Tác giả Mang Quả Toan Nãi
Lượt Đọc:
879Tác giả: 芒果酸奶
Thể loại: Trọng Sinh, Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, Trả Thù, Gia Đình, Xuyên Sách, Cung Đấu, Xuyên Không, Sảng Văn
Team dịch: Cần 1 ly cafe mỗi ngày
Giới thiệu
Ta xuyên vào một quyển truyện, trở thành nữ phụ.
Nữ chính là một người điềm tĩnh, lạnh nhạt, không tranh không đoạt với đời. Ấy vậy mà nàng có thể từ một dân nữ thấp kém bước lên ngôi vị hoàng hậu.
Ngược lại, nữ phụ như ta hao tổn tâm trí, bày mưu tính kế, cuối cùng lại bị mọi người xa lánh, kết cục bi thảm là đầu lìa khỏi xác. Ngay cả phu quân của ta cũng một lòng yêu nữ chính sâu đậm.
Khi ta xuyên đến, nữ chính vẫn chỉ là một nha hoàn bên cạnh ta, nhưng phu quân ta luôn ra sức che chở nàng, vì nàng mà nhiều lần tranh cãi với ta không chút kiêng nể.
Ta vung tay, lạnh lùng nói: “Nếu đã thích đến vậy, thì để nàng ta làm thiếp của chàng đi.”
Một khi đã làm thiếp, cả đời này nàng sẽ không thể trở thành hoàng hậu nữa.
Lượt Đọc:
1871Tôi đang livestream giám định bảo vật, kết nối với một nữ streamer nổi tiếng. Cô ấy yêu cầu tôi giám định chiếc nhẫn trên tay người bên cạnh mình.
Nhưng tôi phát hiện, đó chính là tay của bạn trai tôi.
Tôi nhắn tin cho bạn trai, anh ta không kiên nhẫn trả lời rằng đang tăng ca ở công ty.
Tôi bật cười.
“Thế thì em yên tâm rồi, vừa nãy sợ quá, suýt chút nữa em tưởng người bên kia là anh.
“Anh không biết đâu, cô nữ streamer đó, cô ấy là một bộ cốt thi ngàn năm!”
Lượt Đọc:
3674Tham gia làm thực tập sinh nhóm nhạc nữ, tôi đăng một bức ảnh chụp ký túc xá của mình lên mạng, nhưng ở phần bình luận lại có người nói:
【Thỏi son đó được làm từ thi du, trong ký túc xá của các cô có người nuôi tiểu quỷ à?】
【Vào lễ Hạ Nguyên, tiểu quỷ mang theo thuỷ khí, nó thích những thứ ẩm ướt, đặc biệt thích l.ột da đầu người lấy máu.】
【Hôm nay là ngày lễ Hạ Nguyên, tiểu quỷ sẽ phản phệ, cô mau chạy đi, đừng để người khác phát hiện.】
Thế nhưng bài đăng này lại rất hot, lúc này cả sáu người chúng tôi trong ký túc xá đều đang xem phần bình luận.
*
Bên ngoài tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ đèn pin điện thoại. Nhưng dưới chân, có thứ gì đó phản chiếu không bình thường. Tôi cúi đầu nhìn, và nhận ra trên mặt sàn, mỗi nơi Y Y bước qua đều để lại những dấu chân ướt.
Tôi khựng lại, đứng yên tại chỗ. Y Y đâm sầm vào lưng tôi, lo lắng hỏi: "Sao không chạy nữa?"
Tôi buông tay cô ấy ra, tim đập loạn xạ, da đầu tê dại, lùi từng bước một: "Dấu chân của cậu..."