Trương thị bước tới, đỡ nàng dậy, nắm lấy tay nàng, khuôn mặt gượng gạo tỏ vẻ từ ái:
“Trước đây đều là cô mẫu , quá mềm lòng, may mà hôm nay trưởng con bắt tên môi giới, tang chứng vật chứng đầy đủ, đồ mất cũng tìm , tổn thất gì, chỉ là…”
Bà phắt , chỉ đám đang run rẩy đất: “Lũ phản chủ vong ân đ.á.n.h g.i.ế.c đều quyền con xử trí!”
Lục Chiêu Nhược đó, ngoan ngoãn khép nép: “Nhi tức tuy mang danh chủ mẫu, nhưng uy của chủ mẫu, những gia nô …”
Nàng dừng , ý tứ : “Chỉ e là nhi tức quyền xử trí.”
Trương thị vội vàng gạt ngay: “Nói bậy! Con là Đại nương t.ử cưới hỏi đàng hoàng của Thẩm gia, ai dám con quyền?”
Lục Chiêu Nhược cụp mi, giọng nhỏ như muỗi: “ nhi tức chìa khóa kho, cũng quản sổ sách…”
Trương thị lập tức tháo chùm chìa khóa bên hông : “Chìa khóa kho đáng lẽ giao cho con từ lâu . Còn giữ sổ, sẽ đuổi về nhà đẻ! Từ nay phòng sổ sách đều do con quản!”
Đầu ngón tay Lục Chiêu Nhược run nhẹ, bộ từ chối: “Cô mẫu, như …”
Trong lòng Trương thị thầm c.h.ử.i một tiếng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ hòa nhã: “Đừng từ chối.”
Lục Chiêu Nhược cố ý về phía Thẩm Thanh Thư: “Vậy còn ý cô phụ?”
Thẩm Thanh Thư hít sâu một : “Nghe lời cô mẫu con .”
Nói ông liếc Trương thị một cái sắc như d.a.o: “Đáng lẽ nên giao chìa khóa cho Chiêu Nhược từ sớm.”
Trương thị gượng: “Phải, , là già nên hồ đồ.”
Bà sang đám gia nô đang quỳ, cất giọng lạnh lẽo: “Nếu giao cho con xử trí, dù cũng là việc trong nhà, lớn đến tận chỗ quan phủ mất mặt…”
Rồi bà sang Lục Bá Hoành, nịnh nọt: “Chi bằng mời Lục tuần kiểm…”
Lục Chiêu Nhược lập tức tiến lên một bước, khẽ hành lễ với trưởng: “Hôm nay đa tạ trưởng bắt môi giới, rửa sạch oan khuất cho , còn chủ trì công đạo.”
Nàng khẽ tiếp: “Chỉ là tin cô mẫu nhất định sai khiến đám nô tài trộm cắp. Đã là chuyện nội viện, chi bằng để phận chủ mẫu như đích xử trí.”
Lục Bá Hoành giả vờ trầm ngâm, ngón tay gõ nhẹ lên chuôi đao vài cái, chậm rãi gật đầu: “Cũng , chỉ là…”
Ánh mắt quét qua đám nô bộc: “Đám nô tài nhất định trừng phạt thật nặng.”
Nói xong, vung tay, dẫn tên môi giới và binh lính rời .
Lý phó tuần kiểm cùng, lúc cửa còn đầu
Lục Chiêu Nhược vẫn cúi đầu, dáng vẻ nhất mực nhu thuận, nhưng mưu lược khiến khỏi sinh lòng kính phục.
Trương thị thấy ngoài hết, lúc mới thở phào, phịch xuống ghế.
Chính đường lập tức chìm yên tĩnh.
Thẩm Thanh Thư ho một tràng dữ dội, khăn thấm vết m.á.u đỏ, phẩy tay, giọng khàn đặc: “Đám nô tài giao cho con xử lý.”
Nói xong, ông gạt bàn tay Thạch Đầu đang đỡ , loạng choạng bước nội viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-thu-tiet-30-nam-nguoi-o-ben-ngoai-co-mot-dan-con-chau/chuong-35.html.]
Lục Chiêu Nhược đám ác nô từng khinh thường, nh.ụ.c m.ạ chủ, trong đầu hiện lên cảnh A Bảo treo cây, cảnh trưởng chặn ngoài cổng.
Nàng vẫn giữ dáng vẻ dịu dàng đoan trang, nhưng giọng uy nghiêm: “Nô tỳ trộm tài vật của chủ, chủ quyền xử c.h.ế.t…”
Trong lòng Trương thị hoảng loạn, gượng gạo nặn một nụ .
Cả nhà ma ma nấu bếp đều sợ đến tái mặt.
Ma ma nấu bếp liều mạng bò tới ôm chân Trương thị, gào : “Lão phu nhân cứu lão nô, cứu cả nhà lão nô với…”
Trương thị hiệu cho Chu ma ma kéo bà , lưng : “Cứu các ngươi thế nào? Ai bảo các ngươi chuyện trộm cắp…”
Hạnh Nhi liền buột miệng : “Rõ ràng là …”
Ma ma nấu bếp lập tức bịt miệng nàng , hiệu đừng nữa, nếu chắc chắn họ sẽ c.h.ế.t thây.
Trương thị , hung hăng trừng mắt Hạnh Nhi, thấy nàng bịt miệng dám thêm, mới sang Lục Chiêu Nhược, giọng dịu xuống: “Hiền tức, nếu thật g.i.ế.c chúng, e sẽ tổn hại danh tiếng gia tộc, mà thấy m.á.u cũng là điềm lành. Hay là nể tình bọn họ là gia nô sinh t.ử, từng hầu hạ lão phu nhân , tha cho một con đường sống?”
Lục Chiêu Nhược thản nhiên : “Nếu cô mẫu cầu tình, xử nhẹ thôi. Đánh hai mươi trượng, khắc chữ “trộm” lên trán, để quan phủ đày ba nghìn dặm, cũng coi như giữ danh nghĩa nhân hậu của Thẩm gia.”
Sắc mặt Trương thị lập tức trắng bệch, nhưng bà thể gì.
Cả ma ma nấu bếp mềm nhũn như bùn, miệng ngừng lẩm bẩm: “Lão nô sai …”
Ánh mắt Hạnh Nhi trống rỗng: “Khắc chữ… trộm…”
Đào Nhi thì sợ đến ngất xỉu.
Tào lão đầu nước mắt giàn giụa, liên tục tự tát mặt .
Chỉ Tào Hải vẫn cứng đầu cứng cổ, trợn mắt Lục Chiêu Nhược.
Ánh mắt nàng trở nên lạnh lẽo, bổ sung: “Tào Hải là quản sự, dung túng gia nô, đ.á.n.h thêm mười trượng, khắc bốn chữ “chủ bộc bất trung” lên tay trái.”
Tào Hải định mở miệng c.h.ử.i bới thì Lục Chiêu Nhược đột ngột , quát lớn: “Hộ viện ? Còn lôi đám ác nô hành hình!”
Đám hộ viện lập tức xông .
Lục Chiêu Nhược lạnh lùng cả nhà kéo , kẻ thì gào , kẻ thì mặt xám như tro.
Trương thị chỉ thấy mắt tối sầm, thể lảo đảo suýt ngã.
Chu ma ma vội vàng đỡ lấy bà : “Lão phu nhân cẩn thận, để lão nô đưa về phòng nghỉ.”
Lục Chiêu Nhược cúi đầu tránh đường, vẫn là dáng vẻ ngoan ngoãn ngày .
Mèo Anh Đào
Đợi Trương thị rời , nàng mới thẳng lưng, bước qua ngưỡng cửa, thong thả dọc hành lang.
Bỗng nàng chợt dừng , ngẩng đầu trời.
Nắng mùa đông xuyên qua tầng mây, những giọt vàng li ti rơi xuống.
Khóe môi nàng chậm rãi nở một nụ thư thái diễm lệ: “Nắng hôm nay ấm áp hơn hẳn khi.”