Khúc củi xé gió giáng mạnh xuống vai Hạnh Nhi.
Hạnh Nhi lập tức hét t.h.ả.m, quỳ sụp xuống đất, mặt méo xệch vì đau: “Đại nương t.ử điên ?”
Gương mặt vốn thanh nhã như lan như ngọc của Lục Chiêu Nhược giờ phủ đầy sương lạnh, giữa mi tâm còn chút dịu thuận ngày thường, trong mắt là lửa giận cháy rực. Nàng trở tay quật thêm một đòn, khúc củi nện mạnh khoeo chân Hạnh Nhi, đ.á.n.h nàng ngã dúi xuống tuyết.
Đào Nhi thét lên lao tới cản, cổ tay Lục Chiêu Nhược xoay một cái, khúc củi rít gió giáng thẳng khớp khuỷu tay nàng .
“A!”
Đào Nhi ôm tay ngã nhào đống tuyết, gào t.h.ả.m thiết.
Ma ma nấu bếp thấy buông Đông Nhu , xông tới, miệng quát: “Đại nương t.ử đúng là oai phong, dám đ.á.n.h gia nhân trong hộ tịch như bọn , sẽ bẩm lão phu nhân.”
Ngay giây , Lục Chiêu Nhược vung liên tiếp ba đòn.
Đòn thứ nhất nện đầu gối bà .
Đòn thứ hai quật cổ tay.
Mèo Anh Đào
Đòn thứ ba giáng thẳng xuống lưng.
Ma ma nấu bếp quỳ sụp xuống, úp mặt xuống đất như ch.ó ăn phân.
Ba cuộn trong tuyết, rên rỉ đau đớn.
Lục Chiêu Nhược ném khúc củi xuống cạnh bọn họ, tuyết văng tung tóe phủ lên gương mặt trắng bệch của cả ba.
Nàng run tay tháo dây thừng buộc ở chân A Bảo, lớp lông mềm bên mài rách, m.á.u tươi loang lổ, vết siết sâu đến lộ cả xương.
Khi chạm tới hòn đá buộc ở đuôi nó, đoạn đuôi vốn bông xù xinh nay mềm nhũn rũ xuống, ở giữa cong vẹo một cách dị dạng.
Gãy !
Nó chỉ là một con mèo nhỏ, mà hành hạ đến mức . Những kẻ hề chút kính sợ một sinh mệnh, trái còn coi đó là thú vui tiêu khiển.
Tim Lục Chiêu Nhược như d.a.o cứa, nước mắt kìm mà rơi xuống.
“Ư…”
Thân thể lạnh lẽo của A Bảo trong lòng nàng khẽ run.
Nó gắng ngẩng đầu, chiếc mũi ẩm ướt khẽ chạm cổ tay nàng, yếu ớt kêu một tiếng, như an ủi rằng nó .
Ma ma nấu bếp giãy giụa trong bùn tuyết, chống dậy, lớp thịt dày mặt run lên vì tức giận: “Lục thị! Ngươi là cái thá gì?”
Bà phun một ngụm m.á.u lẫn nước bọt, tiếp tục la lối: “Lão hầu hạ ba đời Thẩm gia, khi chồng của lão phu nhân còn sống, chính tay còn dâng canh sâm!”
Lục Chiêu Nhược ngẩng mắt, ánh lạnh lẽo quét qua ba tiện tỳ đang trong tuyết .
Trước nàng nhẫn nhịn, cúi , cẩn thận từng li từng tí, khiến đám nô bộc vốn răm rắp lệnh dần dần còn xem nàng gì.
Giờ đây, chỉ trong nửa ngày nàng về nhà đẻ, chúng hành hạ A Bảo đến thoi thóp.
Hai chân thương và cái đuôi gãy của A Bảo như kim đ.â.m mắt nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-thu-tiet-30-nam-nguoi-o-ben-ngoai-co-mot-dan-con-chau/chuong-24.html.]
Đám tiện tỳ nghĩ nàng vẫn sẽ c.ắ.n răng nuốt hết trong như ?
Đông Nhu loạng choạng chạy tới, nửa bên mặt sưng vù, khóe miệng còn vương m.á.u: “Phu nhân, họ … hành hạ A Bảo đến c.h.ế.t…”
Lục Chiêu Nhược bước tới, mũi giày thêu hoa giẫm mạnh lên ngón tay ma ma nấu bếp, lạnh lùng từ cao xuống gương mặt già nua méo mó : “Ta là chính thất danh chính ngôn thuận của Thẩm gia, chưởng quản nội viện. Sao đ.á.n.h ba tên ác nô dám phạm thượng như các ngươi?”
Nàng xoay mũi chân một cái, ma ma nấu bếp liền hét t.h.ả.m.
Lục Chiêu Nhược bỗng bật : “Chẳng lẽ lão phu nhân vì mấy con ch.ó mà hưu ?”
Sao Trương thị thể hưu nàng?
Động tĩnh ở hậu viện tất nhiên kinh động đến Trương thị.
Chu ma ma bên cạnh bà gọi tất cả tới trung đường.
Lục Chiêu Nhược vội đến đó, mà về viện , cẩn thận đặt A Bảo xuống, sắp xếp thỏa cho nó.
lúc nàng gặp Thạch Đầu, liền nhờ mời thú y tới chữa trị cho A Bảo.
Ban đầu Thạch Đầu còn do dự, nhưng thấy ánh mắt khẩn thiết và lo lắng của nàng, cuối cùng cũng gật đầu nhận lời.
Sắp xếp xong cho A Bảo, Lục Chiêu Nhược dẫn Đông Nhu đến trung đường.
Trương thị chủ vị, sắc mặt cực kì âm trầm.
Ba con ma ma nấu bếp quỳ bên , lóc vang trời.
Ma ma nấu bếp sụt sùi kể lể: “Lão phu nhân minh xét! Đại nương t.ử đ.á.n.h c.h.ế.t lão nô! Lão nô hầu hạ Thẩm gia hơn ba mươi năm, dù là con ch.ó cũng nên chút thể diện chứ…”
Bà giơ cánh tay bầm tím do đ.á.n.h : “Chúng tuy là gia nô thấp hèn, nhưng sống c.h.ế.t cũng do lão phu nhân định đoạt.”
Lục Chiêu Nhược bên, thỉnh thoảng khẽ ho vài tiếng.
Đông Nhu quỳ đất, để lộ nửa bên mặt sưng vù, kể đầu đuôi: “Nô tỳ Hạnh Nhi sai giặt đồ, nghĩ trong phòng phu nhân còn một bộ y phục bẩn, nào ngờ lúc trở về thấy Hạnh Nhi lén lút lục lọi trong phòng phu nhân, nô tỳ quát hỏi, nàng liền tát nô tỳ một cái…
A Bảo thấy nàng đ.á.n.h nô tỳ nên mới nhào tới, nhưng hề Hạnh Nhi thương, ngược Hạnh Nhi …”
Nói đến đoạn A Bảo treo lên, Đông Nhu thành tiếng.
Nàng run rẩy chỉ ma ma nấu bếp: “Nô tỳ chạy cứu A Bảo, bà đè xuống tuyết, phu nhân trở về thấy cảnh đó, bọn họ buông lời vô lễ nên mới tay…”
Hạnh Nhi liền vội vàng dập đầu: “Lão phu nhân minh giám, nô tỳ hề lén lút gì cả…”
Đông Nhu trừng mắt Hạnh Nhi, chất vấn: “Rõ ràng thấy ngươi lục lọi bàn trang điểm của nương t.ử nhà !”
Hạnh Nhi bỗng nở nụ đắc ý, ưỡn thẳng lưng, lớn tiếng phản bác: “Ngươi vu khống! Rõ ràng là lão phu nhân sai phòng gọi Đại nương t.ử, ai mà sáng sớm Đại nương t.ử mất!”
Lục Chiêu Nhược lấy khăn che miệng, ho nhẹ, quả nhiên, lão tiện nhân sai Hạnh Nhi phòng nàng trộm đồ.
Trương thị nâng chén , liếc xéo Hạnh Nhi một cái, lạnh giọng : “Quả thật là sai Hạnh Nhi gọi Đại nương t.ử, con tiện tỳ nhà ngươi dám vu oan cho khác.”
Mắt Đông Nhu ngấn nước, sang Lục Chiêu Nhược cầu cứu: “Đại nương t.ử, rõ ràng nô tỳ…”
Lục Chiêu Nhược khẽ gật đầu, ánh mắt trấn an nàng .