Sau Khi Trọng Sinh Ta Liền Công Lược Vai Ác Bệnh Kiều

3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không chiếm tiện nghi thì đúng là đồ khốn mà!

 

Bạch Hạc thấy thì sững sờ mất một lúc. Gương mặt trai của vẫn treo nụ hòa nhã đúng mực, nhưng mở miệng dứt khoát từ chối ngay.

 

là ai cơ chứ? Nếu mặt dày tâm thép thì thể tùy tiện sống sót qua hơn hai mươi năm ? lì lợm đợi ngay trong tiệm thêm, chờ cho bằng đến lúc tan ca, đó dùng chiêu "nài ép lôi kéo" để cùng ăn một bữa cơm.

 

Lúc rời khỏi tiệm cơm thì trời muộn.

 

Bạch Hạc phía , ánh đèn đường hiu hắt rơi xuống đỉnh đầu, khiến bóng dáng trông càng thêm cô độc và lạnh lẽo. lẳng lặng bám theo , cái lưng của mà chẳng dám mở miệng câu nào.

 

"Quân Quân." Hắn đột nhiên dừng bước.

 

Chân suýt chút nữa thì dẫm lên bóng của , sợ tới mức vội vàng phanh gấp: "Dạ?"

 

"Đừng đến gần ." Hắn vẫn đầu .

 

Ý gì đây? cách giữa , thế mà còn gọi là gần ?

 

"Ờ, ờ." Miệng thì vui vẻ đáp ứng, chân cũng điều mà lùi hai bước.

 

Lúc Bạch Hạc mới ngoảnh . Dường như ngờ lùi bước thật, thoáng kinh ngạc một chút thở dài một tiếng. Sau đó, gì thêm, cứ thế lẳng lặng phía . cũng chẳng dám hé răng, ngoan ngoãn nối gót theo .

 

Buổi tối giường, nhớ việc thuận lợi "xử" xong hai bữa cơm với Bạch Hạc, bắt đầu chút tự tin cái nhiệm vụ . Ngay khi định tự cổ vũ bản vài câu, thì từ tầng đột ngột truyền đến những âm thanh ồn ào.

 

Tiếng một phụ nữ gào thét đến khản cả giọng, x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch, ch.ói tai vô cùng:

 

"Có mày định giống hệt ông bố nhà mày hả!"

 

4

 

Lần đầu tiên thấy của Bạch Hạc là một buổi tối, khi đang vứt rác thì tình cờ đụng .

 

Trái ngược với những gì từng tưởng tượng. Đó là một phụ nữ trông tàn tạ và khổ sở, mỗi cử chỉ điệu bộ đều toát lên vẻ bất mãn với cả thế giới . Nhìn bà tranh cãi nửa ngày trời với cụ già nhặt ve chai chỉ vì một món đồ rách nát, thực sự thể nào liên tưởng bà với một Bạch Hạc luôn xuất hiện với vẻ ngoài sạch sẽ, tao nhã .

 

Vừa vứt rác xong, bà liền đưa mắt xoáy . Đôi lông mày vốn cũng nét thanh tú khẽ nhíu , bà gằn giọng: "Cô đó cho ."

 

Vì phép lịch sự tối thiểu với lớn, chôn chân bên cạnh thùng rác, trơ mắt cãi xong với cụ già ve chai. Sau khi "thắng trận", bà liếc một cái lưng thẳng. ngoan ngoãn nối gót theo như một cái đuôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-trong-sinh-ta-lien-cong-luoc-vai-ac-benh-kieu/3.html.]

Đi một đoạn, bà đột ngột buông một câu lạnh lùng: "Sau hãy tránh xa Tiểu Hạc nhà chúng ."

 

sững , ngờ bà mở miệng chuyện kiểu đó. Chưa kịp phản ứng, bà bồi thêm: "Cô xứng với nó , dẹp ngay mấy cái tâm tính nhỏ mọn đó ."

 

Cái gì cơ? Bà tưởng đang tìm cách quyến rũ Bạch Hạc chắc? Trời đất ơi, là đang cứu mạng bà đấy! Nếu vì cái mạng nhỏ của , ai thèm rảnh rỗi suốt ngày bám đuôi một tên sát nhân chứ?

 

"Sao bà xứng?" Cơn giận bốc lên, tính phản kháng trong trỗi dậy, đáp trả ngay tắp lự: "Biết chúng là một cặp trời sinh thì !"

 

Thề với trời, lời chỉ cho sướng miệng thôi chứ chẳng ý đồ gì khác. Ai mà ngờ ... Bạch Hạc thấy hết sạch.

 

lách qua , chạy "huỳnh huỵch" lên lầu thì suýt chút nữa đ.â.m sầm Bạch Hạc đang ở góc rẽ cầu thang. Chẳng đó từ bao giờ. Hắn trân trân, lời nào, đôi mắt đen sâu hoắm chẳng chút cảm xúc gì.

 

ch.ết lặng, đầu óc đình trệ mất vài giây. Nhớ câu hùng hồn nãy, chỉ thấy hổ độn thổ, lập tức lách qua , chạy bán sống bán c.h.ế.t về phòng.

 

Đến khi vật giường, mới chợt tỉnh : Ơ, đây chẳng là chuyện ? Trời xanh đang giúp còn gì! chạy cái gì chứ? Vừa nãy đáng lẽ nhân cơ hội đó mà thêm vài câu để kéo gần cách.

 

Cái hệ thống ch.ết tiệt nữa! Lúc cần thì nhảm, lúc cần thì im như thóc.

 

"Ký chủ vui lòng tự thành nhiệm vụ, đừng cái gì cũng đổ thừa lên đầu chúng ."

 

Rất nhanh đó đến ngày báo danh đại học. Dì Lâm Di phía , cũng giống như bao vị phụ tân sinh viên khác, tràn đầy sự tò mò về ngôi trường . Chỉ điều, chẳng còn là một tân sinh viên thực thụ nữa.

 

"Bạch Hạc cũng học trường , con cố gắng học hỏi nhé. Ở trường nhớ ăn uống đầy đủ, tiền đủ thì đừng sĩ diện, với ..."

 

Dì Lâm Di trải giường chiếu gọn gàng, dặn dò đủ điều mệt. Hình bóng của dì dần chồng khít lên hình bóng năm nào. Sống mũi chợt cay xè.

 

nhớ .

 

"Ký chủ thể rời khỏi khỏi tuyến nhiệm vụ." – Giọng máy móc nhắc nhở hết đến khác.

 

Nghĩa là phép tìm "" của thế giới - vẫn đang học cấp ba, cũng gặp ba . chỉ thể sống trong phận Đường Uyển Quân, ngày qua ngày vắt óc suy nghĩ cách thành cái nhiệm vụ đáng nguyền rủa .

 

"Quân Quân, thế con? Không khỏe ở ?" Lâm Di , lo lắng .

 

chớp mắt để giấu giọt lệ, mỉm đáp: "Con chỉ là... nỡ xa thôi."

 

"Cái con bé ngốc , trường xa nhà lắm ."

 

Câu trùng khớp với lời năm xưa. chợt nảy một ý nghĩ: Có lẽ ba năm , thể thấy họ tại ngôi trường thêm một nữa...

Bạn cần đăng nhập để bình luận