VÔ TÂM BÁI QUAN ÂM
CHƯƠNG 3
8
Ta không đợi được tin Chiêu Kỳ trúng độc mà chết, lại đợi được tin đại quân Tề Quốc áp sát biên giới.
Quân chủ Tề Quốc băng hà, Thập Tam hoàng tử Chiêu Kỳ kế vị.
Mà việc đầu tiên hắn làm sau khi kế vị, chính là tấn công Đông Lê.
"Ngu Triều công chúa, đã lâu không gặp."
Đại quân Tề Quốc công thành đoạt đất, việc đầu tiên lại là bao vây ngôi chùa nhỏ dưới chân núi Thanh Vân.
Con ngựa hắn cưỡi chính là con ngựa ta đưa hắn lúc rời đi.
Hắn không ngụy trang nữa, ý cười điên loạn.
"Ngu Triều, hai chúng ta đều là người c.h.ế.t qua một lần rồi, lần này học khôn lên chưa?"
Ta lạnh lùng nhìn hắn, sau lưng phát lạnh.
Tên điên này.
Người của hắn đã bao vây chùa kín kẽ, ba mươi mốt vị hòa thượng trong chùa đều bị hắn bắt giữ.
Bao gồm cả Huyền Dặc.
Chiêu Kỳ cười lạnh, ngón tay vuốt ve mặt ta, dùng giọng nói chỉ có ta mới nghe thấy chất vấn, "Các ngươi đều trùng sinh thì sao?"
"Nàng có biết Trẫm trùng sinh về lúc nào không?"
"Ngày mới sinh ra."
Hắn nói bằng giọng lạnh lẽo, "Ngày Trẫm sinh ra, mẫu phi bị người ta hại c.h.ế.t trước mặt Trẫm, mười ngón tay của bà ấy bị bẻ gãy từng ngón một."
"Lần này, Trẫm tận mắt nhìn bà ấy bị giày vò đến chết."
Chiêu Kỳ cười, "Nàng có biết nữ nhân bị nhổ hết răng và tóc trông như thế nào không?"
"Xấu xí vô cùng."
Cười xong, hắn dùng lòng bàn tay vỗ vỗ mặt ta, "Ngu Triều, Trẫm đã đợi nàng hai mươi năm ròng rã."
"Nàng đừng hòng rời khỏi Trẫm."
9
Tề Quốc lui binh, không tấn công Đông Lê nữa.
Mà điều kiện duy nhất đưa ra, là ta.
Chiêu Kỳ bắt tất cả mọi người trong chùa về Tề Quốc, bao gồm cả ta và Huyền Dặc.
Ta bị trói tay chân, ném vào xe ngựa hồi triều của Chiêu Kỳ.
Hắn ôm ta vào lòng, ôm rất chặt.
Mũi tràn ngập mùi m.á.u tanh nhàn nhạt, ngửi đến buồn nôn.
"Ngu Triều."
Hắn vuốt tóc ta, từng cái một càng lúc càng mạnh, "Nếu nàng biết Trẫm đã trải qua những gì, liệu có đau lòng cho Trẫm một chút không?"
Ta cười, "Không."
"Loại người như ngươi, cho dù rút gân lột da, nghiền xương thành tro cũng khó làm người ta hả giận."
Tay Chiêu Kỳ khựng lại, chuyển sang bóp mặt ta.
Hắn thở dài.
"Đều c.h.ế.t qua một lần rồi, vẫn chưa học khôn."
Ta nhắm mắt không muốn nhìn hắn, nhưng tim lại treo lơ lửng.
Ngoài xe ngựa đều là người của Chiêu Kỳ, mọi người đều cưỡi ngựa, chỉ có các vị hòa thượng bị bắt trong chùa là đi bộ.
Có gió thổi tung rèm xe, ta có thể nhìn thấy bên ngoài không biết là giày của vị hòa thượng nào, đi đường dài, chân đều bị mài ra máu.
Không biết Huyền Dặc thế nào……
"Đang nghĩ đến tên hòa thượng kia?"
Chiêu Kỳ dùng sức bẻ vai ta, "Chỉ nghĩ thì có ích gì, Trẫm cũng cho nàng xem."
Nói xong, hắn vén rèm xe lên.
Ta nhìn thấy Huyền Dặc.
Trên tay hắn bị trói bằng dây thừng thô, đầu kia của sợi dây bị buộc vào yên ngựa.