Lục Bá Hoành bật dậy: “Ai tiểu hòa ly sống một ? Chẳng còn chúng ?”
Chút thương hại mặt Đồ thị lập tức biến mất, bà nhếch môi: “Có nhà nào nuôi một nữ t.ử hòa ly ?”
Lục Chiêu Nhược lặng lẽ , lòng dần nguội lạnh.
Hóa kiếp nàng lầm, mẫu quả thật thương nàng.
Nàng sang Lục phụ vẫn đang im lặng: “Cha, gì ?”
Lục phụ nàng, ánh mắt tràn đầy xót xa: “Cha theo con. Nếu con hòa ly, cha dạy thêm vài học trò, cũng nuôi nổi con.”
Nước mắt Lục Chiêu Nhược rơi xuống, nhưng nở một nụ .
Đồ thị lập tức véo mạnh Lục phụ.
Lục Chiêu Nhược chậm rãi dậy, lau vệt nước mắt, khẽ : “Con hòa ly.”
Nàng dĩ nhiên sẽ hòa ly, chỉ là đến lúc. Nếu để Đồ thị tính toán của , hoặc chuyện Thẩm Dung Chi cưới khác bên ngoài, e rằng chỉ trong chớp mắt thứ sẽ truyền đến tai Trương thị.
Đồ thị liền vui mừng mặt: “Thế mới chứ! Về mà sống cho t.ử tế, đợi hiền tế mang tiền bạc về, chẳng ngày lành của con sẽ đến ?”
Lục Bá Hoành tức đến run , nắm c.h.ặ.t cổ tay Lục Chiêu Nhược: “Tiểu , đừng hồ đồ! Về nhà, ca ca nuôi . Nếu cứ ở Thẩm gia, hai lão nhân gia sớm muộn cũng hành hạ đến xương cốt cũng chẳng còn!”
Lục Chiêu Nhược nắm bàn tay đang run của trưởng, khóe môi nở một nụ dịu dàng: “Ca ca yên tâm, tiểu còn là mềm yếu để mặc chà đạp nữa. Từ nay về , sẽ tự thương lấy …”
Đồ thị sắc mặt lập tức biến đổi, lớn tiếng: “Con chống cha chồng! Họ đ.á.n.h mắng con dâu là lẽ thường. Nếu con dám phản kháng, đến lúc kiện lên quan, cả nhà chúng cũng liên lụy!”
Mèo Anh Đào
“Câm miệng!”
Lục phụ xưa nay ít , để mặc Đồ thị mắng nhiếc, lúc đập bàn dậy.
Chiếc bàn gỗ rung lên bần bật, nước trong chén b.ắ.n tung tóe.
Đồ thị giật run rẩy.
Lục phụ thèm bà , chỉ chăm chú Lục Chiêu Nhược: “A Ninh từ nhỏ thông minh, cha con cách ứng phó. nếu Thẩm gia dám động tay với con, con nhất định về báo cho chúng . Lục gia tuy chỉ là nhà sách thanh bần, nhưng tuyệt để con gái khác ức h.i.ế.p!”
Lục Bá Hoành gật đầu: “ , tuyệt đối để họ bắt nạt . Cùng lắm thì cần cái danh Võ Giải nguyên nữa!”
Lục Chiêu Nhược phụ và trưởng mặt, mắt nóng lên.
Thật , trời cao thương xót, cho nàng sống một đời, vẫn còn đây.
Nàng thầm thề kiếp nhất định bảo vệ cha và bình an vui vẻ, họ con cháu đầy đàn, lặp kết cục như kiếp .
Đồ thị há miệng, lời đến bên môi nuốt ngược trở .
Câu “ thể sạch sẽ” lượn một vòng nơi cổ họng, rốt cuộc bà cũng dám thốt . Nếu thật sự toạc chuyện , e rằng hai cha con mặt sẽ lật tung cả mái nhà lên mất.
Dẫu nha đầu cũng nhắc đến chuyện hòa ly…
Nghĩ , ánh mắt bà lướt qua hai cha con đang sức che chở Lục Chiêu Nhược như bảo vệ chim non, trong lòng mới dâng lên chút tình hiếm hoi, : “A Ninh khó khăn lắm mới trở về nhà, để trứng hấp cho con, cắt thêm một miếng đậu hũ già, dùng dầu thơm mà trưởng con mới lĩnh về hôm chiên vàng lên…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-thu-tiet-30-nam-nguoi-o-ben-ngoai-co-mot-dan-con-chau/chuong-22.html.]
Nghe , mắt Lục Bá Hoành sáng lên, toe toét: “Tiểu thích ăn khoai ủ rơm, để ca ca xuống hầm chọn mấy củ khoai lớn!”
Vừa xắn tay áo, tiện tay với lấy cái giỏ tre cạnh cửa: “Khoai mới thu hoạch mấy hôm , củ nào cũng to bằng nắm tay, ngọt lắm.”
Trong phòng chỉ còn Lục Chiêu Nhược và Lục phụ.
Lục Chiêu Nhược khẽ hỏi: “Vì cha cho ca ca lên kinh thi võ cử? Đó là chí hướng mà hằng mong ước.”
Chén trong tay Lục phụ khẽ run, mấy giọt nước b.ắ.n lên vạt áo vải thô.
Ông cúi đầu, chậm rãi đáp: “Võ cử thi cưỡi ngựa b.ắ.n tên…”
“Chẳng ngày ngày ca ca đều luyện ?”
Các khớp ngón tay Lục phụ trắng bệch: “Quan khảo thí ở kinh thành thích khó con em hàn môn, , chừng gãy tay, gãy chân mà về.”
Lục Chiêu Nhược nghi hoặc: “Sao cha rõ nội tình võ cử như ?”
Sắc mặt Lục phụ đột nhiên biến đổi, chén trong tay đặt mạnh xuống bàn, ông cao giọng: “Ta cho là cho ! Nó tưởng chút bản lĩnh mèo ba chân của thể đỗ Trạng Nguyên ? Huống chi triều đình trọng văn khinh võ, cái tính bộc trực của nó, cũng chỉ trò !”
Nói đến đây, ông bỗng khom lưng, vẻ già nua hiện rõ : “Ta với con đều tuổi , nó ở bên cạnh chăm sóc…”
Trong ký ức của Lục Chiêu Nhược, Lục phụ hiếm khi nổi giận như .
Nàng vẻ kiên quyết mặt ông, còn chút đường thương lượng nào, cũng thêm, chỉ khẽ bảo: “Cha ca ca đến kinh thành thi võ cũng thôi, nhưng đừng chèn ép như , xong sẽ đau lòng lắm.”
Họ hề Lục Bá Hoành nửa đường thì lấy xẻng sắt, lúc đang ngoài cửa.
Khóe môi nhếch lên, khẽ , đó , tự nhủ: “Lời cha cũng lý.”
Lục Chiêu Nhược rũ mắt suy nghĩ, đợi khi hòa ly với Thẩm Dung Chi, nàng sẽ đưa trưởng lên kinh, sang xuân năm , kịp kỳ thi võ cử ba năm một .
Nàng cũng nhàn rỗi mà xắn tay áo phụ dọn dẹp nhà cửa.
Ba năm về, bàn ghế trong nhà mà vẫn y như lúc nàng xuất giá, ngay cả chiếc chặn giấy án thư của Lục phụ cũng vẫn đè tập chữ mà nàng thường luyện khi lấy chồng.
Một hồi, nàng tìm con dấu đồng.
Năm xưa khi còn thiếu nữ, nàng nghịch ngợm dùng sáp ong lén ép khuôn bảo ấn hòm công đức của chùa Tịnh Từ, về nhà nấu chảy trâm đồng để tự đúc.
Nàng lấy từ trong tay áo hai tờ phù vàng, nhúng con dấu đồng chu sa, nhẹ nhàng ấn xuống.
Lá bùa hộ mắt nàng giống hệt như bùa xin ở trong chùa.
Lục phụ bỗng bước , hỏi: “A Ninh đang gì ?”
Lục Chiêu Nhược cũng giấu giếm, thật chuyện cho ông.
Lục phụ phía đông ngoài cửa sổ: “A Ninh thông minh giống con.”
Lục Chiêu Nhược nhớ đến đầu óc tính toán cùng tính cách cay nghiệt của Đồ thị, thật bà thông minh ở chỗ nào.