Cố Vân Sinh khóa c.h.ặ.t bả vai , định kéo bằng : "Người , để Vân Sinh ca ca bồi em nào, ngoan."
Cố Vân Sinh lôi hai bước, lòng đang gào thét tuyệt vọng vì kế hoạch đổ bể, thì đột nhiên phía truyền đến giọng bình thản của Bạch Hạc.
"Được."
7
sống hai mươi mấy năm đời, thực sự bao giờ trải qua khoảnh khắc nào khó xử đến thế .
Hai đàn ông cùng công viên giải trí với . Một bên là Cố Vân Sinh – kẻ tự xưng là "thanh mai trúc mã" mới treo tên lên tường tỏ tình. Một bên là Bạch Hạc – đối tượng dốc lòng cứu rỗi, một kẻ mà phép để xảy bất cứ sai sót nào trong nhiệm vụ.
Ngoài việc gượng gạo , chẳng gì khác.
May mắn là công viên giải trí mới mở xa trường học, xe một lúc là tới. Nơi từng cùng bạn cùng phòng hai hồi còn học đại học ở kiếp , nên bước qua cổng, cảm giác quen thuộc ùa về. Theo bản năng, túm lấy tay áo Bạch Hạc, kéo thẳng về phía khu "Mật thất kinh hoàng" mà thích nhất.
"Hai ... là dám chơi đấy chứ?" hai đang khựng cửa. Đàn ông mà, ai nỡ thừa nhận " dám". Thế là ba chúng cùng bước "nhà ma" trong truyền thuyết.
Trước đây tới công viên nhiều nhưng hội bạn cùng phòng chẳng ai đủ can đảm bám theo, đây là đầu tiên thực sự bước trong. Kết quả là mới căn phòng thứ nhất, và Cố Vân Sinh thi hét lên ch.ói tai. Ngay khoảnh khắc chúng định nhảy bổ vì quá sợ, Bạch Hạc thản nhiên chạm một cơ quan.
"Cạch." Cửa mở.
Sang căn phòng thứ hai, rón rén nắm c.h.ặ.t lấy góc áo Bạch Hạc, bắt đầu thấy hối hận vì đây. Cố Vân Sinh cũng túm c.h.ặ.t góc áo , lẽ cũng đang hối hận xanh mặt vì sĩ diện bám theo. Chỉ Bạch Hạc là vẫn điềm tĩnh lạ thường, cứ thế lượt giải mã từng câu đố trong phòng một cách ngăn nắp, đấy.
Tổng cộng năm căn phòng. Khi cả bọn đang thuận lợi tiến đến phòng thứ tư, đột nhiên từ một góc tối, một diễn viên NPC nhảy xổ . Trong khoảnh khắc đó, đầu óc trống rỗng, cả theo phản xạ nhào thẳng l.ồ.ng n.g.ự.c Bạch Hạc.
Trên mùi hương nước giặt thoang thoảng, thanh khiết và dễ chịu.
"Sợ đến ?" Chẳng qua bao lâu, giọng mang theo ý của mới vang lên từ đỉnh đầu .
vùi đầu n.g.ự.c , khẽ gật gật: "Chỉ... chỉ một chút xíu thôi."
Hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng : "Đừng sợ."
từ từ tách khỏi thì mới phát hiện chúng còn ở vị trí lúc nãy, và Cố Vân Sinh phía cũng biến mất tăm từ lúc nào.
"Cố Vân Sinh ?" khẽ kéo kéo áo Bạch Hạc, thận trọng về phía . phía chỉ là một màn đen đặc quánh, chẳng thấy gì cả.
Bạch Hạc lập tức nắm lấy tay . Hắn rũ mắt bàn tay đang giữ c.h.ặ.t, giọng trầm xuống: "Sợ như mà vẫn còn tâm trí nghĩ đến ?"
Rõ ràng khóe miệng đang mỉm , nhưng cảm nhận một luồng hàn khí thấu xương. Cảm giác như giây tiếp theo, bàn tay thể băm vằm ngay lập tức .
Giữa lúc còn đang lúng túng gì để xua tan bầu khí nghẹt thở , bên cạnh một con "quỷ" khác nhảy . hét lên một tiếng kinh hoàng, ngay giây Bạch Hạc kéo tuột lòng.
Bàn tay của che kín đôi mắt , giọng vang lên đầy ý : "Sợ đến mức mà vẫn cứ đòi đây chơi cho bằng ."
Thực sự khi ngờ nó kinh dị đến thế! Bạch Hạc cúi đầu xuống, thở phả sát mặt .
" mà Quân Quân , ma quỷ đáng sợ bằng lòng chứ?"
8
"Lòng còn đáng sợ hơn cả ma quỷ."
Chẳng đang tự chính đó ! Nghĩ nên đột nhiên chẳng còn sợ mấy con "ma" ở đây nữa, cảm giác ma quỷ thấy Bạch Hạc chắc cũng đường vòng.
Đợi đến khi và Bạch Hạc kẹt trong căn phòng thứ năm suốt mười phút, mới nhận gì đó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-trong-sinh-ta-lien-cong-luoc-vai-ac-benh-kieu/5.html.]
"Không giải ?" tiến gần Bạch Hạc. Hắn đang những manh mối, đôi lông mày khẽ cau .
Bất chợt, xoay . Ánh sáng mờ ảo trong phòng hắt lên mặt , bao phủ trong một làn sương đen tối tăm, khác hẳn vẻ ngoài thường ngày. Giống hệt cái đêm cô độc ở lối cầu thang .
"Quân Quân." Hắn nắm lấy tay , giọng khàn đặc: "Em ngoài lắm ?"
Hỏi thừa! Hắn tiến gần, ép lùi sát tường. Dù gương mặt xét về góc độ thẩm mỹ thì cực kỳ bổ mắt, nhưng trong cảnh , cộng thêm cái lý lịch "sát nhân tương lai" của , mà dọa thì đúng là với hệ thống quá.
"Tại em trêu chọc ?" Giọng nhẹ, như đang lẩm bẩm tự với chính .
Hắn siết lấy tay , khiến tự chủ mà run lên một cái. Cái rùng hẳn là cũng cảm nhận . Lực tay mạnh hơn, ánh mắt chứa đựng thứ gì đó thể thấu: "Đã trêu chọc , tại vội vã thoát ?"
Nhìn gương mặt sát sạt mắt, nuốt nước miếng, đại não đình trệ, thốt một câu: "Em sợ."
"Sợ cái gì?" Giọng Bạch Hạc khàn khàn, mang theo một ma lực mê hoặc lòng .
Sợ chứ gì nữa! Câu suýt thì vọt khỏi miệng. Ngay lúc đó, vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy , thút thít: "Sợ... sợ tối."
... Cảm ơn hệ thống nhé, "cứu mạng" đúng lúc thật!
“Không cần khách sáo.” – Giọng trong đầu vô cùng hưởng thụ lời cảm ơn chẳng mấy thành tâm của .
Bạch Hạc ôm mà hình tại chỗ. Hắn gì nữa, cũng chẳng dám ho he. Không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo chút ám .
lúc , thấy tiếng hét của Cố Vân Sinh. Đây là thứ tám thấy tiếng hét của , chẳng đang kẹt ở phòng nào. Cũng nhờ tiếng hét đó mà bầu khí căng thẳng giữa và Bạch Hạc lập tức tan biến. gượng, vội vã rời khỏi vòng tay .
Nào ngờ, khóa kéo áo vướng nút măng sét tay áo . theo bản năng giật nhẹ một cái, khóa bung , nhưng tầm mắt cũng rơi cổ tay .
Bạch Hạc luôn mặc áo sơ mi trắng, dường như lúc nào cũng . Lúc , nút thắt tay áo tuột , để lộ một vết sẹo kinh hoàng ngay mắt .
Dù là một từng chịu đựng nỗi đau của u.n.g t.h.ư xương, nhưng khi thấy vết sẹo , tim vẫn thắt .
"Bạch Hạc..." lẩm bẩm.
Đó là vết sẹo do dây siết, qua là lúc đó sợi dây lún sâu da thịt. Bạch Hạc sững , theo ánh mắt xuống cổ tay . cảm nhận rõ ràng tay run lên, nhanh ch.óng buông tay .
Lần đến lượt phản xạ tự nhiên, nắm ngược lấy tay . Đợi đến lúc nhận gì thì quá muộn.
"Anh... đau ?" Nguyên bản hỏi chuyện gì xảy , nhưng dám.
Bạch Hạc trân trân như thấu tâm can. Cuối cùng, nở một nụ , nụ trông giống hệt ngày thường nhưng dường như mang một sắc thái khác.
Hắn dùng tay ấn phím xác nhận mã cửa, cửa bật mở. Ánh sáng từ bên ngoài lọt lưng . Hắn rũ mắt, chậm rãi cài nút tay áo một cách thong thả. Không , nhưng khoảnh khắc đó, cảm thấy giống như một con b.úp bê thủy tinh dễ vỡ.
"Chúng ngoài thôi." Hắn ngẩng đầu, nụ như gió xuân treo môi. Lần nắm tay nữa mà bước thẳng cửa.
và Bạch Hạc ở phòng chờ đợi Cố Vân Sinh, cả hai ai thêm câu nào. Trực giác mách bảo rằng vết sẹo hề đơn giản. Đó thể là "chìa khóa" để thành nhiệm vụ .
Khi Cố Vân Sinh nhân viên dìu , vẫn còn đang băn khoăn bắt chuyện với Bạch Hạc thế nào.
"Tiểu Quân Quân, đúng là vì em mà sinh t.ử ." Cố Vân Sinh phịch xuống cạnh , giọng yếu ớt.
Hẳn là yếu , hét đến thế cơ mà! nhân viên công tác đang nhịn mà thấy muối mặt , là dân thể thao đấy nhé!
"Vậy thì thật là cảm ơn ." kéo khóe miệng.
Cố Vân Sinh hình như hiểu sự cạn lời của , nhích gần hơn, chớp chớp mắt: "Không cần cảm ơn , lấy báo đáp là ."
... Cứu với! Một Bạch Hạc còn lo xong, giờ thêm một ông Cố Vân Sinh nữa là !