Tác giả Lục Trúc Thanh Thanh
Lượt Đọc:
1023Phụ thân ta là gian thần.
Kẻ tịch thu nhà ta lại chính là vị hôn phu của ta.
Khi hắn đeo xiềng xích vào cổ ta, ánh mắt dịu dàng còn hơn cả ngày nào hắn đeo vòng hoa lên tóc ta.
Ngày phụ thân bị xử trảm, ta vẫn điềm tĩnh bắt chấy cho mẫu thân.
Ta nói: "Nếu có lửa, ta có thể rang chấy, thêm một bình rượu nhâm nhi nữa."
Không ngờ, câu nói ấy lại chọc cười vị thiếu tướng quân bị treo trên giá treo thịt người bên cạnh.
Có gì buồn cười sao?
Lượt Đọc:
1056"Thôi được, ta gả."
Thánh thượng muốn ban hôn cho Cửu hoàng tử đang hấp hối.
Tỷ muội trong nhà không ai muốn gả, ai nấy đều sợ hãi khóc lóc thảm thiết.
Ta lại mỉm cười --
Trên đời này còn có chuyện gì so với việc bản thân có tiền, có địa vị, lại không có phu quân, tự do tự tại hơn kia chứ?
Nhưng mà, sau khi gả đi, ta đã may sẵn mấy chục bộ thọ y, Cửu hoàng tử lại sống dai như đỉa đói.
Hắn còn mỗi đêm đều mời ta thị tẩm.
Hắn nói: "Phu nhân, ngủ một mình lạnh lắm."