Thẩm Dung Chi rời nhà ba tháng, nàng tình cờ cứu một mạng của đông gia tiệm lụa tên Cố Tiện.
Vị cử nhân xuất từ thế gia dệt may ở phủ thành , vì báo đáp ân cứu mạng, phá lệ cho một phụ nhân như nàng trực tiếp đến các phường vải, xưởng dệt lấy hàng, còn lập khế ước “cung ứng lâu dài”.
Nhớ lô hàng đầu tiên lấy từ tiệm lụa của Cố Tiện, ngày đó đích dẫn mang đến loại vải nhăn vân mây thượng hạng, thấy nàng lộ vẻ khó xử, còn ôn tồn : “Lục nương t.ử cần vội thanh toán, đợi bán hết hàng trả cũng muộn.”
Có sự ưu ái như , Lục Chiêu Nhược coi là ân nhân.
Khi đó, Đông Nhu vẫn còn ở bên cạnh nàng, : “Đại nương t.ử, xem Cố lang quân ý gì khác ? Rõ ràng chỉ là tiện tay nhặt giúp một viên t.h.u.ố.c, tuy đúng là ân cứu mạng, nhưng cũng quá nhiệt tình …”
Ngày hôm đó Lục Chiêu Nhược lên núi nhặt củi, bỗng thấy một công t.ử áo gấm ngã bên đường, dung mạo như tranh vẽ nhưng sắc mặt trắng bệch, ngón tay thon dài bấu c.h.ặ.t vạt áo n.g.ự.c, tay còn run rẩy vươn về phía viên t.h.u.ố.c lăn cách đó xa mà với tới.
Nàng vội nhặt viên t.h.u.ố.c lên, đỡ dậy cho uống.
Cố Tiện nuốt t.h.u.ố.c xong, một lúc lâu mới thở bình thường trở , khổ: “Tại hạ mắc bệnh tim từ nhỏ, lúc phát tác nếu kịp uống t.h.u.ố.c , e rằng khó giữ tính mạng.”
Nàng cũng vì vị Cố cử nhân xuất hiện ở thành nhỏ Cát Châu, còn gặp nạn ở đường núi, đừng huyện nha, đến quan viên tri phủ gặp cũng nhún nhường ba phần.
Thu suy nghĩ, Lục Chiêu Nhược trở về Thẩm trạch, mà về phía một con ngõ.
Căn phòng riêng ở góc tầng ba của An Lạc Lâu từng treo biển.
An Linh Lung ôm vò rượu, đẩy cửa bước , hạ giọng : “Vừa Lục nương t.ử đến mua một vò rượu dê non, vốn định miễn tiền cho nàng, nhưng tìm lý do thích hợp, sợ khiến nàng sinh nghi.”
Nói xong, ánh mắt long lanh của nàng lướt qua hai trong phòng.
Người bên trái mặc áo hoa tay rộng, phe phẩy quạt, phong lưu phóng khoáng; bên ôm trường kiếm, mày kiếm mắt , khí chất lạnh lùng tuấn tú.
Nàng tuy ngoài ba mươi, nhưng cái tật thích ngắm mỹ nam từ nhỏ vẫn còn, khỏi khẽ l.i.ế.m môi, đang định tiến lên vài lời mật, thì tiểu nhị lầu dài giọng gọi: “Chưởng sự nương t.ử! Lô rượu Động Đình Xuân Sắc mới về cần nhập hầm, mau xuống xem!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-thu-tiet-30-nam-nguoi-o-ben-ngoai-co-mot-dan-con-chau/chuong-12.html.]
Nàng trợn mắt, lưu luyến rời .
Cố Tiện phe phẩy quạt, gió thổi khiến run cầm cập mà vẫn cố tỏ phong nhã: “Tiêu, Tiêu Dạ Minh! Ngươi thật vô lương tâm! Lại đến chỗ khác đặt hơn chục bộ áo mùa đông? Lão t.ử là đông gia tiệm lụa đấy! Ngươi thế là khuỷu tay ngoài …”
Tiêu Dạ Minh ôm kiếm dựa bên cửa sổ, đến mí mắt cũng lười nhấc.
Cố Tiện chua chát phe phẩy quạt: “Cũng thôi, Tiêu bỏ chức đô thống thủy quân Giang Hải , dẹp xong giặc Oa cũng chịu thăng quan, chạy đến Lân Hải, còn chịu hạ một chức thống lĩnh quèn, ngày ngày tuần, sợ lạnh đến hóa băng !”
Ánh mắt Tiêu Dạ Minh ngoài cửa sổ, đúng hướng tiệm may Thẩm ký.
Cố Tiện thấy vẫn lời nào, tuy quen nhưng vẫn tức đến nghẹn, gập quạt : “Đồ vong ân phụ nghĩa! Năm đó để giúp ngươi trả nợ cho Lục nương t.ử, tiểu gia còn lật nát cả Tôn T.ử binh pháp!”
Hắn đếm đầu ngón tay: “Ta giả vờ nhảy sông kêu cứu, ngươi bảo sợ nàng nhảy xuống nước lạnh! Ta để ch.ó hoang đuổi, ngươi bảo sợ ch.ó c.ắ.n nàng! Ta giả vờ ngất, ngươi bảo nàng cõng nổi , còn lo nam nữ thụ thụ bất !”
Nói đến đây, tức đến mức mở quạt phẩy lia lịa, hắt một cái: “Ngươi thì , nghĩ cái kế tồi, bắt giữa mùa đông núi giả bệnh, những trúng bãi phân bò, mà cái viên t.h.u.ố.c tô hợp hương còn đắng đến mức bảy ngày nuốt nổi cơm!”
Nói xong, thở dài, giọng dịu : “Tiêu , Lục nương t.ử gả Thẩm gia ba năm , hầu hạ cha chồng, mở cửa tiệm ăn, sự giúp đỡ của ngươi cuộc sống ngày càng khấm khá, lang quân của nàng buôn bán bên ngoài cũng sắp trở về, đến lúc đó cả nhà đoàn viên, món nợ ngươi thiếu nàng, coi như trả xong…”
Tiêu Dạ Minh thu hồi ánh , làn da trắng lạnh khiến cả càng thêm lạnh lẽo, gương mặt thiếu niên khí nay như phủ một tầng sương giá, khiến khó dám gần.
Trong mắt còn ẩn giấu nỗi đau u uất.
“Thẩm Dung Chi kẻ lương thiện.”
Mèo Anh Đào
Cố Tiện nhướng mày : “Sao ngươi Thẩm Dung Chi lương thiện? Ở huyện Vĩnh An thành Cát Châu, ai mà hai họ là thanh mai trúc mã, thiết từ nhỏ. Lục nương t.ử đợi ba năm cũng xin hoà ly, tình nghĩa …”
Tiêu Dạ Minh nhảy qua cửa sổ rời .
Cố Tiện vội vàng bám lấy khung cửa sổ, nửa thò ngoài, ngọc bội bên hông va khung cửa kêu leng keng: “Ta sai , sai ! Chẳng qua chỉ là phát hiện ngươi lén đặt áo đông nhà Lục nương t.ử thôi mà! Ta trách ngươi nữa ? Quay chuyện thêm chút !”