Pheromone và Trái Tim

3

Gia tộc đứng ngay trước mặt tôi, lạnh lùng và nghiêm nghị.

Người đại diện, một người đàn ông trung niên dáng cao, vest chỉnh tề, ánh mắt như băng, nói thẳng:

“Chúng tôi không thể để chuyện kiểm tra y tế này qua loa.

Học sinh họ L không phù hợp với môi trường hiện tại.

Quyết định: rút khỏi trường, trở về nhà ngay lập tức.”

Tôi nghẹn lại.

Tim đập dồn dập.

Không, không, không…

Tôi không thể rời trường, không thể rời Beta Zone, không thể rời bạn bè và cả… tự do nhỏ nhoi của mình.

Tôi cắn môi, cố kìm nước mắt.

Y bước một bước tới, đứng bên cạnh tôi, ánh mắt thẳng về phía người đàn ông.

“Không cần phải vội vàng như vậy.”

Giọng cậu ta trầm, đều, nhưng đủ sắc bén để ai nghe cũng phải ngừng lại.

“Tôi biết chuyện kiểm tra y tế xảy ra ngoài dự kiến.

Nhưng… học sinh này vẫn đủ khả năng tiếp tục học ở đây mà không gây rắc rối.”

Người đại diện nhíu mày.

“Và cậu là ai mà dám can thiệp?”

Y không hề nhún vai hay tỏ vẻ sợ.

Cậu ta nhìn thẳng, giọng điềm tĩnh nhưng uy lực:

“Tôi là Alpha, người sẽ đảm bảo rằng em ấy không gây bất cứ nguy cơ nào.Nếu muốn, tôi sẽ chịu trách nhiệm trực tiếp. Gia tộc không cần ra tay.”

Một khoảng im lặng.

Người đại diện gia tộc nhìn Y, ánh mắt dò xét.

Cậu ta không phải không biết Y có thể là Alpha, nhưng vẫn muốn kiểm chứng.

“Tôi sẽ nghe lời đề xuất.”

Ông ta nói lạnh lùng.

“Nhưng nếu xảy ra chuyện gì… hậu quả sẽ không nhỏ.”

Y chỉ gật nhẹ.

Không lời hăm dọa, không vũ lực.

Chỉ là… bảo đảm bằng uy lực và sự hiện diện.

“Để tôi nói rõ.”

Y bước gần tôi hơn, nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn.

“Em ấy là Beta, không có mùi Alpha hay Omega.

Rối loạn pheromone nhỏ nhưng có thể kiểm soát.

Tôi sẽ giám sát từng chi tiết để đảm bảo không có rủi ro cho trường.

Nếu muốn, tôi sẽ để gia tộc kiểm tra toàn bộ quá trình học tập, sinh hoạt.”

Người đại diện gia tộc khẽ nhíu mày.

Một lát sau, ông ta thở dài, hơi gật đầu.

“Được. Nhưng nếu em ấy phạm sai lầm một lần nữa… không có ngoại lệ.”

Tôi hít một hơi sâu, cả người như vừa trút đi một núi đá.

Y thở phào nhẹ, nhưng vẫn đứng vững như tường thành.

Khi người đại diện gia tộc và các vệ sĩ rút đi, chỉ còn lại chúng tôi trong hành lang vắng.

Tôi quay sang Y, giọng run:

“Cậu… tại sao lại làm vậy? Tại sao không để gia tộc đưa mình đi?”

Y nhìn tôi, đôi mắt sắc nhưng hơi mềm hơn lúc đối mặt gia tộc:

“Vì tôi biết cậu không muốn rời trường.

Và… tôi không thể đứng nhìn cậu bị ép buộc làm điều đó.”

Tôi sững sờ, chẳng biết trả lời thế nào.

Tim tôi vẫn đập nhanh.

Nhưng lần này, không phải vì sợ hãi.

Mà vì… cảm giác được bảo vệ, được đứng bên cạnh, dù là Alpha.

Một phần trong tôi muốn lùi lại, nhưng một phần khác lại muốn tiến gần hơn.

Nhưng cả hai chúng đều bị kìm lại bởi một sự thật: bí mật của tôi vẫn chưa hoàn toàn an toàn.

Và Y… đã bước vào cuộc đời tôi, không phải bằng lời hứa, mà bằng hành động.

Sau khi gia tộc rút đi, hành lang trở nên yên tĩnh đến mức chỉ nghe được nhịp tim của tôi.

Tôi vẫn chưa hoàn toàn tin rằng mình đã thoát khỏi quyết định rút khỏi trường.

Y đứng bên cạnh, im lặng. Ánh mắt cậu ta vẫn sắc bén, nhưng bây giờ thêm phần… ấm áp.

Tôi không biết bắt đầu từ đâu, nên chỉ thở dài.

“Cậu… tại sao lại quan tâm đến tôi đến mức đó?”

Giọng tôi lạc đi, một phần vì sợ, một phần vì tò mò.

Y im lặng một lát.

Rồi bước đến, nửa bước gần, nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn.

“Có lẽ cậu nên biết lý do,” Y nói, giọng trầm, đều, nhưng có một chút nặng nề.

“Không phải tất cả Beta đều giống nhau.

Và không phải Alpha nào cũng… quan tâm như tôi.”

Tôi nhíu mày.

“Ý cậu là gì?”

Y thở ra, ánh mắt xa xăm:

“Năm tôi 15 tuổi, tôi từng gặp một Beta… giống cậu.

Rối loạn pheromone.

Không phải là bệnh, mà là… cơ chế khác thường.

Người đó không kiểm soát được cơ thể, bị mọi người xa lánh, thậm chí suýt bị trục xuất khỏi học viện.

Tôi… đã bảo vệ người đó. Và khi cậu ấy rời đi, tôi hứa rằng sẽ không để chuyện tương tự xảy ra lần nữa.”

Tôi nhìn Y, tim đập nhanh.

“Người đó… là ai?” tôi hỏi, giọng khẽ run.

Y khẽ lắc đầu:

“Không quan trọng nữa.

Nhưng từ đó, tôi hiểu… Beta ‘đặc biệt’ cần được bảo vệ.

Cậu không khác họ nhiều, và tôi… không thể đứng ngoài.”

Tôi nuốt nước bọt.

Ánh mắt Y không còn là sự quan sát đơn thuần nữa.

Mà là lòng trắc ẩn và quyết tâm bảo vệ.

“Vậy… cậu sẽ luôn bảo vệ tôi?”

Tôi hỏi, giọng khẽ run nhưng không giấu được sự tò mò.

Y nghiêng đầu, nụ cười thoáng xuất hiện:

“Không phải bảo vệ suốt đời.

Chỉ là… cho đến khi cậu học được cách tự bảo vệ mình.

Và… cho đến khi tôi biết cậu có thể đứng vững mà không sợ hãi nữa.”

Tôi đứng im, tim vẫn đập mạnh.

Một phần tôi muốn lùi lại, sợ rằng sự quan tâm của Y sẽ làm tôi lệ thuộc.

Nhưng một phần khác, lần đầu tiên, cảm thấy an toàn… như thể không còn đơn độc.

Hành lang yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở của chúng tôi và ánh sáng mờ từ cửa sổ.

Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra:

Y không chỉ là Alpha theo dõi. Cậu ta là người đã hiểu tôi, từ quá khứ đến hiện tại.

Và bí mật của tôi, rối loạn pheromone hay không, sẽ không còn là gánh nặng duy nhất nữa.

Ngày hôm đó, Y không có mặt.

Cậu ta bận giải quyết một vấn đề cấp bách liên quan đến gia tộc, và tôi… phải đối mặt với thế giới một mình.

Bình thường, khi Y đứng bên cạnh, tôi cảm giác như có bức tường vô hình chắn phía sau, giúp kiểm soát mọi phản ứng.

Nhưng hôm nay, bức tường ấy biến mất.

Bài giảng về hóa sinh kéo dài hơn 40 phút.

Nhịp tim tôi bắt đầu tăng dần, từ từ, âm ỉ.

Hơi thở nông, lòng bàn tay ướt mồ hôi.

Một Beta khác vô tình chạm tay vào tay tôi khi trao đổi bài tập.

Một kích thích cực nhỏ, nhưng đủ để pheromone tôi dao động mạnh.

Cảm giác như cơ thể tôi phản ứng không kiểm soát.

Nhịp tim tăng vọt, mồ hôi chảy ròng ròng, và tôi biết… nếu ai đó đứng gần, họ sẽ nhận ra.

Tôi nắm chặt bàn học, cố gắng hít thật sâu, cố nhốt nhịp thở.

Nhưng cơ thể vẫn phản ứng theo cách riêng.

Các bạn xung quanh vẫn đang thảo luận.

Tôi cảm thấy từng ánh mắt vô tình hướng về mình, mặc dù không ai thực sự nhận ra.

Nhưng trong tâm trí tôi, mọi người đều biết, và tôi… sắp mất kiểm soát.

Tim đập như muốn nhảy ra ngoài, hơi thở nhanh, cơ thể run rẩy.

Nếu Y ở đây, chỉ cần một ánh mắt hay một cử chỉ, tôi sẽ ổn.

Nhưng bây giờ… tôi đơn độc.

Tôi đứng dậy, định rời lớp, nhưng chân như bị bẫy.

Cảm giác panic lan khắp cơ thể, pheromone rối loạn lên đến mức cực đại.

Một tiếng “reng” từ điện thoại bàn làm tôi giật mình.

Một Beta khác trong lớp quay lại, ánh mắt tò mò.

Tôi hít một hơi thật sâu… nhưng không kịp.

Cơ thể phản ứng mạnh: pheromone bay ra, nhịp tim loạn, cảm giác như mọi thứ đang vỡ vụn.

Tim tôi đập thình thịch, cổ họng nghẹn lại, mắt hoa lên.

Nếu ai đó đứng gần… tôi sẽ bị lộ hoàn toàn.

Nhưng rồi tôi nhắm mắt lại, tự nhủ:

“Bình tĩnh. Chỉ cần bình tĩnh. Chỉ cần… kiềm chế.”

Tôi dùng hết sức lực, từng hơi thở, từng cử động nhỏ, để ép cơ thể trở lại bình thường.

Mồ hôi vẫn chảy, nhưng nhịp tim bắt đầu giảm.

Pheromone dần dịu đi.

Khi tôi mở mắt ra, mọi thứ xung quanh bình thường.

Không ai biết chuyện gì vừa xảy ra.

Nhưng tôi biết rõ… tôi vừa trải qua khoảnh khắc gần như mất kiểm soát đầu tiên mà không có Y bên cạnh.

Ngồi xuống bàn, tôi run run viết vài dòng nhật ký: Tôi không thể mãi dựa vào Y. Tôi cần học cách kiểm soát cơ thể, kiểm soát pheromone. Một Beta như tôi, nếu không tự bảo vệ, sẽ luôn bị đe dọa.

Một phần trong tôi sợ hãi.

Một phần khác lại cảm thấy mạnh mẽ hơn, vì tôi vừa đối mặt… và sống sót.

Nhưng một suy nghĩ vẫn theo tôi:

Khi Y trở lại, tôi phải kể cho cậu ấy biết.

Và lần sau… tôi sẽ không để cậu ấy phải lo lắng một mình.

Buổi chiều hôm đó, Y xuất hiện trở lại ký túc xá.

Cậu ta đi thẳng đến chỗ tôi, ánh mắt nghiêm nghị nhưng ẩn sâu sự quan tâm.

Tôi vẫn run sau trải nghiệm mất kiểm soát trước đó, nhưng giờ đây có thể nhìn Y thẳng vào mắt.

“Cậu ổn chứ?”

Giọng cậu ta nhẹ nhàng, không chỉ hỏi mà như muốn chắc chắn tôi hoàn toàn bình tĩnh.

“Tôi… tôi ổn.”

Tôi nói, nhưng giọng vẫn run run.

“Nhưng… hôm nay, tôi gần như mất kiểm soát. Nếu cậu không trở lại kịp, chắc tôi đã… lộ hết.”

Y nhíu mày, rồi nghiêng đầu:

“Được rồi. Không sao cả. Chúng ta sẽ xử lý vấn đề này.

Cậu không phải làm một mình.”

Y đưa tôi ra sân sau ký túc xá, nơi yên tĩnh và thoáng đãng.

Cậu ta bắt đầu giải thích:

“Beta như cậu có rối loạn pheromone, nhưng không phải không kiểm soát được.

Chỉ cần cơ thể học cách phản ứng đúng mức với kích thích, và tâm trí phải bình tĩnh.

Chúng ta sẽ thực hành từng bước.”

Tôi nhìn Y, vừa tò mò vừa nghi ngại:

“Thực hành sao? Phải kiểu… tập thể dục cơ thể à?”

Y mỉm cười, nửa nghiêm túc:

“Đúng vậy, nhưng là… kiểm soát nhịp thở, nhịp tim, áp lực cơ bắp và nhận biết cảm giác pheromone khi nó dao động.

Chúng ta làm từ mức nhẹ đến mức khó, từng bước. Nếu cậu ổn, tôi sẽ tăng độ khó.”

Tôi hít một hơi.

Một phần trong tôi cảm thấy sợ.

Nhưng một phần khác – lạ kỳ – thấy hứng thú.

Lần đầu tiên, có người hướng dẫn tôi đối mặt với cơ thể mình, thay vì chỉ trốn tránh.

Y bảo tôi nhắm mắt.

“Hít sâu, thở chậm. Nhận biết từng nhịp tim. Cảm nhận hơi thở đi vào cơ thể, ra khỏi cơ thể.

Bất cứ khi nào cơ thể có dấu hiệu dao động pheromone, hãy nhận ra nó mà không phản ứng quá mức.”

Tôi làm theo.

Nhịp tim tăng lên nhẹ khi tưởng tượng các kích thích xung quanh.

Nhưng Y vẫn đứng bên, chỉ quan sát, không chạm vào, không can thiệp.

Chỉ là sự hiện diện của cậu ta đủ để tôi tập trung.

Sau vài phút, tôi cảm nhận nhịp thở bình thường trở lại, pheromone dịu xuống.

Tôi mở mắt, nhìn Y:

“Được rồi… tôi làm được.”

Y gật đầu:

“Chưa phải hoàn hảo, nhưng là bước đầu tiên.

Tiếp theo, chúng ta sẽ thử tình huống thực tế – nơi có người khác, âm thanh và chuyển động xung quanh.”

Y dẫn tôi ra khu hành lang gần lớp, nơi có vài học sinh đi qua.

“Bây giờ, cậu sẽ đi ngang mà không tránh họ, cố gắng nhận biết cảm giác cơ thể mà không để nó vượt tầm kiểm soát.”

Tôi hít sâu, bước đi.

Một cơn lo lắng nhẹ xuất hiện khi nhìn thấy người khác.

Nhịp tim tăng.

Nhưng tôi tự nhủ: “Nhìn Y… hít thở… kiểm soát.”

Y bước bên cạnh, giữ khoảng cách vừa phải, không nói gì.

Chỉ sự hiện diện khiến tôi cảm giác an toàn hơn.

Đi xong đoạn hành lang, tôi thở phào.

Pheromone đã không bùng lên quá mức.

Lần đầu tiên, tôi cảm nhận được sự kiểm soát thực sự, dù còn rất mỏng manh.

Sau buổi tập, Y đặt tay lên vai tôi, một cử chỉ nhẹ nhưng đầy sức nặng:

“Cậu đã làm tốt.

Nhưng nhớ, kiểm soát là một quá trình, không phải một ngày.

Tôi sẽ đứng bên cậu, hướng dẫn, nhưng cậu phải học cách tự bảo vệ mình.

Khi cậu đủ mạnh, tôi sẽ không còn phải lo lắng nữa.”

Tôi nhìn Y, cảm giác vừa biết ơn vừa… khó tả.

Lần đầu tiên, tôi nhận ra rằng rối loạn pheromone không còn là một gánh nặng vô phương cứu chữa.

Có người đứng bên, hướng dẫn tôi… tôi có thể đối mặt.

Và lần đầu tiên, tôi không còn sợ hãi hoàn toàn.

Buổi chiều hôm đó, lớp chúng tôi có một cuộc thi mô phỏng khoa học giữa các nhóm.

Các nhóm được yêu cầu trình bày thí nghiệm trước toàn bộ học sinh Beta và một số Alpha quan sát.

Đối với tôi, đây là bài kiểm tra khắc nghiệt nhất: pheromone sẽ phản ứng mạnh trong môi trường áp lực, trước nhiều người và cả Alpha.

Tôi đứng sau cánh cửa lớp, hít sâu, cố nhấn nhịp tim xuống mức thấp nhất có thể.

Y đứng một góc phòng, ánh mắt nghiêm nhưng tràn đầy tin tưởng.

Tôi mỉm cười nhẹ, tự nhủ: “Hít thở, nhận biết, kiểm soát.”

Nhóm chúng tôi bước lên bục.

Ngay khi bắt đầu thuyết trình, một Alpha trẻ bước vào, ánh mắt dò xét, không giấu được sự quan tâm.

Pheromone tôi lập tức dao động mạnh, tim đập dồn dập, hơi thở gấp.

Cơ thể như muốn phản ứng, và tôi biết… nếu không kịp kiểm soát, mọi người sẽ nhận ra.

Tôi nhắm mắt, hít thật sâu, tập trung vào từng câu chữ, từng động tác tay.

Như Y từng dạy: nhận biết trước khi phản ứng, thở sâu để kiểm soát nhịp tim, duy trì ý thức.

Khi tôi đang trình bày, một cơn rung động từ bàn gần đó làm tôi giật mình.

Một Beta lỡ tay làm rơi ống nghiệm, tiếng va chạm vang khắp phòng.

Mọi ánh mắt đều dồn về tôi.

Pheromone bùng lên dữ dội, nhịp tim như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.

Tôi cảm nhận cơ thể gần như mất kiểm soát.

Y liền bước một bước tới, không can thiệp trực tiếp, chỉ đứng ở phía sau, ánh mắt trấn an: “Cậu làm được.”

Tôi hít sâu, nhắc bản thân: “Đối mặt… không né tránh… kiểm soát.”

Một phút kéo dài như một giờ.

Từng hơi thở, từng nhịp tim, từng cử động cơ bắp đều được tôi điều khiển.

Pheromone bắt đầu dịu xuống.

Nhóm tôi tiếp tục thuyết trình mà không để sự cố ảnh hưởng.

Khi kết thúc, cả lớp vỗ tay, kể cả Alpha quan sát cũng gật đầu tán thưởng.

Tôi đứng đó, mồ hôi vẫn còn, tim còn đập nhanh, nhưng tôi đã đứng vững trước áp lực cực độ mà không mất kiểm soát hoàn toàn.

Khi nhóm tôi lùi ra sau, Y bước tới, đặt tay nhẹ lên vai tôi:

“Thấy chưa? Cậu có thể làm được, ngay cả khi tôi không thể can thiệp trực tiếp.”

Ánh mắt cậu ta đầy tự hào và ấm áp.

Tôi nhìn Y, nụ cười mệt mỏi nhưng hạnh phúc:

“Ừ… lần này, tôi thật sự đứng vững. Và… tôi biết cậu luôn ở bên, ngay cả khi không đứng cạnh.”

Y nhếch môi:

“Không cần phải nói, tôi đã biết. Nhưng lần này, cậu đã tự mình vượt qua.”

Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra:Rối loạn pheromone không còn là gánh nặng không thể chịu đựng.Sự hỗ trợ của Y quan trọng, nhưng sức mạnh thực sự nằm ở chính tôi. Và mối quan hệ giữa chúng tôi đã vượt khỏi bảo vệ đơn thuần, trở thành sự hợp tác tin cậy, không thể thiếu.



Bạn cần đăng nhập để bình luận