Ta thủ tiết 30 năm, ngươi ở bên ngoài có một đàn con cháu?

Chương 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục phụ xong liền lỡ lời, vội chuyển đề tài: “Năm đó, Thẩm gia lão… Thẩm gia phụ mang chim nhạn tới cầu một ngày tháng Chạp khi con tám tuổi, giữa trời tuyết lớn vẫn ngoài cửa nhà suốt ba canh giờ, tấm lòng khi thành khẩn như , mà nay …”

Ông tỏ vẻ áy náy: “Là cha hại con …”

Trên mu bàn tay ông vẫn còn vết sẹo năm xưa vì thức đêm chép sách tích góp của hồi môn cho nàng mà cái giá lạnh nứt .

Lục Chiêu Nhược dịu giọng: “Cha đừng tự trách. Khi cha cũng chỉ mong điều cho con. Là do con một lòng tin tưởng Thẩm Dung Chi, cũng là con tự nguyện gả Thẩm gia.”

Chỉ là nàng mù quáng, coi mắt cá như trân châu.

lầm dùng cả một đời đổi lấy, kiếp nàng nhất định mở to mắt mà .

Bữa trưa chuẩn xong.

Lục Chiêu Nhược phụ bưng thức ăn lên, cả nhà quây quần quỳ quanh chiếc án gỗ thấp.

Ngoài trứng hấp và đậu phụ chiên dầu thơm, Đồ thị còn nấu thêm canh xương rau cải, món chính là cơm kê.

Bên cạnh khoai nướng do Lục Bá Hoành , lớp vỏ cháy xém nứt vài khe nhỏ, để lộ phần ruột vàng óng mềm mịn bên trong, nóng hòa quyện cùng mùi thơm ngọt lan tỏa.

Ngoài nhà gió tuyết gào thét, trong nhà than hồng cháy lách tách, cả gia đình quanh bàn ăn thấp, ấm áp yên bình bao.

Lục Chiêu Nhược những vẫn còn ở đây, trong lòng vui vẻ.

Bưng bát cơm kê nóng hổi, nàng bất giác ăn nhiều thêm nửa bát.

Đồ thị nàng chằm chằm, mấy thôi, cuối cùng thấy nàng gắp khoai ăn, nhịn mà đặt đũa xuống: “Ở Thẩm gia, con cũng ăn nhiều như ?”

Chẳng trách cha chồng ưa thích, ngay cả chuyện ăn ít hơn khẩu phần cũng hiểu.

Lục Chiêu Nhược chậm rãi nuốt hết miếng khoai, : “Quy củ của Thẩm gia là tân phụ ăn thêm nửa bát thì chê tiết kiệm, còn nếu đói đến ngất khen là đoan trang giữ lễ. Con luôn ghi nhớ lời dạy, dám ăn nhiều, hôm nay về nhà, đói quá mới ăn thêm chút.”

Nghe , Lục Bá Hoành lập tức bê cả nồi cơm lên, đổ hết phần còn bát nàng, múc cho nàng ba muôi trứng hấp.

Giọng khàn khàn, đuôi mắt đỏ hoe: “Tiểu cứ ăn , ở nhà mà còn chịu đói, truyền ngoài chẳng khiến Lục gia chúng vô dụng ? Lục gia những quy củ bẩn thỉu của Thẩm gia.”

Lục phụ cũng gắp một miếng đậu bát nàng: “A Ninh ăn nhiều .”

Sắc mặt Đồ thị lập tức tái xanh, trơ mắt đĩa trứng vàng óng và nồi cơm đầy ụ đổ hết bát Lục Chiêu Nhược, lòng đau như khoét mất một miếng thịt.

Ăn xong, Lục Chiêu Nhược giúp dọn dẹp bát đũa.

Lục phụ mở lớp dạy học, nhưng học phí thấp, con em nhà nghèo đến học còn mất tiền. Để trang trải sinh kế, ông quanh năm đơn kiện, khế ước đất đai thuê. Nay gần Tết, bàn còn chất đầy giấy đỏ do hàng xóm mang tới nhờ câu đối.

Cả buổi chiều, Lục Chiêu Nhược bên án thư, tay ngừng múa b.út, giấy đỏ trải kín nửa gian phòng.

Cổ tay nàng từng hạ xuống, cẩn thận từng nét của chữ “Phúc” và những câu chúc cát tường.

Thỉnh thoảng nàng ngẩng đầu xoa cánh tay đau mỏi, thấy Lục phụ bên đang đơn kiện, lông mày nhíu c.h.ặ.t.

Thuở nhỏ, nàng thường thấy cha thức khuya bên án thư, một ngọn đèn dầu chiếu lên những dòng chú giải trong “Luận Ngữ tập giải” mà ông , chữ nào cũng như rực sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-thu-tiet-30-nam-nguoi-o-ben-ngoai-co-mot-dan-con-chau/chuong-23.html.]

Nàng từng ngây thơ hỏi: “Học vấn của cha còn giỏi hơn cả ở trường huyện, thi cử nhân?”

Lục phụ mỉm , xoa đầu nàng: “A Ninh ngốc, sách là để hiểu đạo lý, vì công danh.”

Đến lúc chạng vạng, Đồ thị cũng định nhóm bếp, chỉ với nàng: “Trời sắp tối , về Thẩm gia nữa thì cha chồng con nhà họ Lục chúng dạy con.”

Từ Lục gia đến Thẩm gia cũng xa, chỉ mất chừng nửa canh giờ đường.

Lục Chiêu Nhược đặt b.út xuống, khớp ngón tay vì lâu mà cứng : “Con về đây.”

Lục Bá Hoành yên tâm để nàng một , nhất quyết đòi đưa nàng về.

Trước khi còn nhét gói bánh bột dẻ tay nàng.

Tạm biệt cửa Thẩm trạch, Lục Chiêu Nhược trở về viện của , thấy bóng dáng Đông Nhu và A Bảo .

Mèo Anh Đào

Nàng tìm khắp nơi thấy, đúng lúc đó Thạch Đầu luôn hầu hạ bên cạnh Thẩm Thanh Thư vội vàng chạy tới, hạ giọng : “Đại nương t.ử, cô nương Đông Nhu và A Bảo đang ở, ở sân nhà bếp. A Bảo sắp đ.á.n.h c.h.ế.t .”

Nói xong liền cuống quýt đầu bỏ .

Khoảnh khắc Lục Chiêu Nhược xông sân , tim nàng thắt , cả như rơi hầm băng.

Con mèo nhỏ A Bảo treo lủng lẳng cây khô, dây thừng thô ráp trói c.h.ặ.t hai chân , đuôi còn buộc thêm một hòn đá. Bộ lông vốn mềm mại giờ ướt sũng, dính bết hình gầy yếu, bụng phập phồng yếu ớt.

“Ư…ư…”

Nó rên rỉ khe khẽ, mí mắt hé mở, đồng t.ử tán loạn.

Trước cửa bếp, ma ma nấu bếp dùng sức đè c.h.ặ.t vai Đông Nhu, đầu gối ghì lên lưng nàng .

Đông Nhu thể giãy thoát, đỏ hoe mắt, khàn giọng van xin: “Cầu xin các , thả A Bảo , nó sẽ c.h.ế.t cóng mất, đừng ném nữa…”

Cách cây khô chừng ba trượng, Hạnh Nhi kiễng chân, ném mạnh nắm tuyết trong tay cái bụng đang co giật của A Bảo.

“Đến lượt !”

Con nha việc nặng tên Đào Nhi hềnh hệch, vo một quả cầu tuyết to bằng nắm tay, nhắm thẳng đầu A Bảo mà ném.

Quả cầu tuyết đập đầu A Bảo phát âm thanh nặng nề.

Máu đỏ lập tức trào từ mũi A Bảo.

“Ha ha ha!”

Hai con tiện tỳ nắm tay xoay vòng, há miệng the thé.

Hạnh Nhi còn hả hê đề nghị: “Hay là chôn con súc sinh xuống tuyết, chỉ chừa cái đầu thôi?”

Lục Chiêu Nhược cảm thấy tim như ai đ.â.m một nhát, đau đến mức mắt tối sầm.

Nàng siết c.h.ặ.t ngón tay, mắt đỏ lên, sang đống củi bên cạnh, vớ lấy một khúc củi to bằng cổ tay, ba bước gộp hai xông thẳng tới mặt Hạnh Nhi.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận