm Ôn Ngôn, phát hiện gục xuống bàn ngủ . Dưới ánh nến, hàng lông mi đổ bóng xuống gương mặt, bên má còn dính một vệt mực nhỏ.

Ta nhẹ tay nhẹ chân lấy cây b.út trong tay , chợt thấy cuốn sổ đang mở bàn —— đó hóa là một cuốn 《Cẩm nang dạy dỗ t.ử nhập môn》, bên trong chằng chịt những lời chú giải.

Thì vị sư phụ ngốc bạch ngọt bấy lâu nay vẫn luôn lén lút học cách để trở thành một thầy .

Ta nhẹ nhàng khoác áo ngoài lên , thổi tắt nến. Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, rơi gương mặt ngủ yên bình của .

Khoảnh khắc , chợt cảm thấy xuyên đến thế giới , gặp một sư phụ như , lẽ cũng chuyện gì . Cảm giác gánh vác chỉ thông minh cho cả ngọn núi, thật sự quá tuyệt vời!

Sáng sớm, Thanh Trúc Phong chìm trong sương mù mờ ảo, đang ôm một cây trúc múa may cuồng kiếm. Sư phụ Ôn Ngôn hôm nay sẽ dạy chiêu “Lưu Vân Hồi Tuyết”.

“Lê Nhược, cổ tay nâng cao thêm ba phân nữa.” Ôn Ngôn cách đó ba bước chỉ đạo, nhất quyết chịu gần —— kể từ lúc sửa tư thế vô tình chạm tay , cứ như mắc chứng sợ tiếp xúc .

“Sư phụ, thế ạ?” Ta múa may loạn xạ, suýt chút nữa thì cây trúc chọc thẳng mắt .

Ôn Ngôn thở dài, nhặt một cành cây đất lên: “Nhìn cho kỹ đây.”

Chỉ thấy cổ tay khẽ xoay, cành cây vẽ một đường vòng cung ưu mỹ trong trung, đúng là chút ý vị của “Lưu Vân Hồi Tuyết”. Ta đến ngẩn , nhận đang tiến gần.

“Kiếm pháp của Ôn sư thúc thật tuyệt.”

Ta giật đầu, thấy một nam t.ử áo trắng thướt tha bên rìa luyện võ trường, bên cạnh còn một soái ca mặt lạnh mặc bào xanh. Nam t.ử áo trắng ôn hòa, tám phần chính là Đại sư Ninh Quyết; còn vị mặc bào xanh ... chắc là Nhị sư .

“Hai vị sư điệt.” Ôn Ngôn thu thế kiếm.

Nhị sư nhíu mày : “Đây là t.ử sư thúc mới nhận ? Sao trông vẻ thông minh cho lắm?”

Ta giơ ngón tay cái lên: “Tinh mắt đấy!” Khinh quá đáng, ngươi mới thông minh , nếu đ.á.n.h ngươi thì...

Ninh Quyết khẽ thành tiếng, còn Ôn Ngôn thì cau mày: “Sư điệt là sai , Lê Nhược con bé... con bé...”

“Con bé ?” Thẩm sư khoanh tay lạnh.

“Con bé ăn khỏe!” Ôn Ngôn nghẹn nửa ngày mới thốt một câu như .

Ta: “???” Sư phụ ơi, thế chẳng khác nào bảo con là một đứa ngốc não! Đã còn là một đứa ngốc thùng cơm nữa chứ!

Ninh Quyết kịp thời giải vây: “Tông chủ bảo chúng đến mời sư thúc nghị sự.” Hắn sang , nụ ôn hòa: “Tiểu sư cũng cùng luôn .”

“Muội á?” Ta chỉ tay mũi , “Muội gì?”

Nhị sư hừ lạnh một tiếng: “Bảo thì .”

“Được .” Cái gã họ Nhị ngươi cứ đợi đấy, ghi tên ngươi danh sách ám sát của .

Ôn Ngôn đột nhiên túm lấy tay áo : “Lát nữa đừng lung tung, hỏi gì thì đáp nấy.”

Trong nghị sự đường một lão già râu trắng đang , chắc hẳn là Tông chủ . Lão nheo mắt đ.á.n.h giá : “Đây là đồ mà Ôn sư thu nhận ?”

Bạn cần đăng nhập để bình luận