Ôn Ngôn còn định dặn dò thêm gì đó, nhưng Ninh Quyết mỉm tiến gần: "Sư thúc yên tâm, chúng con sẽ chăm sóc cho tiểu sư ."
Thế là, cùng Ninh Quyết và Nhị sư lên đường tiến về Thanh Lam Bí Cảnh. Trên suốt quãng đường , Ninh Quyết kiên nhẫn giảng giải cho đủ loại quy tắc cần lưu ý, còn Nhị sư thì suốt cả hành trình đều giữ vẻ mặt lạnh như tiền, lầm lũi phía .
"Đại sư ," gặm lương khô hỏi, " và Nhị sư cũng cần ?"
Ninh Quyết chớp mắt: "Phải chứ. Nhị sư của đó với ?"
Ta lắc đầu: "Huynh chẳng bao giờ thèm chuyện với , ngoại trừ mắng ngốc."
Bóng lưng Nhị sư đang phía rõ ràng là khựng một nhịp.
Hoàng hôn ba ngày , cuối cùng chúng cũng đến cửa bí cảnh. Nơi đó tụ tập ít tu sĩ, khí đậm đặc vẻ căng thẳng.
"Nhớ kỹ," Ninh Quyết ôn tồn dặn , " khi bí cảnh nhất định theo sát tụi ."
Thẩm Hàn đột nhiên , nhét tay một mảnh ngọc giản: "Gặp nguy hiểm thì bóp nát nó."
Ta mỉm nhận lấy nhưng trong lòng hạ quyết tâm tuyệt đối dùng đến. Ai mà vị Nhị sư tâm cơ giở trò ám toán gì cơ chứ.
Thẩm Hàn hừ lạnh một tiếng, mặt chỗ khác.
lúc , cửa bí cảnh đột nhiên phát vầng hào quang ch.ói lọi.
"Bí cảnh mở !" Có hét lớn.
Đám đông lập tức náo loạn. Ninh Quyết nắm lấy cổ tay : "Đi sát !"
Ba chúng nhanh ch.óng lao về phía cửa . Một luồng bạch quang lóe lên mắt, đến khi mở mắt nữa, thấy giữa một khu rừng lạ lẫm. Những cây cổ thụ chọc trời che khuất cả ánh mặt trời, xung quanh bảng lảng làn sương mù mờ ảo.
"Đây là bí cảnh ?" Ta tò mò ngó nghiêng khắp nơi.
"Đừng chạm lung tung đồ vật," Thẩm Hàn lạnh giọng nhắc nhở, "thực vật ở đây đa đều độc."
"Ha ha, ạ." Ta rụt ngay bàn tay đang định hái quả dại .
Ninh Quyết quan sát xung quanh một lát: "Chúng về hướng Bắc ."
Vừa bao xa, chân đột nhiên vấp thứ gì đó, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt.
"Cẩn thận." Ninh Quyết định đưa tay đỡ , nhưng nhanh chân xoay né tránh. Dù nếu để Nhị sư ghen thì cái mạng nhỏ của coi như xong đời.
Ninh Quyết rũ mắt, thu tay , vẫn giữ nguyên dáng vẻ ôn nhu như ngọc, khiêm khiêm quân t.ử.
"Mắt mọc đỉnh đầu ?" Thẩm Hàn buông lời chế giễu.
Hừ, đúng là đáng ghét thật sự, chỉ xé xác cái miệng đó thôi. vì cái mạng nhỏ, vẫn nịnh bợ vị tổ tông , nếu thể xé xác miệng theo nghĩa đen mất.
"Hì hì." Gặp chuyện khó giải quyết cứ ngu là xong, bảo " ai đ.á.n.h kẻ chạy " mà!
Thẩm Hàn nhíu mày, mặt lạnh tanh tiếp tục tiến về phía . Ta cứ thắc mắc suốt ngày trưng bộ mặt đó, khi nào là liệt cơ mặt ? Suỵt, Nhị sư dường như bao giờ phủ nhận điều , nghĩ kỹ thấy đáng sợ thật...
Ta ngoan ngoãn nối gót hai vị sư , đến một chiếc lá cũng dám chạm . Đột nhiên, phía truyền đến một trận náo động.
"Là Tẩy Tủy Linh Tuyền!" Có kinh hô.
Ta lập tức dừng bước, lùi hẳn ba bước — cái đó đau lắm.
Ninh Quyết đầu : "Tiểu sư qua đó xem ?"
Ta lắc đầu như điện giật: "Sư phụ bảo đau lắm."
Khóe miệng Thẩm Hàn dường như khẽ giật giật: "Cuối cùng cũng chịu lời một ."
Ta sang , đầy tự hào: "Muội lúc nào chẳng lời cơ chứ~"
lúc , một bóng đen khổng lồ từ suối phun trào , lao thẳng về phía tu sĩ gần nhất.
"Là thủ hộ thú!" Ninh Quyết lập tức tuốt kiếm, "Tiểu sư lui !"
Ta chẳng chẳng rằng, đầu chạy biến — kẻ bia đỡ đạn mà chạy trốn thì là một bia đỡ đạn giỏi. Chạy xa cả trăm mét, nấp một tảng đá lớn, thò đầu quan sát chiến sự.
Chỉ thấy Ninh Quyết và Thẩm Hàn phối hợp vô cùng ăn ý, kiếm quang như cầu vồng. Con thủ hộ thú gầm thét liên hồi nhưng thủy chung vẫn thể phá vỡ phòng tuyến của hai .
Một khắc , cùng với một tiếng gào thê lương, thủ hộ thú đổ rầm xuống đất. Lúc mới nghênh ngang , bộ dạng cứ như thể chính hạ gục con quái vật đó .
Thấy Thẩm Hàn sang, lập tức chuyển sang chế độ nịnh hót, sức tán thưởng: "Đại sư , Nhị sư thật sự là quá lợi hại, quá lợi hại, quá lợi hại luôn!" Ta vốn nghèo nàn vốn từ, chỉ khen "lợi hại" với "đỉnh cao", nhưng từ thô nên đành lược bỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-dam-my-mot-tuan-co-8-ngay-ta-muon-dinh-cong/4.html.]
"Không ." Ninh Quyết thu kiếm, mỉm với .
Thẩm Hàn thì nhíu mày : "Chạy cũng nhanh đấy."
Ta dõng dạc: "Sư phụ dặn , lời các sư ."
Thẩm Hàn định gì đó nhưng cuối cùng chỉ hừ lạnh một tiếng: "Cũng còn chút lanh lợi."
Ninh Quyết lau vệt m.á.u kiếm: "Chúng tiếp tục thôi, chỗ còn an nữa."
Ta gật đầu, duy trì cách an theo hai . Đột nhiên, chân truyền đến một tiếng "rắc".
"Cảnh giác! Có mìn!" Ta hét lớn, từ từ cúi đầu xuống — một viên đá trong suốt giẫm nát đôi.
"Muội... cố ý ..." Ta nước mắt, "Là tự nó chui xuống chân đấy chứ..."
Ninh Quyết và Thẩm Hàn đồng thời , sắc mặt biến đổi rõ rệt.
"Mau lùi !" Ninh Quyết vọt tới.
muộn, những mảnh vỡ của viên đá đột nhiên bùng phát ánh sáng ch.ói mắt, bao trùm cả ba chúng trong...
Sau khi ánh sáng trắng tan , dụi dụi mắt, phát hiện xung quanh chỉ còn một Thẩm Hàn. Ninh Quyết biến mất tự bao giờ.
"Nhị sư , Đại sư ?" Ta nhỏ giọng hỏi.
Thẩm Hàn nhíu mày quanh: "Lạc mất ." Huynh khựng một chút, bổ sung thêm: "Theo sát ."
Ta vội vàng chạy nhỏ theo bước chân của . Thẩm Hàn nhanh, chạy lạch bạch mới rớt phía . Đi một lúc, đột nhiên dừng , suýt chút nữa thì đ.â.m sầm lưng .
"Sao thế ạ?" Ta lo lắng hỏi.
Thẩm Hàn trả lời, chỉ chằm chằm bụi rậm phía . Ta theo hướng mắt , phát hiện nơi đó thấp thoáng linh quang lóe lên.
"Đi đường vòng." Huynh ngắn gọn lệnh, hướng khác.
Ta vội vàng theo, trong lòng thầm cảm thán may mà Nhị sư ở đây. Tuy vị Nhị sư suốt ngày mặt lạnh nhưng thực lực đúng là dạng .
Đi một đoạn, trời bắt đầu tối dần. Nhị sư tìm một vách núi khuất gió, đơn giản bố trí một cái kết giới.
"Đêm nay nghỉ ngơi ở đây." Nói xong, xuống nhắm mắt tọa thiền.
"Vâng."
Thẩm Hàn cách vài bước chân, nhắm mắt điều tức. Ta lén lút quan sát , thấy chân mày khẽ nhíu , dường như vẻ thoải mái.
"Huynh thế, Nhị sư ?" Với tinh thần nhân đạo, vẫn mở miệng hỏi một câu.
"Không ." Thẩm Hàn mở mắt.
Ta cũng chẳng hiểu cái gã thích vẻ thế, bộ tưởng câu " " là ngầu lắm hả? Nếu vì tinh thần nhân đạo, cộng thêm việc là lá chắn bảo vệ an cho , thì còn lâu mới thèm quan tâm.
"Nhị sư , thấy ấn đường đen sì, sắc mặt trắng bệch, hình như là ' ' lắm đấy?"
"Đã bảo là ." Thẩm Hàn nhíu mày lườm một cái, nhắm mắt tọa thiền điều tức.
Ta hậm hực ngậm miệng, bầu khí im lặng đến đáng sợ khiến thấy ngượng ngùng vô cùng, thế là bắt đầu kiếm chuyện để .
"Nhị sư mệt ? Có nghỉ ngơi chút ?"
"Nhị sư khát ? Muội nước !"
"Nhị sư ..."
"Câm miệng." Thẩm Hàn lạnh lùng cắt ngang lời .
"Tuân lệnh!" Ta lập tức động tác kéo khóa miệng . Quy tắc bảo mạng một: Đừng chọc điên Nhị sư .
Hết cậy móng tay gãi gãi mặt, bỗng một âm thanh như tiếng ếch kêu phát từ bụng , thấy Thẩm Hàn mở mắt .
"Nhị sư , thả b.o.m , là bụng kêu đấy."
Thẩm Hàn đáp, nhắm mắt .
Đói quá mất, cả ngày ăn gì . May mà sư phụ nhét cho ít lương khô, tuy Nhị sư tích cốc nhưng ăn mảnh thì cũng cho lắm, lỡ như thù dai thì khổ.
"Nhị sư đói ? Muội lương khô sư phụ cho !"
Thẩm Hàn chằm chằm miếng lương khô đưa qua, ánh mắt như đang một thứ đồ vật khả nghi nào đó. Ta vội vàng tự c.ắ.n một miếng: "Huynh xem, độc !"