Pheromone và Trái Tim

2

Sau vụ việc trong hành lang, tôi quyết định phải cắt đứt mọi liên hệ với Y.

Không nói chuyện.

Không nhìn nhau.

Không đi chung lối.

Không đứng chung phạm vi 2 mét.

Nó không chỉ vì tôi sợ cậu ta.

Mà vì tôi sợ… chính mình sẽ không giữ được bình tĩnh nếu chuyện tái diễn.

Y đã thấy quá nhiều — từ nhịp tim lệch, hơi thở nhanh, đến khoảnh khắc pheromone tôi suýt bật lên.

Một Alpha quan sát kỹ như cậu ta mà còn ở cạnh tôi… là nguy hiểm.

Vì vậy, tôi bắt đầu thực hiện kế hoạch tránh né triệt để.

Tôi đổi bàn với một bạn Beta khác.

Đổi mà không nói với Y một lời.

Nhưng khi tôi vừa ngồi xuống bàn mới, Y bước vào lớp, nhìn quanh đúng một lượt…

…và dừng ngay ở chỗ tôi vừa chuyển đến.

Cậu ta không nói gì.

Chỉ im lặng ngồi vào bàn cũ — bàn cạnh chỗ tôi đã ngồi — và thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng ánh mắt lướt qua tôi thì lại…

không phải vô tình.

Tôi cố gắng đi đường vòng để đến thư viện.

Nhưng mỗi lần rẽ vào góc hành lang, tôi lại thấy bóng lưng quen thuộc của Y đang đứng ở đâu đó — đôi khi như tình cờ, đôi khi như chờ ai.

Cậu ta không đến gần tôi.

Không nói gì.

Chỉ đứng trong tầm mắt.

Và mỗi lần tôi chuyển hướng…

Y cũng đổi vị trí.

Một cách kín đáo đến mức nếu không phải tôi đang cố tránh, tôi có lẽ đã không nhận ra.

Tôi đổi thời gian xuống căn-tin.

Thay vì xuống lúc 11:30 như mọi ngày, tôi xuống lúc 12:00 — khi hầu hết đã ăn xong.

Vậy mà chưa đầy năm phút sau, Y xuất hiện ở hàng lấy khay.

Cậu ta không ngồi cạnh tôi.

Chỉ ngồi bàn kế bên, hơi chếch về phía tôi, đủ để tôi cảm thấy ánh mắt đó.

Không phải gắt gao, không phải khó chịu.

Nhưng quá chăm chú.

Như thể muốn đảm bảo tôi… không gặp rắc rối.

Điều đó càng khiến tôi khó chịu hơn.

Một đêm, tôi cố tình ra sân sau để hít khí trời — nơi hầu như chẳng ai lui tới.

Nhưng vừa đi được vài phút, tôi nghe tiếng bước chân.

“Tối quá mà cậu còn ra đây một mình?”

Giọng Y nhẹ như gió đêm nhưng khiến tôi giật mình quay lại.

Cậu ta đứng dưới tán cây, chân tay đút túi quần, dáng người thả lỏng đến mức tưởng như tình cờ đi ngang.

Nhưng đôi mắt thì không phải.

Chúng nhìn tôi như đang xác nhận tôi thật sự ổn.

Tôi nghiến răng.

“Tại sao cậu cứ đi theo tôi?”

Y nhướng mày, không phủ nhận.

“Tôi đâu có theo cậu.”

Cậu ta nói bình thản.

“Chỉ là… mỗi lần tôi nhìn quanh đều thấy cậu đang tránh tôi.”

“Vì tôi không muốn liên quan gì đến cậu.”

“Nhưng cậu lại đang hành động như người có gì đó cần bảo vệ.”

Tôi siết chặt tay.

“Tôi không cần cậu giúp. Không cần cậu để ý. Không cần cậu quan tâm.”

Một khoảng lặng ngắn trôi qua.

Gió đêm thổi qua sân, lá cây xào xạc.

Y nhìn tôi. Dài. Sâu.

Rồi cậu ta nói, giọng rất nhỏ nhưng không thể phản bác:

“Cậu càng tránh, tôi càng lo.”

Tôi đột ngột thấy cổ họng nghẹn lại.

“Nếu cậu thật sự ổn,” Y tiếp tục, “cậu đã không phản ứng mạnh như vậy mỗi khi tôi lại gần.”

Tôi thở gấp nửa nhịp.

Chết tiệt.

Cậu ta quan sát quá kỹ.

“Tôi sẽ giữ khoảng cách.”

Y nói tiếp, chậm rãi.

“Nhưng tôi không thể mặc kệ cậu được.”

Tôi muốn hét lên rằng cậu ta không có trách nhiệm gì với tôi cả.

Rằng tôi không muốn Alpha nào lại gần tôi, dù là cải trang hay không.

Nhưng khi tôi mở miệng, Y đã bước lùi một bước — giữ đúng khoảng cách an toàn mà cơ thể tôi chịu được.

“Cậu không muốn tôi xen vào.”

Y nói.

“Nhưng cậu cũng không thể khiến tôi dừng lại.”

Ánh mắt cậu ta khẽ mềm xuống, hiểm họa trong đó chỉ dành riêng cho tôi.

“Vì vấn đề của cậu… không phải chuyện tôi có thể làm ngơ.”

Khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu:

Càng tránh xa Y bao nhiêu, cậu ta sẽ càng kéo tôi lại gần bấy nhiêu.

Buổi sáng hôm đó bắt đầu như bao ngày khác.

Bầu trời xám mỏng, không nắng, không gió.

Một thứ yên bình dễ khiến người ta chủ quan.

Cho đến khi loa phát thanh vang lên:

“Tất cả học sinh khối hai chuẩn bị khám y tế tổng quát. Lớp trưởng dẫn lớp xuống phòng y tế theo thứ tự.”

Cả lớp xôn xao ngay lập tức.

Tôi chết lặng.

Khám y tế.

Đúng.

Thứ duy nhất tôi sợ còn hơn cả một Alpha đứng trước mặt.

Bình thường trường Beta chỉ kiểm tra chiều cao, cân nặng, thị lực.

Nhưng “tổng quát” thì lại bao gồm đo huyết áp, mạch, hormone nền — và đặc biệt là đo nồng độ pheromone vệt.

Vệt pheromone rất yếu, chỉ tồn tại lơ lửng trong bài tiết, mồ hôi hoặc da.

Beta có giá trị gần bằng 0.

Nhưng tôi… thì không.

Tôi hít sâu, cố giữ mặt bình tĩnh.

Không được để ai thấy sự bất thường.

Nhưng Y ở bàn bên cạnh lại nhìn tôi chỉ một giây — một giây — là đủ để cậu ta nhận ra.

Đôi mắt ấy hơi nheo lại, sắc bén như mũi dao.

Tôi đi ở gần cuối hàng, lặng lẽ.

Nhưng phía sau, Y cũng bước chậm, giữ khoảng cách như đã hứa.

Dù vậy, tôi vẫn cảm nhận rõ ánh mắt cậu ta dán vào sau lưng tôi.

Đám học sinh phía trước nói chuyện rộn ràng, chẳng ai để ý.

Chỉ có tôi… và bước chân của Y.

Đến gần hành lang rẽ xuống phòng y tế, cổ tôi nóng ran.

Một lớp mồ hôi mỏng xuất hiện ở sau gáy.

Không được.

Không được.

Nếu cơ thể hiểu nhầm tình huống nguy hiểm… pheromone rối loạn của tôi có thể kích động.

Như cảm nhận được điều đó, Y lên tiếng rất khẽ:

“Bình tĩnh. Đừng căng quá.”

Tôi lập tức quay lại, gắt nhỏ:

“Cậu im đi.”

Y không cãi.

Nhưng đôi mắt trở nên nghiêm trọng hơn trước.

Từng người bước vào, từng người bước ra.

Nhanh.

Nhẹ.

Không ai gặp vấn đề gì.

Đến lượt tôi.

Cổ họng tôi khô rát.

Nữ y tá cười hiền:

“Em vào nhé.”

Tôi bước vào.

Cánh cửa đóng lại một tiếng “cạch” nghe như đóng sập cơ hội trốn thoát cuối cùng.

Nồng độ pheromone nền sẽ được đo bằng máy.

Chỉ cần một con số lệch…

Chỉ cần một dấu hiệu nhỏ nhất…

Tôi sẽ bị giữ lại.

Kiểm tra chuyên sâu.

Hồ sơ bị gửi lên ban giám hiệu.

Gia đình bị thông báo.

Tức là — tôi lộ.

Đầu tiên là đo huyết áp.

Tôi cố giữ bình tĩnh.

Nhưng vòng băng siết lấy tay tôi khiến nhịp tim giật mạnh.

“Nhịp hơi nhanh nhỉ?”

Y tá mỉm cười.

“Em hồi hộp à?”

Tôi chỉ gật nhẹ.

Tiếp theo là kiểm tra phản xạ.

Ổn.

Rồi nữ y tá lấy ra thiết bị đo pheromone nền — trông giống một cây bút cảm biến nhỏ.

Tôi nuốt xuống.

Cảm giác như dây thần kinh trong cơ thể đang rung bần bật.

“Em đưa cổ tay ra nhé.”

Tôi đưa.

Nhưng tay run nhẹ.

Cảm biến áp vào da tôi.

Một tiếng “tít”.

Màn hình nhấp nháy.

5%.

7%.

11%.

Mức Beta chuẩn phải ở từ 0 đến 3%.

Tôi chết đứng.

Nữ y tá nhíu mày.

Tôi thấy rõ khoảnh khắc đó.

Tôi thấy rõ đôi môi bà sắp mấp máy câu “Em đợi cô kiểm tra lại—”

Cạch.

Cửa mở.

“Tôi xin lỗi, giáo viên chủ nhiệm yêu cầu em này ra ngoài ngay lập tức.”

Giọng Y.

Tôi quay phắt lại.

Cậu ta đứng ở cửa, bình thản đến mức đáng nghi.

Nữ y tá hoang mang:

“Nhưng còn—”

“Cô nói cô ấy cần điền lại thông tin học bổng gấp.”

Y bình tĩnh nói.

“Để lỗi ở giáo viên, không phải học sinh.”

Câu “giáo viên” được nhấn rất rõ.

Những người làm văn phòng hay y tế trường rất sợ phiền phức về quản lý.

Y tá lập tức bối rối:

“Vậy… được rồi, em sang phòng giám thị trước. Chúng ta sẽ đo lại sau.”

Tôi không nói một lời.

Tôi đi ngay.

Lướt ngang Y.

Y quay người đi cùng tôi như thể việc đó hoàn toàn tự nhiên.

Khi cửa phòng y tế đóng lại sau lưng chúng tôi, tôi mới thở ra — một hơi dài đến mức chính tôi cũng giật mình.

Tôi dựa vào tường.

Đầu óc quay cuồng.

Y nhìn tôi vài giây rồi nói:

“11%. Cậu định che cái đó đến bao giờ?”

Tôi cắn môi, giọng run vì giận và vì sợ:

“Tại sao cậu xen vào?”

“Nếu không xen vào, cậu đã bị giữ lại kiểm tra.”

Y đáp thẳng.

“Và nếu cậu phát pheromone rối loạn trong phòng kín, chuyện sẽ kết thúc.”

“Không liên quan gì đến cậu!”

Tôi lớn giọng hơn bình thường.

Y bước đến — chỉ một bước — nhưng đủ để tôi phản xạ lùi lại.

“Liên quan.”

Cậu ta nói chậm, thấp, không hề né tránh ánh mắt tôi.

“Vì cậu không thể tự bảo vệ mình.”

Tôi đứng sững.

“Và vì tôi biết,” Y nói tiếp,

“cậu sợ lộ bí mật này đến mức… thà biến mất khỏi nơi này còn hơn.”

Tôi mở miệng và… không nói được gì.

Y cúi đầu, nhìn sát tôi hơn.

Một Alpha… nhìn một người đang cố sống như Beta.

“Lần sau,” Y khẽ nói,

“đừng yêu cầu tôi đứng ngoài. Vì tôi sẽ không.”

Chỉ vài giờ sau vụ kiểm tra y tế, tôi nhận được tin nhắn lạ.

Không phải từ bạn bè, không phải từ giáo viên.

Một tin nhắn duy nhất, ngắn gọn và lạnh lùng:

“Trở về nhà ngay. Gia tộc đã biết chuyện.”

Tay tôi run lên.

Tôi ngồi bệt xuống mép giường ký túc xá, cảm giác toàn thân như cứng đờ.

Gia tộc…

Họ luôn che giấu sự tồn tại của tôi với cả trường, với bạn bè, với hầu hết Beta.

Nếu họ xuất hiện… thì tức là bí mật lớn nhất của tôi đang bị đe dọa.

Chỉ nửa tiếng sau, ngoài cổng ký túc xá, tiếng động cơ quen thuộc vang lên.

Xe limousine đen bóng, dừng ngay trước cổng.

Bình thường, trường chỉ cho phép phụ huynh vào lễ tết.

Nhưng hôm nay… họ dừng ngay cổng, không ai ngăn cản.

Người bước xuống: hai thanh niên mặc vest đen, dáng đi thẳng, mắt lạnh.

Không lời giải thích, không danh thiếp.

Chỉ đứng đó, như hai bức tượng sống.

Tôi nuốt khô nước bọt.

Nếu gia tộc xuất hiện… điều đó nghĩa là họ đã biết chuyện kiểm tra y tế, và rất có thể đã xem dữ liệu từ máy đo pheromone.

Tôi muốn chạy.

Nhưng ngay lúc đó, một bàn tay nhẹ chạm vào vai tôi.

“Đừng đi một mình.”

Giọng Y trầm, gần như thì thầm.

Ánh mắt cậu ta quét qua hai người vest đen.

Tôi quay lại.

Y đứng đó, im lặng, nhưng dáng điệu khiến tôi thấy một sự bảo vệ không thể chối từ.

Người dẫn đầu gia tộc lên tiếng, giọng lạnh lùng:

“Em biết chuyện kiểm tra y tế chưa hoàn thành.

Chúng tôi cần gặp ngay học sinh họ L. để giải quyết.”

Tôi đứng cứng, tim đập dồn.

Không thể phủ nhận.

Không thể chạy trốn.

Một phần của tôi muốn hét lên, muốn Y biến mất khỏi đó.

Nhưng khi nhìn cậu ta đứng bên cạnh, tôi… bỗng thấy bình tĩnh hơn một chút.

Không nhiều, chỉ đủ để không run rẩy lộ ra dấu hiệu pheromone.

Y nhìn tôi, ánh mắt khẽ nheo lại.

Không lời, nhưng tôi hiểu: Cậu ta biết mình không thể đứng ngoài.

Một phần nhỏ trong tôi… vừa lo vừa… thở phào kỳ lạ.

Bởi nếu không có cậu ta, tôi sẽ đứng trước gia tộc một mình.

Và với một Beta không hoàn toàn “bình thường” như tôi, điều đó gần như đồng nghĩa với thảm họa.

Y nghiêng đầu, nói đủ nhỏ để chỉ tôi nghe:

“Bình tĩnh. Tôi sẽ đứng gần cậu. Không để ai phát hiện cậu mất kiểm soát.”

Tôi muốn từ chối.

Nhưng không kịp.

Cả ba người vest đang tiến lại gần.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Tay nắm chặt túi sách.

Nhịp tim tăng dần, nhưng may mắn chưa vượt ngưỡng.

Y đứng bên cạnh, nửa bước sau lưng tôi, dáng đứng thẳng, như một bức tường vô hình chắn phía sau.

Không pheromone, không áp lực mạnh.

Chỉ là… cảm giác tôi được bảo vệ, nhưng cũng như nhắc nhở: “Một bước sai, tôi sẽ biết.”

Gia tộc bước đến, ánh mắt lạnh như băng.

Tôi cảm thấy từng bước chân của họ dội lại trong đầu, làm tim đập mạnh hơn.

Nhưng nhờ Y, tôi vẫn chưa lộ dấu hiệu rối loạn.

Một trong số họ nhíu mày, nhìn tôi chằm chằm:

“Em đã che giấu điều gì, nhưng không thể giấu mãi.”

Giọng trầm, không cười.

“Gia tộc đã theo dõi… và sẽ không bỏ qua.”

Tôi khẽ lùi lại.

Chỉ một bước.

Nhưng Y cũng hạ người, nửa bước che chắn phía sau.

Ánh mắt cậu ta nhìn tôi: nghiêm túc, nhưng không hẳn là giận dữ.

Mà là cảnh giác và bảo vệ.

Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra: Bí mật của tôi đang bị đe dọa.Tôi không thể trốn chạy.Và Y… là người duy nhất tôi có thể dựa vào lúc này.



Bạn cần đăng nhập để bình luận