Xuyên Vào Tiểu Thuyết Đam Mỹ: Một Tuần Có 8 Ngày Ta Muốn Đình Công!

6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Ngôn vội vàng bắt mạch cho . Sau khi phát hiện gì đáng ngại, mới thở phào nhẹ nhõm, xoa đầu bảo: "Không , ."

" , đúng , sư phụ cũng xem đồ của là ai..." Lời còn dứt, mắt bỗng tối sầm , đổ rầm xuống đất.

04

"Ưm..."

Ta mơ màng mở mắt, thấy đang giường trong căn nhà chính của Thanh Trúc Phong. Đây rõ ràng là phòng ngủ của Ôn Ngôn — giữa những lớp màn xanh lơ thoang thoảng hương đàn hương thanh khiết, án kỷ còn đặt cuốn 《Nam Hoa Kinh》 mà Ôn Ngôn thường .

"Tỉnh ?"

Giọng của Ôn Ngôn truyền đến từ bên cửa sổ. Người đang bên bàn , những ngón tay thon dài đang khéo léo pha . Ánh hoàng hôn xuyên qua lớp rèm cửa, để những vệt sáng lốm đốm khuôn mặt thanh tú của .

"Sư phụ..." Ta dụi dụi mắt, giọng vẫn còn ngái ngủ, "Sao con ở trong phòng của ?"

"Con hôn mê một ngày ." Ôn Ngôn bưng tới, tà áo xanh lướt qua mép giường, "Giường của thoải mái hơn một chút."

Ta nhận lấy chén , nhiệt độ vặn.

"Cảm ơn sư phụ." Ta nhấp từng ngụm nhỏ.

Ôn Ngôn nhẹ nhàng đặt tay lên mạch cổ tay , cảm giác ấm áp khiến khẽ rùng : "Linh mạch mở rộng thêm hai phần, độ tinh khiết của linh lực cũng tăng lên ."

Linh lực của như gió xuân len lỏi kinh mạch của , mang theo thở khiến an lòng. Ta dễ chịu đến mức nheo mắt , vô thức rúc rúc gần tay .

"Đói ?" Ôn Ngôn thu tay , từ trong tay áo lấy một gói giấy dầu.

Ta reo lên một tiếng, mở gói giấy , bên trong là những chiếc bánh bao thịt nóng hổi. Thanh Trúc Phong chỉ t.ử, nhà bếp quanh năm bỏ trống, bánh bao chắc chắn là Ôn Ngôn đặc biệt xuống núi mua cho . Ôi, lâu lắm mới ăn miếng bánh ngon thế .

"Ăn chậm thôi." Ôn Ngôn khẽ vỗ lưng , đầu ngón tay vô tình lướt qua lọn tóc mai, "Không ai tranh với con ."

Ta ăn ngấu nghiến, chẳng hề để ý đến ánh mắt của Ôn Ngôn — ánh mắt quá đỗi dịu dàng.

"Nửa tháng tới, mỗi ngày giờ Mão hãy đến tìm ." Ôn Ngôn giúp lau sạch vết dầu mỡ bên khóe miệng, "Tu vi đột ngột tăng cao, cần củng cố cho thật ."

"Con ạ!" Ta hì hì đáp lời, "Vậy sư phụ dạy con kiếm pháp mới ?"

"Tham lam." Ôn Ngôn gõ nhẹ trán , nhưng đầu ngón tay khi chạm da thịt khẽ khựng một nhịp, "Trước tiên hãy luyện chắc cơ bản ."

Ngoài sân vang lên tiếng bước chân, Thẩm Hàn và Ninh Quyết bước .

"Tiểu sư tỉnh ?" Ninh Quyết bưng một đĩa bánh quế hoa, ánh mắt dừng một chút bàn tay sư phụ đang lau miệng cho .

Thẩm Hàn bên cửa, ánh mắt lướt qua gói giấy dầu trống đầu giường: "Ăn uống đấy."

"Ái chà, đến thì cứ đến, còn mang đồ gì." Ta đang định đưa tay nhận lấy bánh thì Ôn Ngôn ngăn : "Lau tay ."

Ôn Ngôn lấy khăn tay , tỉ mỉ lau sạch từng ngón tay cho như đang chăm sóc một đứa trẻ. Ta ngoan ngoãn im để , nhận ánh mắt đầy suy tư của Ninh Quyết và đôi mày nhíu của Thẩm Hàn.

"Sư thúc." Ninh Quyết đặt bánh lên bàn, "Tình hình tiểu sư thế nào ạ?"

"Không ." Ôn Ngôn cất khăn tay, giọng điệu như thường, "Chỉ là cái tật ham ăn càng nghiêm trọng hơn thôi."

"Nói bậy, đây là tật , ăn là phúc mà."

Khóe miệng Thẩm Hàn nhếch lên một biên độ khó thể nhận . Ta nhân cơ hội lấy một miếng bánh quế hoa nhét miệng, đắc ý nháy mắt với Ôn Ngôn.

"Thật là quy củ." Ôn Ngôn bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng trong mắt tràn đầy ý dung túng.

Hoàng hôn tắt hẳn, trong phòng thắp đèn lên. Ôn Ngôn dậy xử lý sự vụ, Ninh Quyết bên giường trò chuyện với , còn Thẩm Hàn thì ôm kiếm bên cửa sổ, thỉnh thoảng mới chêm một hai câu.

Thật cũng chẳng gì để với họ, càng về càng thấy ngượng ngùng, ngủ cũng tiện đuổi khách, bắt đầu thấy nhớ thời gian ở một .

"Trời còn sớm nữa nhỉ." Ta giả vờ ngoài cửa sổ, vờ như vô ý ám chỉ.

"Sư sợ bóng tối ? Vậy chúng bầu bạn với thêm lát nữa." Ninh Quyết đáp.

"?" Hình như ý mà?

Ta nát óc nghĩ cách để họ rời , Ninh Quyết thấy dáng vẻ thôi của , cúi đầu khẽ , giúp vén góc chăn: "Không trêu nữa, chúng về đây, nghỉ ngơi cho ."

Ta nhận cố ý trêu , trong lòng kinh ngạc, gật đầu: "Sư thong thả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-dam-my-mot-tuan-co-8-ngay-ta-muon-dinh-cong/6.html.]

Thẩm Hàn hừ lạnh một tiếng, rời . Ninh Quyết mỉm bất đắc dĩ với cũng theo ngoài.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh, chằm chằm lên trần giường và bắt đầu suy ngẫm về cuộc đời.

Thông thường trong truyện đam mỹ sẽ xuất hiện nhân vật nữ, nếu thì đa phần là kiểu nữ phụ độc ác, kết cục cực kỳ hiếm hoi. Huống hồ còn chẳng nhân vật trong sách, ngay cả pháo hôi cũng bằng, việc dính dáng quá nhiều đến nhân vật chính công và thụ là một chuyện hết sức nguy hiểm. Cho nên... nhất là nên tránh xa bọn họ .

________________

Sáng sớm trong màn sương mờ ảo, rón rén đến góc hẻo lánh nhất của luyện võ trường. Chọc nổi thì trốn ?

"Tiểu sư ."

Giọng của Ninh Quyết đột nhiên vang lên từ phía tay run lên, thanh mộc kiếm suýt chút nữa thì rơi khỏi tay. Quay , và Thẩm Hàn đang song hành, giữa hai giữ một cách .

"Đại sư , Nhị sư ." Ta khô khốc hành lễ.

"Tiểu sư , hôm nay hai sẽ dạy ."

Ta theo bản năng từ chối: "Không cần ." Ngay lập tức nhận từ chối quá nhanh trông sẽ kỳ lạ, liền mỉm lịch sự với Ninh Quyết: "Đại sư , tự luyện mà."

Ninh Quyết khẽ nhíu mày: "Sư thúc rõ ràng dặn dò chúng ..."

"Hiện tại chỉ luyện mấy chiêu thức cơ bản thôi, tự khổ luyện là đủ , thật sự dám phiền hai vị sư ." Ta lôi lời thoại chuẩn sẵn .

Thẩm Hàn nheo mắt , ánh mắt đó khiến lạnh cả sống lưng. Ta vội vàng tiếp tục luyện kiếm, giả vờ như thấy sự nghi hoặc của họ.

Những ngày tiếp theo, tìm đủ cách để tránh mặt họ. Luyện tập buổi sáng đổi sang giờ Dần, ăn cơm thì chọn lúc thể lệch giờ với họ, ngay cả Tàng Thư Các cũng thám thính hành tung của họ .

Hôm đó luyện kiếm xong trở về phong, Ninh Quyết và Thẩm Hàn chằm chằm bóng lưng đầy suy tư.

"Tiểu sư dạo ?" Ninh Quyết rũ mắt, vô cùng bối rối.

"Trốn tránh chúng ." Thẩm Hàn hừ lạnh, "Cứ như gặp ma ."

"Có chúng chỗ nào đúng ?" Giọng Ninh Quyết đầy lo lắng.

"Thật là khó hiểu."

Sáng sớm hôm , đến luyện võ trường hình — Ninh Quyết và Thẩm Hàn thế mà đợi sẵn ở đó, xem là cố tình đến chặn đường .

"Tiểu sư ." Ninh Quyết tiến lên một bước, "Chúng chuyện chút ."

Ta lùi hai bước, cảnh giác họ: "Đại sư gì cứ thẳng ạ."

"Dạo tại tránh mặt bọn ?" Ninh Quyết thẳng vấn đề, "Có bọn đắc tội gì ?"

Thiếu niên , lúc nào cũng "thẳng như ruột ngựa" thế ? Muội thấy nên hàm súc một chút thì hơn.

Ta nuốt nước miếng, mắt vô thức liếc về phía Thẩm Hàn. Huynh đang ôm kiếm một bên, lông mày nhíu c.h.ặ.t.

"Oan uổng quá! Muội trốn các lúc nào chứ?" Ta giả vờ kinh ngạc, "Chỉ là dạo bận tu luyện, quên mất việc chào hỏi hai vị sư thôi, chứ tuyệt đối chuyện trốn tránh, dưng trốn các gì?"

Thẩm Hàn đột ngột lên tiếng: "Nói dối."

Tim nảy lên một cái, thính quá mất!

Ninh Quyết thở dài: "Tiểu sư , nếu hiểu lầm gì..."

"Thật sự mà." Ta ngắt lời , "Cái đó... sực nhớ sư phụ việc giao phó, xin cáo lui ."

Nói xong định chuồn lẹ, nhưng Thẩm Hàn lướt tới chặn . Huynh từ cao xuống , ánh mắt sắc lẹm: "Nói cho rõ ràng."

quen với việc dối cần nháp, nhưng uy áp của Thẩm Hàn cũng thấy rợn tóc gáy, ngón tay vô thức mân mê vạt áo.

"Nhị sư , rõ ràng , thật sự trốn các . Dạo thật sự chuyên tâm tu luyện, nếu vì thế mà khiến hai vị sư hiểu lầm, ... thật sự là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch tội." Ta ngẩng đầu, chằm chằm ... mũi của Thẩm Hàn mà .

"Vậy tại mắt ?"

"Mắt lác." Ta vẫn kiên trì chằm chằm mũi Thẩm Hàn.

"Tùy ." Thẩm Hàn hừ lạnh một tiếng, bỏ .

Ninh Quyết định gì đó thôi, cuối cùng lắc đầu rời .

Nhìn bóng lưng họ xa, thở phào nhẹ nhõm. Tuy họ chắc chắn chẳng tin , nhưng dù cũng coi như là lấp l.i.ế.m qua chuyện .

Bạn cần đăng nhập để bình luận