20
Có lẽ, Đường Uyển Quân thực sự cũng chút tình cảm với Cố Vân Sinh. Nếu xuyên cơ thể , cùng ngắm trăng lúc chắc chắn là cô .
"Không , Đường Uyển Quân thực sự biến mất ngay khoảnh khắc vụ t.a.i n.ạ.n xảy ." Giọng máy móc của hệ thống bỗng vang lên, như dập tắt sự đa đoan trong lòng .
Vậy là nếu đến, Lâm Di cũng sẽ giống ở kiếp , chịu cảnh đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh?
" ."
Câu trả lời đó khiến càng thêm kiên định: sống sót, và sống thật .
Đêm đó, chìm giấc ngủ để tiếp tục theo dõi quá khứ của Bạch Hạc. Đã lâu xem, dù thực chất lờ mờ đoán nguyên nhân dẫn đến t.h.ả.m kịch . Sống trong một môi trường giáo d.ụ.c biến thái như thế, Bạch Hạc thể nhẫn nhịn đến năm hơn hai mươi tuổi mới bộc phát là một kỳ tích .
Màn hình hiện hình ảnh Bạch Hạc thời thiếu niên. Lần vấn đề tâm thần của : Cứ mỗi bà thực hiện những hình phạt tàn nhẫn xong, bà rơi trạng thái hối hận tột cùng.
"Tiểu Hạc, con đừng bỏ rơi , chỉ con thôi." Bà ôm lấy Bạch Hạc đang ch.ết lặng, lóc t.h.ả.m thiết.
cổ tay Bạch Hạc dây thừng siết đến mức m.áu thịt mơ hồ, trái tim như cũng sợi dây đó thắt c.h.ặ.t . Tại chịu đựng những thứ ?
Năm đó 16 tuổi. thấy lợi dụng lúc ngủ say, lẳng lặng đóng kín hết các cửa sổ và mở van khí gas. Hai tay run rẩy kịch liệt. Hóa t.h.ả.m kịch vài năm đầu ý định đó.
Hắn bình thản giường, nhắm mắt chờ đợi cái ch.ết.
"Bạch Hạc, đừng thế!" sợ hãi hét lên, chỉ lao màn hình để tắt cái van gas .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-trong-sinh-ta-lien-cong-luoc-vai-ac-benh-kieu/11.html.]
Bạch Hạc dường như thấy tiếng gọi của , mở mắt, nghiêng đầu về phía . dĩ nhiên chẳng thấy gì cả, mệt mỏi nhắm mắt . Ở phòng bên cạnh, cũng lịm .
May mắn , hàng xóm phát hiện mùi lạ và đưa cả hai cấp cứu kịp thời. Khi tỉnh , thấy Bạch Hạc ở giường bên cạnh vẫn bình an vô sự, nước mắt bà trào . Bà rõ tại chuyện xảy .
Về đến nhà, bà với Bạch Hạc rằng bà tích góp đủ tiền học phí cho kể cả khi bà còn nữa. Bạch Hạc ẩn ý tuyệt mệnh trong lời đó, mặt trắng bệch, nhắm mắt như thể chấp nhận phận: "Chúng hãy cùng sống tiếp ."
tỉnh dậy, trần nhà lâu mà lòng bình lặng nổi. Nếu hứa cùng sống tiếp, tại vài năm bi kịch lặp ? Nút thắt chắc chắn ở .
Vừa khai giảng, lén hẹn gặp Bạch Hạc tại một quán cà phê. Bà đối diện, hỏi uống gì bằng giọng điệu cực kỳ hiền hậu. Sự t.ử tế đó trông giống như đang giả vờ, điều lúng túng, nên mở lời thế nào.
"Quân Quân hẹn dì đây việc gì ?" Bà ôn nhu hỏi.
Lúc Bạch Hạc ở đây, tại bà vẫn giữ vẻ mặt ? Khác hẳn với phụ nữ tạt nước đầu ngày hôm đó.
"Con tìm hiểu thêm về Bạch Hạc ạ." khách sáo đáp.
Nghe nhắc đến tên con trai, nét mặt bà càng nhu hòa hơn: "Tiểu Hạc từ nhỏ hiểu chuyện. Ba nó bỏ từ sớm, lúc đó nó còn bảo sẽ bù đắp cả phần tình yêu của ba cho dì nữa." Nói đoạn, bà như nhớ chuyện gì vui lắm, khẽ mỉm .
nụ đó... quái dị.
Đến khi bà ngước mắt lên nữa, sự căm ghét trong đáy mắt bỗng chốc đậm đặc như t.h.u.ố.c độc.
"Tất cả là tại cô! Vì cô mà bây giờ nó lúc nào cũng đề phòng , canh chừng như canh kẻ trộm!" Giọng bà trở nên sắc lẹm, ch.ói tai, khác biệt với vẻ dịu dàng .
"Dì ơi, con..." kịp giải thích thì một bóng sừng sững bên cạnh .
Một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai , còn ánh mắt của đó khi thì lạnh đến mức đóng băng cả khí xung quanh. Bạch Hạc đó từ lúc nào, và thấy tất cả.