Pheromone và Trái Tim

4

Cả tuần sau buổi thử thách lớp, tôi vẫn chưa hết cảm giác hồi hộp.

Dù đã kiểm soát tốt pheromone trước lớp, tôi biết gia tộc luôn theo dõi từng bước đi của mình.

Và đúng như dự đoán, một ngày, họ xuất hiện.

Buổi sáng, khi tôi vừa xuống phòng ăn, một chiếc xe sang bóng loáng dừng trước cổng ký túc xá.

Hai người đàn ông ăn mặc lịch sự bước vào, đi thẳng đến bàn tôi.

Một người đưa phong bì, giọng lạnh lùng:

“Gia tộc yêu cầu gặp ngay. Không được trì hoãn.

Họ muốn cậu quay về biệt thự, hôm nay, ngay lập tức.”

Tim tôi nhói lên.

Tôi cố gắng bình tĩnh, hít sâu, nhưng cảm giác… pheromone bắt đầu dao động.

Nếu không kiểm soát, chỉ cần vài bước đi hoặc vài ánh mắt, cả người tôi sẽ phát tín hiệu ra ngoài – và tất cả sẽ nhận ra sự rối loạn của tôi.

Tôi lắp bắp:

“Tôi… tôi không thể. Tôi đang học… tôi chưa sẵn sàng.”

Người đàn ông nhíu mày, ánh mắt sắc như dao:

“Quyết định là của gia tộc. Không chấp nhận lý do.”

Một tiếng bước chân quen thuộc vang lên.

Y xuất hiện ở cuối hành lang, ánh mắt như tia sét, nhưng vẫn giữ phong thái điềm tĩnh.

“Đủ rồi.”

Cậu ta bước thẳng tới, giọng đều nhưng uy lực:

“Không ai được phép ép buộc Beta này rời đi nếu cậu ấy chưa sẵn sàng.

Tôi sẽ chịu trách nhiệm giám sát và đảm bảo không có rủi ro.”

Người đàn ông gia tộc hạ giọng, nhưng vẫn cứng nhắc:

“Và cậu là ai mà dám…?”

Y nở nụ cười lạnh, nghiêng đầu:

“Alpha. Và cậu sẽ thấy hậu quả nếu ép một Beta mà tôi bảo vệ.”

Ngay khoảnh khắc đó, pheromone của tôi bắt đầu phản ứng nhẹ, nhưng tôi hít sâu, nhớ lại tất cả bài tập Y từng hướng dẫn: nhận biết, thở, điều khiển cơ thể, không phản ứng quá mức.

Chúng tôi bước ra hành lang riêng, nơi không ai nhìn thấy.

Y đứng bên cạnh, nhưng không chạm vào tôi.

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, nhấn nhịp tim: “Cậu làm chủ cơ thể mình, tôi sẽ là lá chắn tinh thần.”

Người đại diện gia tộc đưa ra điều kiện:

“Chúng tôi sẽ cho cậu ở lại ký túc xá… nhưng phải chịu sự giám sát 24/7.

Mọi hoạt động phải báo cáo đầy đủ.”

Tôi biết nếu đồng ý, tự do của mình sẽ bị hạn chế nghiêm trọng.

Nhưng nếu từ chối, họ sẽ ép tôi về biệt thự.

Một cơn dao động pheromone mạnh nổi lên khi tôi tưởng tượng điều đó.

Tôi nhắm mắt, hít sâu, nhắc nhở bản thân: “Kiểm soát. Cơ thể này là của mình. Bình tĩnh.”

Y đặt tay nhẹ lên vai tôi, như nhắc nhở:

“Cậu có thể làm được. Tôi tin cậu.”

Tôi mở mắt, gật đầu:

“Được… tôi đồng ý. Nhưng với điều kiện tôi vẫn có quyền tự quyết trong học tập và sinh hoạt. Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Người đàn ông gia tộc nhíu mày, trao đổi nhanh với cộng sự.

Cuối cùng, ông ta gật đầu: “Được. Nhưng chúng tôi sẽ giám sát sát sao. Một sai sót… không có ngoại lệ.”

Ngay khi cuộc đàm phán kết thúc, một Alpha trẻ bước đến gần tôi, ánh mắt dò xét và tò mò.

Cơ thể tôi phản ứng lập tức – nhịp tim tăng, hơi thở gấp, pheromone dao động dữ dội.

Tôi hít sâu, nhớ bài tập của Y:Nhận biết sự dao động.Hít thật sâu, tập trung vào nhịp tim.Điều khiển hơi thở.Nhìn Y để cảm nhận tinh thần trấn an, không dựa vào vật lý.

Từng giây trôi qua, tôi cảm nhận cơ thể dần bình ổn.

Alpha trẻ nhíu mày, nhưng không thấy gì bất thường.

Tôi mỉm cười trong lòng: Lần đầu tiên, tôi kiểm soát được phản ứng trong tình huống áp lực cao nhất.

Khi gia tộc rút đi, Y nắm tay tôi:

“Cậu đã làm được. Không chỉ kiểm soát cơ thể, mà còn đứng vững trước áp lực gia tộc.

Điều này… chứng minh rằng cậu không còn chỉ là Beta yếu đuối nữa.”

Tôi thở dài, cảm giác mệt mỏi nhưng tự tin:

“Cảm ơn cậu… Y. Nếu không có cậu… tôi không biết liệu mình có đứng vững được không.”

Y nhếch môi, nụ cười vừa tinh nghịch vừa ấm áp:

“Không chỉ nhờ tôi. Chính cậu đã làm được. Tôi chỉ là người đứng bên… nhắc nhở rằng cậu đủ mạnh để tự bảo vệ mình.”

Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu rõ:Gia tộc không còn là bóng đen đe dọa duy nhất.Sức mạnh thực sự nằm ở khả năng kiểm soát bản thân. Y không chỉ là người bảo vệ, mà là đối tác, người tin tưởng và cùng tôi bước qua mọi thử thách.

Và tôi biết, dù còn bao thử thách phía trước,

bây giờ tôi đã đủ mạnh để đối mặt… với cả cơ thể mình, cả gia tộc, và cả thế giới xung quanh.

Một ngày cuối học kỳ, trường tổ chức Hội thao sinh hóa toàn trường, nơi Beta, Alpha và Omega cùng tham gia thử thách phối hợp các nhóm đa cấp.

Các nhóm không chỉ thi về kỹ năng khoa học mà còn về khả năng giữ bình tĩnh, điều khiển cơ thể và hợp tác trong áp lực cực độ.

Đối với tôi, đây là cơn thử thách lớn nhất từ trước đến nay: nhiều người, nhiều Alpha xung quanh, tình huống bất ngờ, áp lực cực đại.

Tôi đứng ở sân vận động rộng lớn, tim đập dồn dập, nhưng lần này, không còn hoảng sợ như xưa.

Y xuất hiện bên cạnh, ánh mắt nghiêm túc nhưng ấm áp:

“Cậu đã sẵn sàng. Mỗi phản ứng cơ thể cậu kiểm soát, tôi chỉ là tấm chắn tinh thần.

Nhưng hôm nay, cậu là người lãnh đạo cơ thể mình.”

Tôi gật đầu, cảm giác tự tin tràn về.

Lần đầu tiên, tôi không phụ thuộc hoàn toàn vào Y, mà hợp tác cùng cậu ấy.

Nhóm chúng tôi bước vào phòng thi thử nghiệm, nơi đầy những thiết bị phản ứng nhanh với pheromone.

Mỗi sai sót, mỗi rung động cơ thể có thể làm thiết bị cảnh báo, và điểm sẽ bị trừ ngay lập tức.

Ngay khi bước vào, một Omega từ nhóm khác vô tình va chạm với tôi.

Pheromone tôi lập tức dao động, tim nhảy thình thịch, hơi thở gấp.

Nhưng tôi nhắm mắt, nhớ bài tập Y: nhận biết – kiểm soát – điều khiển – phối hợp.

Y đứng gần, nhưng không chạm vào tôi.

Cậu ta chỉ nhìn, ánh mắt trấn an và một nụ cười tinh nghịch: “Cậu làm được.”

Tôi mở mắt, hít sâu, nhịp tim dịu lại.

Thiết bị không cảnh báo, và tôi bước tiếp, bình tĩnh.

Một chuông báo vang lên – một tình huống giả lập nguy hiểm:

Mẫu thử bị rơi, hóa chất phản ứng nhanh tạo khói nhẹ trong phòng, gây hoảng loạn cho nhiều Beta khác.

Pheromone trong cơ thể tôi lập tức tăng mạnh.

Nhưng lần này, tôi không hoảng sợ. Tôi nhìn Y, rồi tập trung vào nhịp thở. Hít sâu.Nhận biết dao động.Tập trung vào chuyển động tay và lời nói.Giữ bình tĩnh, không để cơ thể phản ứng quá mức.

Từng giây trôi qua, khói lan tỏa, nhịp tim tôi nhịp đều, pheromone dần dịu.

Y đứng cạnh, sẵn sàng hỗ trợ nếu tôi thất bại, nhưng tôi tự mình kiểm soát được toàn bộ.

Không chỉ kiểm soát bản thân, tôi còn phối hợp cùng Y để hướng dẫn nhóm:Chỉ ra nơi an toàn để tránh khói.Điều phối việc thu mẫu thử.Hướng dẫn các Beta khác giữ bình tĩnh.

Sự kết hợp giữa khả năng tự kiểm soát của tôi và kinh nghiệm trấn an, chỉ dẫn của Y khiến nhóm chúng tôi hoàn thành thử thách một cách hoàn hảo.

Các Alpha và Omega chứng kiến đều gật đầu, một số thốt lên: “Beta này… thật khác biệt.”

Khi hội thao kết thúc, chúng tôi đứng trên bục, nhóm được xếp hạng cao nhất.

Y đặt tay lên vai tôi, nụ cười ấm áp và tự hào:

“Cậu đã làm được. Không chỉ kiểm soát cơ thể, mà còn dẫn dắt mọi người.

Cậu không còn là Beta yếu đuối nữa. Cậu là Beta mạnh mẽ và tự chủ.”

Tôi nhìn Y, tim tràn đầy cảm xúc:

“Cảm ơn cậu, Y. Nếu không có cậu, chắc tôi chưa bao giờ đạt được điều này.

Nhưng bây giờ… tôi biết, mình không còn phụ thuộc hoàn toàn nữa.”

Y nhếch môi, nụ cười tinh nghịch nhưng dịu dàng:

“Không chỉ là nhờ tôi. Chính cậu đã tự đứng vững. Tôi chỉ ở bên để chắc chắn cậu tin vào chính mình. Và hôm nay, cậu chứng minh rằng, dù thế giới xung quanh có áp lực thế nào, cậu vẫn điều khiển được bản thân.”

Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra:Rối loạn pheromone không còn là nỗi sợ hãi; nó là phần cơ thể tôi, có thể kiểm soát và điều hướng.Y không chỉ là người bảo vệ, mà là đối tác, người bạn đồng hành, người tin tưởng.Mối quan hệ giữa chúng tôi vượt qua mọi rào cản: áp lực gia tộc, Alpha, Omega, và cả những thử thách sinh lý cá biệt.

Tôi hít sâu, nhắm mắt một tích tắc, cảm nhận nhịp tim, hơi thở, pheromone – tất cả đều thuộc về tôi.

Khi mở mắt ra, tôi thấy Y cười, ánh mắt tràn đầy tin tưởng.

Và lần đầu tiên, tôi biết chắc: dù thử thách nào phía trước, chúng tôi sẽ cùng vượt qua.

Một tuần sau hội thao, không khí trong trường vẫn rộn ràng.

Nhưng hôm nay, điều bất ngờ xảy ra: Y đang tham gia một thử nghiệm hóa sinh độc lập thì một tai nạn nhỏ nhưng nguy hiểm xảy ra.

Một bình hóa chất bị vỡ, khói độc lan nhanh trong phòng thí nghiệm.

Y đang thao tác với mẫu thử, ánh mắt tập trung.

Tôi đang ở phòng bên cạnh thì nghe tiếng chuông báo động.

Chạy vào phòng, tôi thấy Y đang lúng túng tránh những hóa chất bắn ra.

Một phần cậu ta bị khói xộc vào, ho mạnh, mắt cay đỏ.

Pheromone tôi lập tức phản ứng cực mạnh, tim đập dồn dập.

Nhưng lần này, không phải hoảng loạn – tôi biết phải hành động ngay.

Tôi lao tới, vượt qua cơn sợ hãi, cơn dao động pheromone gần như cực đại.Nhấc Y lên, cố gắng kéo ra khỏi vùng khói độc.Tay run run nhưng chắc chắn, dùng áo che mũi và miệng cậu ta.Nhịp tim tôi tăng vọt, hơi thở gấp, mồ hôi ướt đẫm – cơ thể gần như quá tải.

Y nhìn tôi, mắt mở to:

“C-cậu… đừng…”

“Tôi không để cậu sao!” Tôi đáp, giọng run nhưng đầy quyết tâm.

Những bước chạy chập chờn, khói đặc quánh quanh người, cơ thể tôi bắt đầu yếu đi.

Một phần cơ thể phản ứng quá mức với pheromone và adrenaline.

Tôi cảm giác cơ thể sắp mất kiểm soát hoàn toàn.

Cuối cùng, tôi đưa Y ra ngoài, nhưng chính tôi gần như gục xuống:Tim đập quá nhanh.Hơi thở rối loạn.Cơn rối loạn pheromone bùng phát cực đại, khiến cơ thể gần như bất động.

Các giáo viên và nhân viên trường chạy tới, nhanh chóng dập khói, sơ cứu.

Y ho nhẹ, vẫn còn yếu nhưng ổn.

Nhìn tôi, mắt Y sáng lên, tràn đầy cảm xúc:

“C-cậu… đã… cứu tôi…”

Tôi chỉ mỉm cười mệt mỏi, thở dồn dập.

“Đó là… nhiệm vụ… của tôi… không thể để cậu… gặp nguy hiểm.”

Các nhân viên nhanh chóng đưa tôi tới phòng y tế.

Nhịp tim tôi vẫn quá cao, cơ thể run rẩy, và tôi biết nếu không được chăm sóc kịp thời, tình trạng sẽ rất nguy kịch.

Ngay khi nằm trên giường, Y ngồi cạnh, nắm tay tôi, không rời:

“Cậu… đừng nghĩ mình phải một mình.

Hôm nay, cậu đã cứu tôi… và giờ tôi sẽ ở bên cậu.

Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Tôi mỉm cười yếu ớt, nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim dịu dần.

Lần đầu tiên, tôi biết rằng sức mạnh của Beta không chỉ nằm ở khả năng kiểm soát bản thân mà còn ở sự dám hành động vì người khác, ngay cả khi nguy hiểm cho chính mình.

Ngày hôm đó, cả trường biết: Beta ấy không chỉ bình tĩnh trước áp lực mà còn sẵn sàng hi sinh vì Y.

Mối quan hệ giữa chúng tôi vượt qua mọi ranh giới: tin tưởng, bảo vệ lẫn nhau, hợp tác và đồng hành.

Khi tôi hồi phục, Y nắm tay tôi, giọng tràn đầy cảm xúc:

“Cậu… là người quan trọng nhất của tôi. Không ai có thể thay thế.”

Tôi mỉm cười, nhấn mạnh trong lòng:

“Và cậu… cũng là người quan trọng nhất của tôi. Dù thử thách hay nguy hiểm, tôi sẽ luôn bảo vệ cậu.”

KẾT

Thời gian trôi qua vài tuần sau sự kiện phòng thí nghiệm, cơ thể tôi đã hồi phục hoàn toàn.

Những ngày nằm trong phòng y tế là khoảng thời gian tôi suy ngẫm nhiều nhất về mọi thứ đã trải qua: rối loạn pheromone, áp lực gia tộc, thử thách lớp học, hội thao, và đặc biệt là sự kiện cứu Y.

Bây giờ, tôi nhận ra rằng khả năng kiểm soát pheromone không còn là bài tập hay thử thách nữa.

Nó đã trở thành một phần tự nhiên của tôi:Nhận biết cảm giác.Điều chỉnh nhịp tim, hơi thở.Ứng phó với mọi tình huống áp lực.

Tôi có thể đứng giữa Alpha, Omega, Beta khác, hay ngay cả khi đối mặt nguy hiểm, vẫn bình tĩnh và tự chủ.

Những bài tập với Y, những trải nghiệm căng thẳng và cả khoảnh khắc hi sinh vì cậu ấy đã rèn tôi trở thành Beta mạnh mẽ.

Y luôn bên cạnh, không chỉ là người bảo vệ mà còn là bạn đồng hành, người tin tưởng và là đối tác thực sự.

Chúng tôi không còn chỉ hợp tác trong các bài tập hay thử thách, mà còn cùng nhau đối mặt với mọi khó khăn, chia sẻ nỗi lo, niềm vui, và cả những khoảnh khắc yên bình.

Một buổi chiều, chúng tôi ngồi trong khu vườn trường, ánh nắng xuyên qua tán lá:

“Cậu biết không,” Y cười nhẹ, “bây giờ tôi không còn phải lo lắng cho cậu quá nhiều nữa.”

Tôi nhìn cậu, nụ cười nở trên môi:

“Và tôi cũng không còn phụ thuộc hoàn toàn vào cậu. Nhưng… tôi vẫn muốn cậu bên cạnh.”

Y nắm tay tôi, ánh mắt tràn đầy tình cảm:

“Vậy chúng ta sẽ luôn bên nhau, cùng kiểm soát mọi thứ… cả cơ thể và cuộc sống.”

Tôi cảm nhận nhịp tim mình bình ổn, pheromone dịu dàng – lần đầu tiên sự yên bình không chỉ trong cơ thể mà còn trong tâm hồn.

Gia tộc không còn là áp lực đè nặng. Tôi vẫn giữ quyền tự quyết trong học tập và sinh hoạt, đồng thời nhận được sự tin tưởng và tôn trọng.

Trong trường, mọi người nhìn tôi với ánh mắt khác: không còn là Beta yếu đuối, mà là Beta mạnh mẽ, tự chủ, và đáng tin cậy.

Và Y vẫn luôn ở đó – không phải để bảo vệ, mà để cùng tôi bước tiếp, từng bước, trong mọi thử thách đời sống.

Nhìn ra sân vườn, ánh nắng chiều nhuộm vàng cả khuôn viên, tôi nhận ra:Mỗi khó khăn, mỗi thử thách, mỗi cơn dao động pheromone đều đã rèn tôi thành phiên bản mạnh mẽ nhất của chính mình.Y không chỉ là người tôi bảo vệ, mà còn là người tôi tin tưởng và cần có bên cạnh.Và quan trọng nhất, tôi đã học được cách kiểm soát bản thân, tự tin đối mặt với thế giới, và tận hưởng sự bình yên thật sự.

Tay trong tay, tôi và Y bước tiếp, từng bước chậm rãi nhưng vững chắc.

Cuộc sống vẫn đầy thử thách, nhưng lần này, chúng tôi đã sẵn sàng.

Một buổi sáng yên bình, tôi và Y cùng nhau ăn sáng trong căn bếp nhỏ của ký túc xá.

Cậu ta trêu tôi bằng giọng tinh nghịch:

“Cậu biết không, hôm qua tôi đã giấu một phần bánh mì để xem cậu có nhận ra không.”

Tôi nhướn mày:

“Thật sao? Tôi chẳng thấy gì cả.”

Y cười khúc khích, đôi mắt sáng long lanh:

“Chính vì vậy tôi mới nói, cậu vẫn còn thiếu tinh nhạy lắm!”

Tôi mỉm cười, nhặt chiếc bánh khỏi bàn:

“Thế thì tôi sẽ… trả đũa.”

Khoảnh khắc đó, cả phòng tràn đầy tiếng cười.

Không còn áp lực, không còn lo sợ pheromone bùng phát – chỉ là những phút giây đời thường, gần gũi, và vui nhộn.

Chúng tôi đi dạo quanh khuôn viên trường, tay trong tay, trò chuyện về đủ thứ: từ bài học, sở thích đến những câu chuyện hài hước trong lớp.

Một Alpha trẻ đi ngang, nhìn chúng tôi với ánh mắt hơi nghi ngại, nhưng Y chỉ nháy mắt với tôi:

“Cứ để họ tự thắc mắc. Chúng ta không cần chứng minh gì cả.”

Tôi cười, nhấc vai:

“Đúng vậy. Miễn là chúng ta hiểu nhau là đủ.”

Cảm giác này thật khác biệt – không còn phải giấu mình, không còn phải lo lắng mọi lúc, chỉ đơn giản là tận hưởng sự bình yên với người quan trọng nhất.

Một buổi tối, chúng tôi ngồi trên sân thượng ký túc xá, ngắm trăng và thành phố xa xa.

Y nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi:

“Cậu biết không, sau tất cả những gì đã trải qua, tôi thấy cậu thật đặc biệt. Không chỉ mạnh mẽ, mà còn biết quan tâm đến người khác.”

Tôi nhắm mắt, cảm nhận nhịp tim đều đặn, pheromone dịu nhẹ:

“Và tôi cũng thấy… cậu thật quan trọng. Nếu không có cậu, tôi chưa chắc có thể vượt qua tất cả.”

Y cười, nhón tay chạm vào tay tôi:

“Vậy chúng ta sẽ cùng nhau tiếp tục, từng ngày một. Không vội, không áp lực, chỉ là… cùng nhau.”

Một khoảnh khắc yên lặng nhưng tràn đầy cảm xúc.

Chúng tôi tựa vào nhau, nhìn trăng sáng, và lần đầu tiên, tất cả những lo lắng, thử thách, áp lực đều biến mất, chỉ còn lại cảm giác ấm áp và bình yên.

Chúng tôi cùng nhau học tập, thảo luận, đôi khi trêu chọc nhauNhững tình huống bất ngờ hay thử thách nhỏ trong lớp giờ chỉ là trò cười.Y luôn ở bên, nhưng giờ không còn là bảo vệ duy nhất; mà là đối tác đồng hành, người bạn tinh thần, người làm tôi cảm thấy bình yên nhất.

Mỗi ngày trôi qua, tôi càng nhận ra rằng: cuộc sống đời thường, giản dị nhưng có nhau, chính là điều quý giá nhất.

Ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khuôn viên trường, tôi nắm tay Y chặt hơn:

“Dù thử thách hay nguy hiểm có đến, chúng ta sẽ luôn bên nhau, đúng không?”

Y nhìn tôi, nụ cười dịu dàng:

“Đúng. Không gì có thể chia rời chúng ta. Chúng ta sẽ cùng vượt qua mọi thứ… và tận hưởng mỗi ngày.”

Trong khoảnh khắc đó, tôi biết rằng: từ một Beta lo lắng, tôi đã trở thành người tự chủ, mạnh mẽ và hạnh phúc, bên người quan trọng nhất.

Không còn áp lực, không còn nỗi sợ – chỉ còn tình cảm, niềm tin, và những ngày bình yên tràn đầy yêu thương.

Và đó là khởi đầu cho một cuộc sống mới, nơi Beta và Y cùng nhau viết tiếp những câu chuyện đời thường, vui nhộn, lãng mạn, nhưng luôn mạnh mẽ và trọn vẹn.

Phiên ngoại: BỘ MINI-SCENE: MỘT TUẦN CÙNG BETA & Y

Ngày 1 — Sáng sớm trộm bánh mì

Buổi sáng, tôi chuẩn bị ăn thì Y len lén giấu một chiếc bánh mì:

“Cậu biết không, hôm qua tớ giấu thêm một cái nữa, xem cậu có phát hiện không.”

Tôi nhướn mày: “Cậu… giấu cả sáng sớm à?”

Y cười khúc khích: “Cậu không thấy thì thành công rồi!”

Chúng tôi cười, cùng chia bánh mì và tận hưởng phút bình yên đầu ngày.


Ngày 2 — Thử thách học nhóm

Trong lớp, Y đưa ra một bài toán hóc búa:

“Cậu giải mà không nhăn mặt xem nào.”

Tôi giả vờ tính toán phức tạp, nhưng thực ra làm theo cách đơn giản:

“Xong, đúng chưa?”

Y bật cười: “Đúng là Beta vừa thông minh vừa biết troll.”

Nhóm học cùng cười vang, áp lực giờ trở thành trò đùa vui.


Ngày 3 — Trốn nắng ngoài sân

Một chiều nắng gắt, tôi nhăn mặt: “Che dù dùm tôi đi, nắng quá.”

Y nháy mắt, đưa chiếc ô nhỏ: “Tớ sẽ che cậu.”

Nhưng ô quá nhỏ, chỉ che được nửa đầu tôi, Y bị nắng chiếu thẳng.

Cả hai bật cười: “Đúng là cậu luôn có cách làm mọi thứ vui nhộn!”


Ngày 4 — Tối trăng tròn

Ngồi trên sân thượng, ngắm trăng:

“Cậu thấy trăng đẹp không?” tôi hỏi.

Y đặt tay lên vai tôi: “Cậu đẹp hơn trăng.”

Tôi đỏ mặt, giả vờ cáu: “Trêu tôi à?”

Y cười: “Không… thật lòng đấy.”

Chúng tôi tựa vào nhau, bình yên, chỉ còn cảm giác ấm áp.


Ngày 5 — Trò đùa hóa chất

Trong phòng thí nghiệm, Y đặt một ống nghiệm giả để tôi giật mình:

“Coi chừng, Beta!”

Tôi nhảy lùi, nhận ra trò đùa:

“Tớ sẽ trả đũa lần này!”

Cả hai cùng cười, đồng thời kiểm tra hóa chất thật để đảm bảo an toàn.


Ngày 6 — Buổi sáng mưa

Mưa rơi ngoài cửa sổ, tôi lười dậy:

“Cậu đi lấy cà phê giúp tớ nhé.”

Y vừa đi vừa trêu: “Nhưng nếu cà phê đắng, cậu sẽ phải chịu trách nhiệm đó!”

Tôi nhíu mày: “Được thôi, nhưng nhớ là đừng đổ lỗi cho tôi!”

Cả hai cười khúc khích khi thưởng thức cà phê ấm trong mưa.


Ngày 7 — Trốn giờ học thể dục

Chúng tôi giả vờ đau chân để khỏi tham gia giờ thể dục ngoài trời.

Giáo viên nghi ngờ, Y thì giả vờ lo lắng:

“Cậu ổn chứ? Chúng ta phải nghỉ thiệt chứ?”

Tôi nhếch môi: “Đúng vậy, yên tâm.”

Chúng tôi lén cười và ngồi cùng nhau trên ghế đá, nghe tiếng lá rơi.


Ngày 8 — Trò chơi video tối

Tối đến, hai đứa chơi game trong phòng:

“Thua rồi, Beta ơi!” Y hò hét khi bị tôi vượt điểm.

“Tớ thắng! Nhớ lần trước cậu thắng tớ nhé.”

Chúng tôi cùng bật cười, tranh cãi vui nhộn, nhưng không còn áp lực ngoài đời.


Ngày 9 — Chuẩn bị tiệc nhỏ

Chúng tôi quyết định tự chuẩn bị một bữa tối đơn giản: mì và salad.

Y nấu mì, còn tôi trộn salad, nhưng cậu ta nhầm đường với muối:

“Mùi kỳ quá, Beta…”

Tôi vừa cười vừa chỉnh lại: “Được rồi, lần sau học kỹ hơn nhé!”

Cả hai cùng ăn, tiếng cười rộn rã khắp phòng bếp nhỏ.


Ngày 10 — Đêm yên bình

Ngồi trên sân thượng, nhìn trăng và thành phố xa xăm:

“Cậu có biết hôm nay mình hạnh phúc không?” tôi nói.

Y nắm tay tôi, ánh mắt dịu dàng: “Vì cậu, mọi ngày đều hạnh phúc.”

Chúng tôi tựa vào nhau, hít thở sâu, tận hưởng từng khoảnh khắc đời thường nhưng đầy ấm áp.







Bạn cần đăng nhập để bình luận