Pheromone và Trái Tim
1
Tôi vốn chỉ là một Beta. Một Beta bình thường, ít nhất là bề ngoài thì như thế.
Không quyền năng của Alpha, không sức hút bản năng của Omega.
Lặng lẽ, kín đáo, luôn đứng ngoài những hỗn loạn dịu dàng và nguy hiểm của thế giới pheromone.
Nếu mọi chuyện dừng lại ở đó thì có lẽ cuộc sống của tôi đã đơn giản hơn rất nhiều.
Từ nhỏ đến lớn, thành tích học tập của tôi chưa bao giờ khiến gia đình phải phiền lòng.
Học bổng suốt các năm, bảng điểm luôn sáng sủa — thứ “nỗ lực ổn định” mà Beta thường làm được, không quá xuất sắc như Alpha thiên tài nhưng đủ để khiến họ hàng gật gù hài lòng.
Nhưng tôi lại không giống những Beta khác. Tôi mang một bí mật:
rối loạn pheromone bẩm sinh.
Nó không phải là căn bệnh nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lại đe dọa sự bình yên của tôi nhiều hơn bất kỳ thứ gì.
Khi bước vào kỳ sinh lý, pheromone của tôi trở nên bất ổn, có thể… gây phản ứng với Alpha.
Không mạnh như Omega, nhưng đủ để thu hút những ánh mắt, đủ để tạo ra sự khác thường.
Chỉ cần một lần bị lộ, cuộc sống của tôi sẽ không còn là của tôi nữa.
Vậy nên tôi đã chọn con đường an toàn nhất:
Trường dành riêng cho Beta.
Không Alpha. Không Omega.
Không nguy cơ. Không biến cố. Không ai phát hiện ra tôi khác biệt.
Tôi sống nội trú gần như suốt cả năm học, hạn chế tiếp xúc với người bên ngoài. Khi lễ tết đến, gia tộc cử tài xế riêng đến đón — nhưng lúc đó cũng là khi trường đã vắng người, chẳng ai nhìn thấy tôi bước lên chiếc xe sang trọng, chẳng ai biết tôi mang họ gì, thuộc dòng nào.
Gia thế của tôi… là bí mật tuyệt đối.
Từ đầu đến cuối, tôi chỉ muốn sống như một Beta bình thường.
Không ai biết, thì không ai săn tìm.
Không ai nhìn tôi, thì sẽ chẳng ai nghi ngờ.
Những buổi tụ họp dòng họ là ác mộng thực sự.
Để xuất hiện trước mặt họ hàng, tôi phải chắc chắn mình đã vượt qua kỳ sinh lý, phải đảm bảo cơ thể không còn bất kỳ dấu hiệu nào của Omega, phải trở lại “trạng thái Beta an toàn”.
Nó mệt mỏi đến mức tôi chỉ về nhà vào dịp Tết.
Còn kỳ nghỉ đông thì tôi lẩn đi biệt thự ngoại ô — nơi chỉ có gió lạnh, sách, và sự yên bình tuyệt đối.
Nhờ vậy mà ngoại trừ các bề trên, gần như chẳng ai trong thế hệ trẻ của dòng họ biết mặt tôi.
Một sự tàng hình hoàn hảo.
Một sự tồn tại không tên trong đại gia tộc quyền thế.
Và tôi đã nghĩ… mọi chuyện sẽ mãi cứ như vậy.
Nhưng định mệnh thì luôn có cách để đùa cợt với những kẻ quá cẩn trọng.
Trường tôi vốn yên bình đến mức gần như nhàm chán.
Một thế giới của Beta — trật tự, an toàn, và không có pheromone hỗn loạn nào len vào được.
Vậy mà vào đầu học kỳ xuân năm đó, tin tức lan nhanh hơn bất kỳ kỳ thi nào:
Có học sinh mới chuyển đến.
Đối với trường Beta, chuyện này vốn không hiếm.
Nhưng điều kỳ lạ là: hồ sơ của người đó… trống trơn.
Không có thành tích, không có nơi cư trú rõ ràng, thậm chí không có ảnh chân dung trong hồ sơ công khai.
Chỉ có một cái tên được dán trên bảng thông báo lớp:
“Y — học sinh trao đổi.”
Chỉ một chữ cái, giống như cố tình che giấu.
Tôi không để tâm.
Tôi vốn không thích gây chú ý, càng không thích dính vào chuyện người khác.
Nhưng cái tên ngắn ngủn ấy lại cứ xuất hiện trong đầu tôi.
Sáng ngày đầu Y đến lớp, hành lang bỗng yên lặng khác thường.
Không phải vì Y nổi bật, mà vì… sự hiện diện của cậu ta khiến người khác vô thức nép sang hai bên.
Không mùi hương.
Không pheromone.
Nhưng lại có cảm giác gì đó… quá sắc bén để là Beta.
Cậu ta cao hơn phần lớn học sinh trong lớp, vai rộng, dáng người thẳng tắp.
Ánh mắt khi bước vào phòng học lướt qua từng người — nhẹ, nhưng mang theo áp lực kỳ lạ giống như đang đánh giá cả căn phòng chỉ trong vài giây.
Beta không có ánh mắt như vậy.
Hoặc ít nhất… chưa có Beta nào tôi từng gặp như vậy.
Ngay khi nhìn thấy cậu ta, bản năng của tôi khẽ co lại.
Không phải sợ, mà là cảnh giác — bản năng mà tôi đã luyện suốt nhiều năm để tồn tại.
Khi Y đi ngang qua bàn tôi, tôi cảm nhận được điều đó rõ rệt hơn:
Không phải Beta.
Không thể nào.
Nhưng hồ sơ trường không bao giờ sai.
Trường Beta cũng không bao giờ tiếp nhận Alpha hay Omega.
Vậy… tại sao Y lại ở đây?
Cô chủ nhiệm giới thiệu qua loa rồi để Y tự tìm chỗ ngồi.
Ghế trống duy nhất — trớ trêu thay — là bên cạnh tôi.
Tôi không nhìn cậu ta, nhưng khi Y ngồi xuống, hơi thở của cậu ta mang theo một luồng khí rất nhạt… rất khó phân biệt… nhưng khiến da tôi thoáng nổi gai.
Không phải pheromone.
Nhưng là… kỷ luật của Alpha.
Tôi siết nhẹ bút, giữ vẻ mặt bình thường nhất có thể.
Y nghiêng đầu, nói bằng giọng trầm thấp, không lớn nhưng đủ để tôi nghe thấy:
“Cậu là người họ L. phải không?”
Tôi lập tức quay nhìn, tim chợt thắt lại.
Họ của gia tộc tôi — tôi chưa từng nói với bất kỳ ai trong trường.
Ánh mắt Y dừng trên tôi. Bình thản. Sắc bén. Giống như đã biết tôi từ trước.
Tôi không nói gì, chỉ khẽ cau mày để che giấu sự bối rối.
Y mỉm cười rất khẽ:
“Đừng lo. Tôi không có ý xấu.”
Rồi cậu ta cúi xuống quyển sách, nói nhỏ đủ để chỉ mình tôi nghe:
“Ở đây không ai nhận ra tôi đâu… Beta.”
Một lời khẳng định đơn giản.
Nhưng bên dưới là một sự thật khiến tôi lạnh sống lưng:
Cậu ta không phải Beta.
Và cậu ta biết tôi cũng không hoàn toàn bình thường.
Lần đầu tiên trong nhiều năm, thế giới an toàn tôi cẩn thận dựng lên bắt đầu lung lay.
Và tôi biết — từ khoảnh khắc đó — cuộc sống của tôi sẽ không còn yên ổn nữa.
Trong những ngày tiếp theo, Y không làm điều gì quá lố để gây chú ý.
Cậu ta đến lớp đúng giờ, học nghiêm túc, không tỏ ra quá thân thiện cũng chẳng hề xa cách.
Giống một Beta mẫu mực đến mức… quá mức.
Nhưng với tôi, sự hiện diện của cậu ta là một mối đe dọa vô hình.
Bởi vì Y quan sát tôi quá nhiều.
Không phải kiểu nhìn lén hay tò mò.
Mà giống như đang kiểm tra, phán đoán… soi từng thay đổi nhỏ nhất của tôi.
Ánh mắt ấy sắc bén đến mức khiến tôi phải luôn giữ cơ thể cân bằng, kiểm soát nhịp thở, nhịp tim — mọi thứ, chỉ để đảm bảo không có gì bất thường thoát ra ngoài.
Nhưng càng che giấu, Y càng chú ý.
Một buổi chiều học thể chất, trên đường từ sân tập về, tôi cảm thấy có người theo sau.
Mùi gió, mùi nắng và… một cảm giác áp lực nhẹ.
Không đủ để là pheromone Alpha, nhưng đủ để khiến tôi nhạy cảm cảnh giác.
Tôi dừng lại ở bậc thang phía sau khu nhà E.
Nơi đó ít người qua lại.
“…Cậu theo tôi làm gì?” tôi hỏi mà không quay đầu.
Y bước đến vài bước, dừng cách tôi một khoảng vừa đủ an toàn.
“Tôi chỉ muốn chắc chắn một điều.”
“Tôi là Beta.” tôi đáp ngay lập tức.
“Phải.” Y nghiêng đầu. “Hồ sơ của cậu cũng nói thế.”
Tôi siết nhẹ tay thành nắm đấm, cố giữ giọng bình thản.
“Nếu cậu nghi ngờ, có thể hỏi giáo viên. Tôi không có nghĩa vụ—”
“Tôi không nghi ngờ hồ sơ.”
Y cắt lời.
Giọng trầm, không nặng không nhẹ, nhưng khiến lưng tôi thoáng lạnh.
“Tôi nghi ngờ cậu.”
Tim tôi chệch đi nửa nhịp.
“Tại sao?” tôi cố ép mình nhìn thẳng vào mắt Y.
Y nhìn tôi một lúc rất lâu, như đang đánh giá xem tôi sẽ phản ứng thế nào.
“Cơ thể Beta không phản ứng với tôi như cậu.”
Tôi khẽ khựng lại.
“Cậu… chưa hề phát pheromone.”
Giọng Y đều đặn.
“Nhưng nhịp tim cậu thay đổi mỗi khi tôi đến gần. Nhịp thở hơi nhanh hơn. Mạch ở cổ giật nhẹ.”
Cậu ta đưa tay chỉ nhẹ lên vị trí dưới tai tôi — nhưng không chạm.
Chỉ cần quá 1cm, tôi chắc chắn sẽ theo phản xạ né tránh.
“Tất cả đều là phản ứng bản năng. Phản ứng của… Omega.”
Gió đột ngột thổi mạnh qua hành lang.
Hoặc có thể chỉ là cảm giác của tôi đang lung lay.
“Tôi không phải Omega.”
Tôi đáp gần như ngay lập tức, giọng nhỏ nhưng dứt khoát.
“Và cũng không có lý do gì để tôi phải giải thích với cậu.”
Y nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt trở nên trầm xuống — không phải nghi ngờ, mà giống như đang xác nhận lại điều gì đó.
“Tôi sẽ không nói với ai.”
Y chậm rãi nói.
“Nhưng cậu… không an toàn khi cứ giấu như vậy.”
Tim tôi siết lại.
Một Beta bất thường như tôi… không an toàn từ khi nào?
Y tiến thêm nửa bước, dừng lại ngay trước ranh giới mà cơ thể tôi có thể chịu được.
“Cậu có rối loạn pheromone, đúng không?”
Tôi thở gấp trong một giây.
Chỉ một giây, nhưng đủ để Y thấy.
Và cậu ta kết luận ngay:
“Ra là vậy.”
Tôi muốn phủ nhận. Nhưng cổ họng cứ nghẹn lại.
Y hạ giọng xuống thấp đến mức chỉ còn như tiếng thì thầm giữa hai người:
“Cậu giả vờ bình thường rất tốt.”
Y nói.
“Nhưng với một Alpha… cậu lại giấu không kỹ như cậu nghĩ đâu.”
Một lớp điện lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Y… nói thẳng.
Không ẩn ý, không giễu cợt.
Như thể đó chỉ là một sự thật đơn giản.
Nhưng với tôi…
Đó chính là sự bắt đầu của một rắc rối lớn.
Sau cuộc đối thoại trong hành lang hôm đó, tôi cố gắng tránh Y nhiều nhất có thể.
Không phải vì sợ, mà vì quá khó để giữ bình tĩnh khi đứng cạnh một Alpha đang cải trang.
Kể cả khi không có pheromone, bản năng của tôi vẫn nhận ra cậu ta.
Nhưng rắc rối chưa bao giờ buông tha tôi chỉ vì tôi muốn né tránh.
Lúc tan học, tôi ghé qua sảnh nhà B để lấy tài liệu từ tủ cá nhân.
Đó là khu vực ít ai ghé, nhất là lúc trời âm u như sắp mưa.
Tôi thích yên tĩnh.
Y thì không biết biến đi đâu.
Tưởng chừng mọi thứ sẽ êm.
Cho đến khi tôi nghe thấy tiếng huýt sáo.
“Ê, học sinh ngoan của lớp 2-3 kìa.”
Tôi quay lại.
Ba Beta năm hai — nhóm hay gây phiền phức với những người ít nói — đang đứng chắn lối ra.
Khu vực này vốn không có giám thị, và bọn họ biết điều đó.
Tôi thở nhẹ.
Không muốn gây phiền phức.
Chỉ muốn đi qua.
“Cho tôi đi.”
Tôi giữ giọng bình thường.
Một tên bước đến, cười nửa miệng.
“Nghe nói cậu với học sinh mới… thân lắm nhỉ?”
Tôi nhíu mày ngay lập tức.
“Tôi chẳng thân với ai.”
“Vậy mà cứ thấy cậu ta nhìn cậu hoài—”
“Không liên quan gì.” tôi cắt lời.
Nhưng câu trả lời lại khiến chúng cười lớn hơn.
Một tên khác chống tay lên tủ, cúi xuống sát mặt tôi:
“Cậu đúng kiểu Beta ngoan hiền mà Alpha thích đấy.”
Hắn ta nói nhỏ, mùi kẹo bạc hà phả vào mặt tôi.
“Tuy trường này không có Alpha, nhưng biết đâu cậu lại—”
“Tránh ra.”
Tôi dùng lực đẩy nhẹ tay hắn, không muốn gây sự.
Nhưng động tác quá nhanh khiến tên kia hất tay tôi ra mạnh hơn, kẹp lấy cổ tay tôi.
Đau.
Nhưng tôi lập tức nuốt xuống tiếng rên.
Không được phản ứng, không được… để pheromone dao động.
“Tự nhiên nóng tính vậy?”
Hắn cười nhếch mép, bóp mạnh hơn.
“Hay cậu thật sự có gì đó muốn giấu? Hửm?”
Cậu ta không hiểu rằng chỉ cần thêm chút áp lực nữa, cơ thể tôi sẽ phản xạ sai.
Pheromone của tôi — thứ lỗi hệ thống chết tiệt đó — sẽ trồi lên bề mặt.
Tôi bắt đầu thấy hơi buồn nôn.
Hơi thở lệch nhịp.
Không được, không được, không được—
“Đừng chạm vào cậu ấy.”
Giọng nói quen thuộc vang lên như dao cắt ngang không khí.
Y đứng ở cuối hành lang, không nhanh không chậm.
Áo đồng phục còn vương bụi phấn, tay vẫn cầm quyển sách vừa học xong.
Không pheromone.
Không uy hiếp rõ rệt.
Nhưng giọng nói đó khiến ba tên Beta lập tức quay đầu.
“Cậu là cái gì mà xen vào?”
Tên đang giữ cổ tay tôi gằn giọng.
Y không trả lời.
Cậu ta chỉ tiến lại — từng bước một, nhịp bước đều như tiếng kim đồng hồ.
Không ai biết tại sao… nhưng không ai nói thêm câu nào.
Cho đến khi Y dừng ngay trước mặt chúng.
“Buông tay.”
Giọng thấp, lạnh, sắc.
“Không thì sao? Đây là chuyện—”
Cộp.
Tôi không nhìn rõ Y làm gì.
Chỉ thấy cổ tay tôi được thả ra ngay lập tức.
Tên Beta kia lùi một bước, mặt tái lại như bị một lực vô hình ép xuống.
Không pheromone.
Nhưng cảm giác áp lực Alpha rõ ràng đến mức… tôi còn cảm nhận được.
Hai tên còn lại không dám tiến lên.
Cả ba nhìn nhau, rồi nhanh chóng tránh sang hai bên, biến khỏi hành lang như bị thứ gì đó đuổi theo.
Khi tiếng bước chân của họ biến mất, Y mới quay lại nhìn tôi.
“Tay cậu sao rồi?”
Tôi rụt tay về ngay lập tức.
“Không sao.”
Tôi đáp cộc, ngắn đến mức nghe như gắt.
Y nhìn tôi một lúc.
Ánh mắt đó không còn nghi ngờ, mà là… quan sát phản ứng.
Tôi ghét nhất là ánh mắt đó.
“Tại sao cậu lại xen vào?” tôi hỏi.
“Vì cậu sắp—”
“Không phải việc của cậu.” tôi cắt ngang.
Y im lặng vài giây.
Sau đó cậu ta nói chậm, thấp, và rất chắc chắn:
“Cơ thể cậu lúc nãy suýt mất kiểm soát.”
Tôi nín thở.
“Nếu cậu phát pheromone ở đây,” Y tiếp tục, “cả trường sẽ biết ngay. Không chỉ là bọn họ.”
Tôi cắn chặt răng.
Y bước đến gần hơn một bước — vừa đủ để tôi căng toàn thân lên.
“Cậu không giấu được tôi.”
Y nói.
“Nhưng cậu có thể giấu những kẻ khác. Nếu cậu để tôi giúp.”
Tôi lùi lại, tránh ánh mắt đó.
“Không cần.” tôi đáp, giọng khàn.
Y khẽ nở một nụ cười nhạt.
“Cậu nói vậy, nhưng cơ thể cậu thì khác.”
Tôi giật mình.
“Hãy nhớ,” Y nói tiếp, giọng hạ xuống như lời cảnh báo,
“Cậu càng cố tách tôi ra khỏi chuyện của cậu… tôi lại càng thấy không yên tâm.”
Tim tôi thắt lại.
Và lần đầu tiên… tôi không thể phân biệt được điều gì đáng sợ hơn:
Rối loạn pheromone của chính tôi.
Hay ánh mắt của một Alpha đã bắt đầu quan tâm.