Ta khẽ đáp một tiếng về phía căn nhà nhỏ của . Khi ngoảnh , vẫn thấy sư phụ gốc cây lê, ánh trăng rắc lên , thanh y tóc mực, tựa như trích tiên hạ phàm.
Sương sớm còn tan hẳn, ba chúng cổng thành. Ta diện một bộ nhu quần màu hạnh đào, tóc b.úi đơn giản, trông chẳng khác gì tiểu thư của một gia đình bình thường. Ninh Quyết một chiếc trường bào màu xanh chàm, bên hông treo ngọc bội, đóng vai một vị công t.ử nhà giàu. Còn Thẩm Hàn thì vận một bộ kình trang đen tuyền, bên hông đeo kiếm.
"Nhớ kỹ, chúng là tìm ." Ninh Quyết thấp giọng dặn dò, "Ta tên Ninh Ngọc, tên Ninh Nhược, còn Thẩm Hàn là biểu Thẩm Hàm."
Ta gật đầu, kìm mà liếc Thẩm Hàn thêm vài cái. Hôm nay buộc tóc đuôi ngựa cao, vài lọn tóc mái rũ xuống trán, càng tôn lên khuôn mặt lãnh tuấn sắc sảo. Nhận ánh mắt của , khẽ nghiêng đầu, đôi đồng t.ử đen kịt sâu thấy đáy.
"Nhìn cái gì?" Giọng thấp, mang theo một chút ý vị nguy hiểm.
Ta chớp chớp mắt, xòa: "Nhìn trai..."
Thẩm Hàn mặt , vành tai ửng đỏ.
Ninh Quyết kịp thời xen : "Tìm một quán trọ nghỉ chân ."
Quán trọ "Duyệt Lai" ở phía Đông thành trông khá sạch sẽ, Ninh Quyết tự nhiên đặt ba gian phòng thượng hạng.
"Không cần." Thẩm Hàn ném một thỏi bạc, "Hai gian là đủ ."
Chưởng quầy ba chúng , thỏi bạc , thức thời mà ngậm miệng .
Sau khi định chỗ ở, chúng xuống đại sảnh dùng bữa sáng. Ninh Quyết ung dung húp cháo, thi thoảng gắp cho chút thức ăn kèm; còn Thẩm Hàn thì ôm kiếm một bên, chậm rãi nhấp .
"Ca, cũng ăn một chút ." Ta lấy hết can đảm gắp cho Thẩm Hàn một miếng bánh ngọt.
Thẩm Hàn chằm chằm miếng bánh đó hồi lâu, đột nhiên đưa tay nắm c.h.ặ.t cổ tay : "Ngươi sợ ?"
Ngón tay lạnh ngắt, nhưng lực đạo nặng, giống như đang mân mê một món đồ sứ dễ vỡ. Ta giả lả: "Làm gì ạ."
"Thẩm Hàm." Ninh Quyết đặt đũa xuống, giọng ôn hòa nhưng cho phép phản kháng, "Đừng dọa ."
Thẩm Hàn hừ nhẹ một tiếng, buông tay , nhưng ghé sát tay , một ngụm c.ắ.n mất miếng bánh ngọt . Cánh môi lướt qua đầu ngón tay , ấm áp và mềm mại, khác hẳn với vẻ ngoài lạnh lùng của .
??? Vãi chưởng, cái gì trai?
Ta rụt tay như điện giật, vành tai nóng bừng. Ánh mắt Ninh Quyết đảo qua đảo giữa hai chúng , trong mắt thoáng qua một tia âm trầm.
Sau bữa sáng, chúng chia hành động. Ninh Quyết đến lâu ngóng tin tức, Thẩm Hàn đến chợ đen thám thính, còn ở quán trọ, tìm cách khai thác thông tin từ tiểu nhị.
"Cô nương là đầu đến chỗ chúng ?" Tiểu nhị lau bàn bắt chuyện.
"Vâng." Ta giả bộ ngây thơ, "Nghe trong thành dạo chuyện hỷ?"
Sắc mặt tiểu nhị biến đổi: "Cô nương đừng hỏi chuyện ... xúi quẩy lắm!"
Mắt sáng lên, manh mối ! Đang định hỏi tiếp thì lưng đột nhiên vang lên giọng của Thẩm Hàn:
"Muội , đến giờ uống t.h.u.ố.c ."
Ta đầu , Thẩm Hàn ở cầu thang từ lúc nào, sắc mặt âm trầm. Tiểu nhị thấy liền vội vàng chuồn mất.
"Muội còn hỏi xong mà." Ta nhỏ giọng phản đối.
Thẩm Hàn bước tới, nắm lấy cổ tay : "Lộ liễu quá ."
Lòng bàn tay áp sát mạch đập của , dường như thể cảm nhận nhịp tim đang tăng tốc. Ta vùng vẫy một chút nhưng thoát , đành để kéo lên lầu.
"Ninh Quyết ?" Vào phòng , nhịn hỏi.
Thẩm Hàn buông tay, từ trong n.g.ự.c lấy một bọc giấy dầu: "Huynh sẽ về muộn một chút."
Bên trong bọc giấy là những hạt hạt dẻ rang đường nóng hổi, mùi thơm ngọt ngào lập tức tràn ngập căn phòng. Ta ngạc nhiên ngẩng đầu, chạm đôi mắt sâu thẳm của Thẩm Hàn.
"Cho ạ?"
Thẩm Hàn trả lời, chỉ xuống bên cửa sổ, bắt đầu lau kiếm. Ánh nắng xuyên qua giấy dán cửa, để những vệt sáng lốm đốm khuôn mặt góc cạnh của .
Ta cẩn thận bóc hạt dẻ, thi thoảng lén một cái. Động tác lau kiếm của Thẩm Hàn tập trung, ngón tay thon dài vuốt qua lưỡi kiếm, giống như đang vuốt ve làn da của tình.
"Nhìn đủ ?" Huynh đột nhiên lên tiếng, giọng trầm thấp.
Ta suýt chút nữa thì nghẹn hạt dẻ: "Chắc là... ?"
Thẩm Hàn đặt kiếm xuống, bước vài bước đến mặt , cúi áp sát: "Ngươi lúc nào cũng thế..." Hơi thở của phả bên tai , "Chẳng chút phòng nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-dam-my-mot-tuan-co-8-ngay-ta-muon-dinh-cong/16.html.]
Cái là oan cho quá, vẫn luôn đề phòng mà.
Ta đờ tại chỗ, hạt dẻ trong tay rơi xuống đất. Ánh mắt Thẩm Hàn rơi môi , thâm trầm đến đáng sợ. Ngay khi định gì đó thì ngoài cửa vang lên giọng của Ninh Quyết:
"Ta về đây."
Ninh Quyết bước , tay xách theo vài gói điểm tâm, thấy tư thế của hai chúng , nụ cứng trong thoáng chốc.
"Quấy rầy ? Xem đến đúng lúc." Giọng điệu vẻ nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lạnh hẳn .
"Không! Huynh đến đúng lúc lắm!" Ta ném cho Ninh Quyết một ánh mắt cầu cứu.
Thẩm Hàn khẩy một tiếng, trở bên cửa sổ tiếp tục lau kiếm. Ta vội vàng nhặt hạt dẻ lên, phá tan bầu khí kỳ quái :
"Ninh Quyết, manh mối gì ?"
Ninh Quyết đặt điểm tâm xuống, lắc đầu: "Trong lâu ai dám nhắc đến chuyện đó." Huynh khựng một chút, " tối nay ở chợ Tây hội đèn hoa đăng, lẽ là một cơ hội."
Đêm xuống, chợ Tây quả nhiên treo đèn kết hoa rực rỡ. Ta giữa hai , tò mò đông ngó tây. Ninh Quyết thi thoảng mua cho một con tò he, một chiếc đèn l.ồ.ng, dịu dàng như một trai chu đáo, còn Thẩm Hàn thì luôn tụt phía nửa bước, ánh mắt cảnh giác quét qua đám đông.
"Ca, cái kìa." Ta chỉ một sạp bán mặt nạ.
Trong mắt Ninh Quyết thoáng hiện ý : "Thích cái nào?"
"Cái mặt nạ Trư Bát Giới kìa."
"...... Được."
Thẩm Hàn khẩy một tiếng.
Ninh Quyết mua cho chiếc mặt nạ đó, tự tay đeo lên cho . Đầu ngón tay vô tình lướt qua vành tai, mang theo một cảm giác tê dại. Thẩm Hàn bên cạnh , đột nhiên vươn tay kéo mạnh :
"Đông , đừng để lạc."
Lòng bàn tay siết c.h.ặ.t lấy cổ tay , lực đạo lớn đến mức gần như để lằn tay. Ta đau đến nhíu mày, nhưng dám vùng .
Hội đèn càng lúc càng náo nhiệt, chúng tranh thủ ngóng tin tức. Ninh Quyết dùng vài đồng tiền đồng để khai thác thông tin từ một lão ông bán kẹo hồ lô: Tháng một đạo sĩ mặc hắc bào xuất hiện ở phía Nam thành, chuyên tìm những cô gái trẻ để bắt chuyện.
"Có sắc mặt trắng bệch, môi đỏ như m.á.u ?" Ta vội vàng hỏi.
Sắc mặt lão ông biến đổi thất sắc, xua tay liên tục: "Cô nương đừng hỏi chuyện ! Xúi quẩy lắm!" Nói xong liền đẩy xe chạy mất.
Ba chúng , trong lòng đều hiểu rõ. Đang định tiếp tục thám thính thì phía đột nhiên vang lên một trận hỗn loạn.
"Tránh ! Tránh hết cho !" Mấy tên nha dịch áp giải một phụ nữ tóc tai bù xù tới, "Lại bắt một mụ điên nữa!"
Người phụ nữ đó đột nhiên ngẩng đầu, chòng chọc : "Thứ bảy... ngươi là thứ bảy..." Bà điên cuồng vùng vẫy, "Chạy mau! Thứ là ngươi!"
Cái gì cơ?
Toàn lạnh toát, theo bản năng lùi một bước. Thẩm Hàn lập tức chắn mặt , tay đặt lên chuôi kiếm. Còn Ninh Quyết thì nắm lấy cổ tay , thấp giọng : "Đừng sợ."
Nha dịch thô bạo lôi phụ nữ , đám đông nhanh ch.óng khôi phục vẻ náo nhiệt, như thể đoạn kịch nhỏ từng xảy .
"Về quán trọ." Thẩm Hàn lạnh lùng lệnh, cho phép từ chối mà ôm lấy vai .
Về đến phòng, vẫn còn run rẩy. Ánh mắt của phụ nữ đó quá đáng sợ, giống như thấy thứ gì đó kinh khủng lắm.
"Uống chút nước ." Ninh Quyết đưa chén tới, lòng bàn tay ấm áp phủ lên mu bàn tay , "Không ."
Thẩm Hàn bên cửa sổ, ánh trăng chiếu lên nửa khuôn mặt , trông đặc biệt u ám: "Bà điều gì đó."
"Ngày mai đến nha môn ngóng thử xem." Ninh Quyết trầm ngâm, "Người phụ nữ đó giống như điên thật."
Ta gật đầu, đột nhiên ngáp một cái. Ninh Quyết thấy liền dậy cáo từ: "Muội nghỉ ngơi , chúng ở ngay phòng bên cạnh."
Thẩm Hàn vẫn im nhúc nhích: "Ta gác đêm."
Ninh Quyết nhướng mày: "Không hợp lý cho lắm nhỉ?"
Hai , trong khí như tia lửa b.ắ.n tứ tung. Ta vội vàng hòa giải: "Không cần cần , khóa kỹ cửa là mà..."
Cuối cùng cả hai đều rời , thở phào nhẹ nhõm, vật giường. Chuyện xảy hôm nay quá nhiều, cần thời gian để tiêu hóa.
Ngoài cửa sổ trăng sáng như gương, chiếu lên sàn nhà giường. Ta chằm chằm bạc trắng , tâm tư hỗn loạn. Sự dịu dàng chu đáo của Ninh Quyết, sự che chở đầy áp đặt của Thẩm Hàn, còn cả lời của đàn bà điên ...
"Thứ bảy..." Ta lẩm bẩm một , đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.