VÔ TÂM BÁI QUAN ÂM
HẾT
Ta cố gắng giữ cho mình bình tĩnh, nhưng vẫn không kìm được nghẹn ngào, "Ta thà rằng chàng trở về Phật môn, đời đời kiếp kiếp không gặp ta."
"Cũng... không muốn chàng chết."
Huyền Dặc khẽ cười.
"Nhưng ta không muốn."
"Thế gian vốn không có vẹn cả đôi đường, nếu ta xuất gia, nhưng lại không khống chế được trái tim mình, tụng kinh mỗi ngày cũng không thể làm được tâm không tạp niệm."
"Nếu ta hoàn tục, ta sẽ phản bội tín ngưỡng của mình, có lỗi với ân dưỡng dục nhiều năm của lão trụ trì, trốn tránh trách nhiệm vốn nên gánh vác trên vai."
"Khó vẹn cả đôi đường, từ ngày ta động tâm, đã định sẵn là khó vẹn cả đôi đường."
Chàng phủi đi lá rụng trên áo, "Bây giờ đối với ta, có lẽ ngược lại là kết cục tốt nhất."
26
Ta và Huyền Dặc không ngủ cả đêm.
Chúng ta cùng ngồi ngoài quân trướng, ngắm sao trăng trên trời sáng rồi tắt.
Huyền Dặc chưa từng nói với ta một chữ yêu.
Nhưng khi chàng chỉ vào những ngôi sao trên trời nói, sau này chàng ấy sẽ biến thành ngôi sao không đáng chú ý nhất kia, âm thầm bảo vệ ta, ta đột nhiên hiểu được ẩn ý trong lời nói của chàng.
Dù cố gắng thế nào, nước mắt vẫn lã chã rơi xuống.
Ta dùng mu bàn tay lau nước mắt, chỉ vào ngôi sao bên cạnh, "Vậy, ngôi sao kia sau này sẽ là ta."
Nguyện thiếp như sao, chàng như trăng.
Đêm đêm ánh sáng rọi soi tỏ tường.
...
Sáng sớm.
Các thị vệ thu dọn quân trướng, chuẩn bị tiếp tục lên đường.
"Công chúa..."
"Suỵt."
Ta đặt ngón trỏ lên môi, ngắt lời thị vệ.
Đầu của Huyền Dặc nhẹ nhàng tựa vào vai ta.
Ta ngẩng đầu nhìn tên thị vệ kia, giọng rất khẽ.
"Chàng ấy ngủ rồi."
Thị vệ kinh ngạc nhìn Huyền Dặc một cái, sắc mặt lại đột nhiên thay đổi, "Công chúa, hắn..."
Ta chớp mắt.
Có nước mắt lăn xuống.
"Đừng đánh thức chàng ấy."
27
Ta một mình trở về Đông Lê.
Thực ra, cũng không hẳn là một mình.
Ngoài đám thị vệ hộ tống kia, còn có một ngôi sao không quá sáng trên trời.
...