Sau Khi Trọng Sinh Ta Liền Công Lược Vai Ác Bệnh Kiều

6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đâu chỉ là thích , biểu cảm của bà , Bạch Hạc, cảm giác bà hận thể xóa sổ sự tồn tại của đời luôn chứ.

 

cũng chẳng buồn để tâm đến Cố Vân Sinh đang léo nhéo bên cạnh.

 

"Không mà, em đấy, vẫn luôn thích em. Chuyển nhà mấy năm nay bà cứ nhắc em suốt thôi." Cố Vân Sinh chạy từ bên trái sang bên , lải nhải ngừng: "Lấy chồng mà, quan trọng nhất vẫn là chọn chồng ."

 

thở dài, đẩy : "Anh im hộ em cái."

 

Cố Vân Sinh thì đúng đấy, nhưng vấn đề là định gả cho Bạch Hạc ! Nếu vì cái nhiệm vụ quái quỷ , chừng trốn biệt ở xó xỉnh nào đó , dây dưa với và bà biến thái của gì cho mệt .

 

"Cấm ký chủ nh.ụ.c m.ạ hệ thống." — Giọng máy móc đột ngột vang lên trong đầu .

 

Nhiệm vụ quái quỷ! Hệ thống quái quỷ! Hệ thống quái quỷ!!!

 

Tức ch.ết lão nương , vốn dĩ là một cái nhiệm vụ bất công, thế mà còn bày đặt cấm cấm nọ!

 

"Nếu ký chủ hài lòng, thể kết thúc nhiệm vụ bất cứ lúc nào."

 

... Ờ thì, cái đó cũng cần thiết đến thế. còn yêu đời lắm.

 

10

 

Bạch Hạc chuyển khỏi ký túc xá .

 

Tin là do Cố Vân Sinh cho . Cậu bảo mấy bạn cùng phòng của Bạch Hạc thường chơi bóng chung với , họ kể như .

 

"Rốt cuộc Bạch Hạc là thế nào nhỉ?" Cố Vân Sinh đối diện , chống cằm suy tư. "Nghe bạn cùng phòng kể thì thấy kỳ quái lắm, kiểu như bao nhiêu ưu điểm đời đều chiếm hết , mỹ tì vết luôn."

 

. Một nếu quá mỹ tì vết, thì đó chính là điểm kỳ quái nhất của họ.

 

uể oải xúc mấy miếng cơm, chẳng trả lời thế nào. Bởi vì cái sự mỹ của Bạch Hạc thực chất giống như một lớp da đang khoác lên . buông đũa, Cố Vân Sinh lọt mắt: "Tại lúc nào cũng em ở thế?"

 

Bất kể , dường như cũng thể Cố Vân Sinh "vô tình gặp ".

 

"Bởi vì thích em mà." Cậu cũng với .

 

Đây mới thực sự là dáng vẻ của một trai tỏa nắng . Từ trong ngoài đều toát lên thở của ánh mặt trời, trái ngược với Bạch Hạc.

 

thở dài, thẳng mắt : "Cố Vân Sinh, đừng thích em."

 

Chưa đến việc đang cái nhiệm vụ trói c.h.ặ.t bên cạnh Bạch Hạc, thì kể cả là của đây, cũng sẽ bao giờ dây dưa với một nhân vật phong vân như Cố Vân Sinh. Thời gian tin đồn trong trường nhiều vô kể, nhan sắc tầm thường mà "chốt" cả hai nam thần.

 

Cố Vân Sinh như đoán sẽ từ chối, mặt vẫn dày như thớt, vẻ mặt cợt nhả chẳng coi lời gì. thèm quản nữa, bưng khay cơm rời .

 

Lần tiếp theo gặp Bạch Hạc là khi Cố Vân Sinh kéo cổ vũ trận bóng rổ của . giữa đám đông, đối mặt với tiếng trêu chọc của đồng đội Cố Vân Sinh mà chỉ độn thổ chạy ngay khỏi sân bóng.

 

lúc , thấy Bạch Hạc ngang qua phía đối diện. Hắn giữa đám đông, từ xa liếc một cái. Gương mặt chút biểu cảm, nhưng đôi mắt phát luồng lạnh lẽo thể phớt lờ.

 

"Nhiệm vụ gặp trở ngại." — Giọng máy móc vang lên trong đầu.

 

Chẳng cần nó cũng cảm nhận . gượng vẫy tay với , nhưng đầu như thể thấy , dứt khoát rời khỏi sân bóng.

 

Tối hôm đó, đem tất cả những chuyện xảy từ khi trọng sinh xâu chuỗi một . Liệu tất cả những chuyện liên quan đến của Bạch Hạc ? Hình như bao giờ nghĩ tới việc tại Bạch Hạc chọn cách t·ự s·át khi gi·ết . cũng từng nghĩ tại mặt luôn ôn hòa lễ độ, nhưng đáy lòng chôn giấu một con quái vật âm hiểm bẩn thỉu.

 

"may mắn" hệ thống lựa chọn, chẳng lẽ cái "bàn tay vàng" nào ?

 

" chính là bàn tay vàng của cô đây." Giọng máy móc nghiêm túc đáp.

 

... Làm để quá khứ của Bạch Hạc?

 

"Cuối cùng cô cũng hỏi một câu ích đấy." Hệ thống vẻ kinh ngạc, như thể nó luôn coi là kẻ ngốc .

 

" nha." Nó phủ nhận ngay lập tức, tiếp tục: "Theo quy luật cũ, thành một nhiệm vụ nhỏ, sẽ cung cấp tài liệu liên quan cho cô."

 

Nhiệm vụ nhỏ? Nó gọi cái đó là nhiệm vụ nhỏ ? Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, nhận mệnh: "Nhiệm vụ gì?"

 

"Làm cho đối tượng cứu rỗi câu 'Anh thích em'."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-trong-sinh-ta-lien-cong-luoc-vai-ac-benh-kieu/6.html.]

Nó đang gây chuyện đây mà! Không gây chuyện thì đầu xuống đất! Đây là cái nhiệm vụ quỷ quái gì thế! Sao bảo kết hôn luôn với Bạch Hạc cho !

 

"Tiếp theo thể cân nhắc." Hệ thống đáp tỉnh bơ.

 

... thực sự sống, nhưng hình như bắt đầu thấy tuyệt vọng . Cứ đà , cuộc sống của sẽ chẳng còn hình thù gì nữa.

 

"Ba năm , 'cô' của thế giới sẽ nhập học trường ." Giọng máy móc dẫn dắt từng bước. "Lúc đó, cha 'cô' sẽ đưa 'cô' đến trường."

 

Theo lời của hệ thống, cảnh tượng của vài năm bỗng hiện lên mắt . Nếu còn thể gặp họ, dù chỉ là từ xa một cái, hình như cũng đáng để tiếp tục sống sót.

 

11

 

xổm canh chừng cửa lớp của Bạch Hạc suốt một tiết, chỉ chờ tan học là lập tức diễn vở kịch "tình cờ gặp gỡ".

 

Hắn một tay đeo chiếc ba lô đơn giản, tay giữ c.h.ặ.t. Khi về phía , khóe miệng mang theo nụ quen thuộc: "Quân Quân?"

 

Dáng vẻ giống hệt như đầu tiên trọng sinh gặp . Khóe miệng nhưng nơi đáy mắt, đầu chân mày là sự xa cách, lạnh lùng.

 

"Trùng hợp quá nha." chớp chớp mắt, cố lấy can đảm lời chuẩn sẵn: "Lát nữa cùng ăn cơm nhé."

 

thấy đôi lông mày của khẽ nhướng lên, gần như thể nhận . Không gì bất ngờ, câu tiếp theo chắc chắn sẽ là lời từ chối. vội vàng lắc lắc tay , vẻ ủy khuất đáng thương: "Hôm nay các bạn cùng phòng đều bận hẹn hò cả , em chẳng ai ăn cùng. Anh đấy, ai cùng là em ăn ngon miệng ."

 

May mà đó dặn khéo hội bạn đừng đợi cơm .

 

"Anh Bạch Hạc ơi..." thừa thắng xông lên, bồi thêm một câu nũng nịu.

 

Cái giọng máy móc trong đầu bắt đầu vỗ tay tán thưởng, bảo đúng là "trò giỏi hơn thầy". Chẳng là Bạch Hạc mủi lòng thật vì lý do gì, tóm là cuối cùng gật đầu đồng ý.

 

thế, ăn cơm thì tăng tiến tình cảm? Không tăng tiến tình cảm thì bắt mấy lời " thích em" sến súa . May mà tận 5 năm để từ từ "thu phục" , chứ 5 tháng. Mà kể cả cuối cùng thu phục , thì cũng lãi 5 năm sống thêm, thậm chí còn cơ hội gặp gặp. Tính tính , vẫn hời chán.

 

và Bạch Hạc chọn nhà ăn 3 - nơi cách xa khoa Thể d.ụ.c nhất. Chẳng vì gì cả, chỉ sợ đang lúc bồi đắp tình cảm với Bạch Hạc thì Cố Vân Sinh nhảy phá đám.

 

tính bằng trời tính, gặp Cố Vân Sinh, mà đụng ... của Bạch Hạc.

 

đang hí hửng gắp cái đùi gà thích nhất sang bát cho Bạch Hạc, định dùng "đồ ăn" để cảm hóa , thì một bóng chắn bàn.

 

"Không là về nhà ăn cơm ?" Giọng Bạch Hạc trầm thấp, mang theo cơn giận dữ rõ rệt.

 

Bạch Hạc rũ mắt, nụ môi biến mất ngay tức khắc. vội vàng buông đũa giải thích: "Dì ơi, là con ép Bạch Hạc ăn cùng đấy ạ, dì đừng trách ."

 

Mẹ Bạch Hạc liếc một cái. Cái đầy oán hận sững sờ tại chỗ. Bà thèm trả lời mà nắm lấy tay Bạch Hạc định kéo . Bạch Hạc vẫn im như đá, đôi mắt chằm chằm khay thức ăn, hề chớp lấy một cái.

 

"Mẹ theo dõi con." Không câu hỏi, mà là một lời khẳng định lạnh đến thấu xương.

 

Có lẽ bà cũng bao giờ thấy con trai chuyện bằng giọng điệu , nhất thời sững , . Còn , đầu óc liên tưởng ngay đến t.h.ả.m kịch vài năm .

 

"Dì chắc cũng vì lo cho thôi. Nếu em về nhà ăn cơm thì em kéo ." lúng túng cố gắng hòa giải.

 

chính câu giúp bà tìm nơi phát tiết. Bà bằng ánh mắt chán ghét chút che giấu: "Đều là tại cô! Tiểu Hạc nay bao giờ như thế ! Từ khi cô xuất hiện, nó đổi !"

 

gào thét khản cả giọng, từng chữ từng câu đều là sự oán hận nhắm thẳng . Cả nhà ăn lúc đều đổ dồn mắt về phía chúng . Hơn hai mươi năm cuộc đời, bao giờ chịu nhục nhã như thế , uất ức trào dâng lên nghẹn đắng nơi cổ họng.

 

Trong lúc nước mắt bắt đầu nhòe tầm mắt, Bạch Hạc bỗng bật dậy. Hắn "bạch" một tiếng ném chiếc điện thoại xuống khay cơm, nắm c.h.ặ.t t.a.y kéo khỏi nhà ăn.

 

Chúng mãi, cho đến khi nước mắt khô, cảnh vật mắt cũng trở nên xa lạ. Hắn dẫn đến một ngôi đình nhỏ vắng vẻ. Nếu dẫn tới, chắc cả đời cũng tìm chỗ .

 

"Thực xin ." Những ngón tay lạnh lẽo của khẽ lướt qua đôi mắt sưng của .

 

Cơn tủi lúc nãy bỗng bay biến sạch, tò mò quanh. Nơi bốn bề là những tán cây cao hơn cả mái đình, lớp lá khô dày đặc mặt đất là nơi chẳng mấy ai lui tới.

 

"Sao chỗ ?" "Vô tình phát hiện thôi." Bạch Hạc xuống chiếc ghế đá gần đó. Chiếc ghế trông khá sạch sẽ, chắc hẳn thường xuyên tới đây quét dọn.

 

cũng xuống bên cạnh. Không gian tĩnh lặng như tờ. Đột nhiên, Bạch Hạc hỏi một câu: "Quân Quân, em xem... sống đời là vì cái gì?"

 

khựng . Câu hỏi giống như đang hỏi chính bản lúc trong phòng ICU . Đau đớn như thế, tại vẫn sống?

 

nghiêng đầu , nở một nụ thật nhẹ: "Là vì những yêu thương chứ ."

 

Vì những mà bất chấp tất cả, chiến đấu đến cùng để giữ lấy mạng sống cho .

Bạn cần đăng nhập để bình luận