Thấy Lục Chiêu Nhược bước , hai co rụt cổ hành lễ, dám buông lời lạnh lùng châm chọc như nữa.
Dù động tĩnh ở chính sảnh lớn như , bọn họ chắc chắn sớm chuyện.
Lục Chiêu Nhược để ý đến bọn họ, uống liền hai bát cháo thịt đặc sệt, ăn thêm bốn cái bánh hấp.
Kiếp nàng chỉ dám ăn một cái bánh, uống nửa bát cháo, lúc nào cũng nghĩ đến chuyện tiết kiệm, còn bây giờ nàng ăn ngon, uống đủ, ngủ , tĩnh dưỡng cho thể khỏe mạnh.
Hai hạ nhân tròn mắt vị chủ mẫu đột nhiên ăn khỏe hẳn lên, trong lòng âm thầm bàn tán.
Ăn xong, Lục Chiêu Nhược thong thả gói mấy miếng thịt heo xông khói và một quả trứng ốp giấy dầu, xoay rời .
Sau khi nàng , ma ma hất chiếc giẻ lau lên vai, khóe miệng nhếch lên: “Nếu lão gia lên tiếng, hôm nay nàng đến đồ nóng cũng ăn! Trước đây chẳng là chúng cạnh bếp sưởi ấm, còn bổ củi gánh nước việc nào chẳng do nàng ? Bây giờ thì , cơm bưng nước rót đến tận miệng, cứ như chúng nợ nàng !”
Nha việc nặng nhón chân cửa, hạ giọng: “Mẫu , đống củi đợi nàng vung rìu, để con ?”
Ma ma nhấc nắp nồi lên, nước trắng xộc thẳng mặt khiến bà nheo một mắt , lạnh: “Xem cái dáng vẻ chống lưng kìa! Cứ để nàng nhảy nhót vài ngày, đợi lão phu nhân rảnh tay, xem nàng ngoan ngoãn cầm rìu lên , chúng tạm nhịn vài hôm .”
Trở về viện của , con mèo nhỏ A Bảo đang chậm bước hành lang, chiếc đuôi lông xù dựng cao, trông như một quản gia bé nhỏ bận tâm đủ điều.
Vừa thấy bóng Lục Chiêu Nhược, nó lập tức lao lòng nàng, cái mũi hồng cọ cổ tay nàng, meo meo nũng nịu.
“Đói ?”
Lục Chiêu Nhược dịu giọng hỏi, lấy thịt heo và trứng gói trong giấy dầu .
Đôi mắt tròn xoe của A Bảo lập tức sáng lên, nhưng nó vội ăn ngay, mà chân đẩy cái bát về phía Lục Chiêu Nhược, kêu hai tiếng, như nàng ăn .
Cổ họng Lục Chiêu Nhược nghẹn .
Con mèo chỉ nàng nhặt về nuôi ba năm, mà quan tâm nàng.
Còn với nàng là thanh mai trúc mã, từng cùng hứa cùng hẹn, cưới vợ sinh con ở ngoài…
Nàng thích nhiều năm như .
Từ nhỏ nàng luôn lo nghĩ cho , miếng mật đầu tiên, bát canh nóng đầu tiên đều để dành cho , gây chuyện với Lý nha nội, cũng là nàng chắn phía .
bằng mèo.
Chua xót dâng lên khiến nước mắt trào , nàng vội chớp mắt, : “Ngốc quá, A Bảo, ăn ở trong bếp .”
Nói xong nàng nhẹ nhàng đẩy A Bảo về phía cái bát: “Mau ăn , còn đến cửa tiệm một chuyến, ngươi ngoan ngoãn sưởi ấm ở bên chậu lửa, đừng chạy lung tung.”
Trước khi , nàng mở ngăn bí mật trong hộp trang sức, lấy hai xâu tiền đồng.
Vừa đến cửa, nha phụ trách hầu hạ nàng là Hạnh Nhi bỗng nhảy hỏi: “Đại nương t.ử đến cửa tiệm ? Để nô tỳ cùng.”
Hạnh Nhi cùng với ma ma bếp, nha việc nặng, gác cổng, và tên tùy tùng cũ của Thẩm Dung Chi là Tào Hải, đều là gia nô trong nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-thu-tiet-30-nam-nguoi-o-ben-ngoai-co-mot-dan-con-chau/chuong-10.html.]
Bọn họ là một đại gia đình, đều là tâm phúc của Trương thị.
Hạnh Nhi là đến hầu hạ, thực chất là Trương thị phái đến giám sát Lục Chiêu Nhược, sợ nàng lấy đồ của Thẩm gia về tiếp tế nhà đẻ, đặc biệt từ khi nàng mở cửa tiệm, mỗi ngoài đều Hạnh Nhi theo.
Thực khi Lục Chiêu Nhược gả đến đây, phụ và trưởng đặc biệt mua cho nàng một nha , cô nương đó xếp thứ ba trong nhà, đều gọi nàng là “A Tam”, đến cả cái tên cũng chẳng , chính Lục Chiêu Nhược đặt cho nàng cái tên Đông Nhu.
Lục phụ lương thiện, tuy ký khế bán với Đông Nhu nhưng giao cho chính Lục Chiêu Nhược cất giữ, giao hẹn việc mười năm, mỗi tháng đều nhận tiền công.
đưa đến Thẩm gia đầy ba tháng, Trương thị lấy cớ chi tiêu trong nhà eo hẹp bán Đông Nhu , ai ngờ khế bán ghi rõ bán , cuối cùng bà chỉ đành cho nàng trở về nhà.
Từ đó Hạnh Nhi đến hầu hạ, nhưng đến một chén cũng từng rót cho Lục Chiêu Nhược, suốt ngày lười biếng gian trá.
Cả nhà đều là phường trộm cắp: Hạnh Nhi trộm trang sức và chỉ may, ma ma bếp trộm than củi, nha việc nặng trộm gạo, Tào Hải trộm rượu. Chỉ cha của họ là lão Tào giữ cổng tạm thời phát hiện tay chân sạch sẽ.
Kiếp , Lục Chiêu Nhược từng tố cáo với Trương thị, nhưng bà chỉ nhẹ nhàng trách mắng bọn họ vài câu.
Sau nàng mới hiểu, những thứ đó cuối cùng đều túi Trương thị, bà thể xử phạt nghiêm?
“Đại nương t.ử?”
Mèo Anh Đào
Hạnh Nhi mất kiên nhẫn gọi thêm một tiếng.
Lục Chiêu Nhược mỉm dịu dàng: “Vừa , còn hai tháng nữa là đến giao thừa, hôm nay đến cửa tiệm lấy chút vải vóc, kim chỉ, tặng cho các khách quen để tỏ lòng, cũng tiện mở đường cho việc may y phục dịp năm mới.”
Nàng thở dài, tuyết rơi ngoài trời: “Ước chừng hơn trăm hộ cần tặng, e rằng bận đến nửa đêm.”
Nói xong, nàng khẽ dừng : “ lúc khỏe, vải vóc đó nhờ ngươi giúp một tay .”
Hạnh Nhi đến nửa đêm, còn ôm vải nặng, thêm trời đổ tuyết dày thế , mệt c.h.ế.t cũng lạnh c.h.ế.t, trong lòng nàng vô cùng khó chịu.
Lục Chiêu Nhược bộ bước xuống bậc: “Đi thôi, đừng lỡ giờ.”
“Khụ khụ!”
Hạnh Nhi đột nhiên ho lớn.
Lục Chiêu Nhược quan tâm hỏi: “Sao ho ?”
“Khụ khụ…”
Hạnh Nhi ho thêm hai tiếng, kéo áo kín , : “Mấy hôm nay cẩn thận nhiễm phong hàn, sáng nay dậy thấy ch.óng mặt nhức đầu.”
Lục Chiêu Nhược , trong mắt thoáng hiện một tia hiểu rõ, nhưng mặt lộ vẻ lo lắng: “Nếu , ngươi cứ ở trong phòng nghỉ ngơi , nếu theo ngoài bôn ba, e rằng bệnh sẽ nặng thêm, hôm nay một là .”
Hạnh Nhi vội vàng cúi : “Đa tạ Đại nương t.ử thương xót.”
Đợi tiếng bước chân của Lục Chiêu Nhược xa, Hạnh Nhi khinh thường bĩu môi: “ là đồ ngu! Tùy tiện dối vài câu cũng lừa .”