Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 61 Nổi Danh! Mới

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, tin tức về nửa bước Linh thú xuất hiện cùng trận giao phong kịch liệt với Trần Tình đã lan ra khắp khu rừng khảo hạch.

Tựa như một viên đá ném xuống mặt hồ yên ả, sóng gợn vừa nổi đã lan nhanh không dứt, khiến không ít đệ tử nghe tin đều khó giấu chấn động trong lòng.

Chẳng bao lâu sau, nhóm người Trương Tú cũng nhận được tin tức.

Giữa khoảng đất trống nơi cả nhóm tạm nghỉ, Bành Nghĩa Tân đang ngồi xếp bằng trên mặt đất, hai mắt khép hờ, khí tức quanh thân chậm rãi vận chuyển.

Bên cạnh hắn, ba con hung thú cấp chín nằm bất động trên mặt đất, thân thể đầy vết thương, dấu vết chiến đấu còn mới, rõ ràng vừa bị đánh đến hôn mê không lâu.

Khi nghe được thuộc hạ báo về trận chiến của Trần Tình, hắn có chút ngoài ý muốn.

Hắn không ngờ rằng, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, kẻ vừa bước vào Vân Ẩn Cốc với tu vi Luyện Khí tầng bảy, nay đã bước thẳng lên tầng tám.

Nhưng điều khiến hắn thật sự bất ngờ, không phải chỉ là tu vi tăng tiến.

Mà là chiến lực Trần Tình thể hiện trong trận chiến kia.

Vượt cấp đối chiến, còn có thể ép lui nửa bước linh thú.

Thứ tồn tại mà cho dù là hắn, nếu đơn độc gặp phải, cũng phải dè chừng mấy phần.

Không khí thoáng chốc trở nên nặng nề.

Trương Tú đứng một bên, từ đầu đến cuối vẫn im lặng không nói, chỉ khẽ siết chặt cán quạt trong tay.

Trong lòng hắn dâng lên một tia bất an mơ hồ.

Những toan tính vốn được hắn xem là kín kẽ, giờ đây lại vì sự tiến bộ quá nhanh của Trần Tình lại bắt đầu xuất hiện khe hở.

Sau một hồi trầm mặc, hắn mới quay đầu nhìn về phía Bành Nghĩa Tân, ánh mắt mang theo vài phần do dự, cuối cùng vẫn lên tiếng.

“Xem ra… Trần Tình đã vượt khỏi dự liệu ban đầu của chúng ta.”

“Bành huynh, kế hoạch trước đó, e là phải điều chỉnh lại lần nữa.”

Bành Nghĩa Tân mở mắt, ánh nhìn sắc bén lướt qua Trương Tú, khóe miệng nhếch lên một đường cong nhạt.

“Nghe giọng Trương huynh, xem ra có chút không tin tưởng vào khả năng của ta?”

Trương Tú mỉm cười, ánh mắt vẫn không rời khỏi Bành Nghĩa Tân.

“Bành huynh quá lời, chỉ là… ta không muốn kế hoạch chúng ta dày công bày ra lại thất bại trong gang tấc.”

Bành Nghĩa Tân trầm mặc trong chốc lát, rồi nhàn nhạt đáp:

“Hắn tiến bộ rất nhanh, chiến lực lại kinh người, điểm này không thể phủ nhận. Nhưng cũng chưa đến mức phải thay đổi kế hoạch.”

Nói đến đây, giọng hắn lạnh đi đôi phần, mang theo một chút âm hiểm.

“Huống chi, ta chưa từng nói sẽ đối đầu hắn một cách đường đường chính chính.”

Trương Tú nghe vậy, ánh mắt khẽ động, nụ cười nơi khóe môi sâu thêm một chút.

“Xem ra… Bành huynh đã sớm có tính toán.”

Bành Nghĩa Tân chỉ mỉm cười không đáp, hắn khép mắt lại, tiếp tục điều tức phục hồi linh lực, rõ ràng không muốn tiếp tục bàn thêm về chuyện này.

Bầu không khí vừa lắng xuống.

Bỗng một tiếng hừ nặng nề vang lên phá vỡ sự yên tĩnh.

“Hai người các ngươi cứ úp úp mở mở làm gì? Sao không nhân lúc này liên thủ đánh hạ hắn luôn đi?”

Giọng nói trầm đục như đá va vào nhau, mang theo chút bực bội khó giấu.

Triệu Tần sải bước tiến tới, phía sau còn có vài đệ tử theo sát.

Thương thế của hắn sau lần giao thủ trước vẫn chưa hoàn toàn bình phục, sắc mặt hắn hơi tái, khí tức có phần phù phiếm, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ không cam lòng cùng nóng nảy.

Hắn dừng lại cách hai người vài bước, ánh mắt đảo qua mấy con hung thú cấp chín đang nằm bất tỉnh bên cạnh Bành Nghĩa Tân, rồi lại nhìn sang gương mặt điềm tĩnh đến đáng ghét của hắn.

“Các ngươi còn định chờ tới khi nào nữa? Chờ hắn lớn mạnh thêm, rồi từng người chúng ta bị hắn giẫm dưới chân sao?”

Triệu Tần vừa dứt lời, Bành Nghĩa Tân chậm rãi mở mắt.

Ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng về phía đối phương.

“Ngươi quên mình đang ở đâu rồi sao?”

Triệu Tần còn chưa kịp mở miệng, Bành Nghĩa Tân đã thản nhiên tiếp lời, giọng nói bình ổn nhưng ẩn chứa một chút áp lực vô hình.

“Khảo hạch này có trưởng lão giám sát. Ai dám trực tiếp ra tay với đệ tử khác, sẽ lập tức bị loại.”

Hắn khẽ hừ một tiếng, trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo.

“Chúng ta đã tốn công sửa quy tắc, là để hắn thuận lợi tiến vào vòng hai. Bây giờ tự tay phá hỏng nó, ngươi muốn mọi tính toán trước đó điều đổ sông đổ biển?”

Triệu Tần nghiến răng, sắc mặt lập tức khó coi.

Hắn dĩ nhiên hiểu rõ quy tắc của khảo hạch, cũng biết hậu quả nếu tự tiện ra tay. Chỉ là mối thù giữa hắn và Trần Tình đã sớm không đội trời chung, lửa giận đè nén trong lòng càng lúc càng khó khống chế.

Giờ khắc này, hắn chỉ muốn ra tay càng nhanh càng tốt, xử lý tên Trần Tình kia, đòi lại món nợ nhục nhã mấy ngày qua hắn phải chịu đựng.

Trương Tú thấy không khí có chút căng thẳng, hắn bước lên nửa bước, đứng xen giữa hai người, vội vàng lên tiếng hoà giải.

“Triệu huynh bớt giận. Mối hận này chúng ta đều nhớ rõ, nhưng hiện tại chưa phải thời điểm thích hợp.”

Hắn dừng lại một chút, rồi tiếp tục nói.

“Muốn động vào hắn, cũng phải đợi đến lúc không còn quy tắc trói tay trói chân mới được.”

“Đến khi đó…”

Hắn không nói hết câu, nhưng sát ý trong mắt đã thay cho phần còn lại.

Triệu Tần siết chặt nắm tay, cuối cùng chỉ có thể hừ lạnh một tiếng, nuốt cục tức xuống.

Rõ ràng lúc này, dù có không cam lòng, hắn cũng chỉ có thể nhịn.

“Được rồi, tiếp tục tìm lệnh bài đi. Nếu để mấy kẻ thực lực tầm thường kia vượt lên trước, đến lúc đó ngay cả tư cách chạm vào Trần Tình cũng không còn.”

Trương Tú khẽ phẩy tay áo, ra hiệu cho thuộc hạ tản ra, bản thân thì xoay người định rời đi trước.

Triệu Tần liếc hắn một cái, khóe miệng nhếch lên đầy mỉa mai.

“Ngươi giả vờ cái gì, chẳng phải người của ngươi rải khắp nơi săn lệnh bài thay ngươi rồi hay sao?”

Trương Tú khẽ dừng bước, có chút đau đầu nhìn tên “tứ chi phát triển” này.

Đúng là ba hội bọn hắn đều đã thả người đi khắp nơi tranh đoạt lệnh bài.

Quy tắc chỉ cấm cưỡng đoạt, lại không hề cấm tự nguyện chuyển giao, vì thế bọn hắn mới dám trải lưới rộng như vậy, gom điểm về cho một vài hạt nhân chủ lực.

Nhưng khảo hạch chưa bao giờ là con đường thẳng tắp để người ta ung dung nhặt chiến lợi phẩm.

Trong rừng không chỉ có người của ba hội.

Rất nhiều kẻ ngày thường chống đối bọn hắn, hoặc không gia nhập hội cũng đã sớm kết thành từng nhóm nhỏ, cùng nhau đi săn, cùng nhau gom góp lệnh bài trong tay.

Còn chưa kể đám nữ đệ tử bên kia cũng có thành lập những hội nhóm giống như bọn hắn.

Chỉ cần một người đưa ra đủ lợi ích, việc trao đổi giữa những kẻ đồng hành chỉ đơn giản là một cái gật đầu.

Huống chi, còn có bao nhiêu biến số không thể lường trước được.

Trương Tú khẽ lắc đầu, tựa như lười đôi co thêm với kẻ chỉ quen dùng nắm đấm để suy nghĩ, xoay người rời đi.

Bành Nghĩa Tân cũng không nói thêm lời nào, đứng dậy phủi nhẹ vạt áo, bước chân trầm ổn tiến thẳng vào rừng sâu, tranh thủ từng khắc khôi phục và tích lũy thêm lệnh bài.

Chỉ còn lại Triệu Tần đứng trơ tại chỗ, khó hiểu nhìn lấy hai bóng người dần đi xa.

……

Khu rừng nơi vừa xảy đại chiến.

Không biết đã qua bao lâu.

Khi Trần Tình mở mắt lần nữa, màn đêm đã hoàn toàn bao phủ.

Ánh trăng nhạt xuyên qua tán lá rậm rạp, rơi loang lổ trên bãi đất hoang tàn, soi rõ những vết nứt chằng chịt cùng dấu vết chiến đấu còn chưa kịp phai.

Hắn chậm rãi đứng dậy, vươn vai hoạt động gân cốt một chút.

Mặc dù chưa hoàn toàn hồi phục nhưng so với trạng thái gần như cạn kiệt ban nãy, đã tốt hơn rất nhiều.

Hắn siết nhẹ nắm tay, cảm nhận linh lực dâng lên trong kinh mạch, một tia hài lòng hiện lên nơi khóe môi.

“Mới bước vào tầng tám chưa lâu mà căn cơ đã vững đến mức này… Quả nhiên không uổng công liều mạng.”

Hắn hiểu rất rõ, trận chiến với nửa bước Linh thú kia không chỉ là nguy hiểm, mà còn là cơ duyên hiếm gặp.

Đối đầu cường địch với áp lực sinh tử đè nặng, mỗi lần giao phong, mỗi bước né tránh sát ranh giới sống chết đều đang cưỡng ép tiềm lực trong cơ thể hắn bộc lộ.

Kiếm chiêu càng lúc càng gọn.

Phản ứng càng lúc càng nhanh.

Khả năng nắm bắt thời cơ… cũng sắc bén hơn trước rất nhiều.

Đây chính là thứ mà bế quan khổ tu không bao giờ mang lại được.

Trần Tình thu lại tạp niệm trong đầu, liếc mắt nhìn quanh một vòng rồi tùy ý chọn lấy một hướng.

Hắn không chần chừ thêm, lặng lẽ rời khỏi khu vực này, thân ảnh rất nhanh đã bị bóng đêm trong rừng sâu nuốt chửng.

Đêm ấy, hắn tìm được một nơi tương đối kín đáo, dùng tạm làm chỗ nghỉ chân.

Hắn nướng lên chiếc đùi nai lúc trưa “săn được”, ăn một bữa no nê để bù lại tiêu hao, sau đó khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt điều tức, tranh thủ khôi phục phần linh lực sót lại trong cơ thể…

Sáng hôm sau.

Khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua rừng rậm, cuộc khảo hạch cũng đã bước sang một giai đoạn hoàn toàn khác.

Hung thú bị mùi máu trong rừng kích động, hung tính dần bị khơi lên.

Chúng không còn ẩn mình trong lãnh địa, chờ đợi đệ tử xâm nhập như trước nữa, mà bắt đầu chủ động rời ổ, tuần tra và tập kích những kẻ lọt vào phạm vi của mình.

Một số con thậm chí còn kết đàn, khí tức giao thoa, còn chưa kể những con đã bị cướp đi lệnh bài, chực chờ cơ hội báo thù, khiến khu rừng khảo hạch trở nên nguy hiểm hơn gấp bội.

Không ít đệ tử bị hung thú vây công, sinh tử chỉ trong gang tấc, buộc phải bóp nát ngọc bội để bảo toàn tính mạng, kết thúc hành trình khảo hạch trong tiếc nuối.

Cũng có đệ tử chiến đấu quá hăng hái, ra tay không chừng mực, để hung thú chết đi.

Ngay khoảnh khắc sinh mệnh hung thú tiêu tán, lệnh bài đeo trên người nó liền xuất hiện dị biến, bề mặt rạn nứt rồi vỡ nát thành từng mảnh.

Trong nháy mắt, trận pháp truyền tống được khắc sẵn bên trong bị kích hoạt, ánh sáng bùng lên, trực tiếp cưỡng ép truyền tống kẻ ra tay ra khỏi khu vực khảo hạch.

Càng về sau, khảo hạch càng bước vào giai đoạn cao trào, lệnh bài càng lúc càng ít, càng khó đoạt được.

Một vài kẻ tâm tư bất chính, không muốn làm mà vẫn có ăn, âm thầm ra tay với đồng môn, mưu đồ lệnh bài, cuối cùng lại bị trưởng lão giám sát bắt gặp tại chỗ, coi như phạm quy, trực tiếp trục xuất.

Chỉ trong vòng một ngày.

Từ hơn ba nghìn năm trăm đệ tử bước vào khu rừng khảo hạch, con số còn lại đã không tới hai nghìn.

Khảo hạch vẫn đang tiếp diễn.

Nhưng tất cả mọi người đều đã cẩn thận hơn, không còn nông nổi như lúc mới bắt đầu nữa.

Còn Trần Tình, sau một đêm nghỉ ngơi, trời vừa hửng sáng đã tiếp tục lên đường.

Hắn rời khỏi khu rừng hôm qua, tiến sâu hơn về một cánh rừng khác của khu khảo hạch.

So với trước đó, nơi này rõ ràng nguy hiểm hơn không ít.

Hung thú xuất hiện dày đặc, khí tức từng con đều nặng nề hung lệ, phần lớn đạt cấp cao, đi vòng quanh bảo vệ lãnh địa của mình.

Nếu là người khác, hẳn đã phải dè dặt từng bước.

Nhưng đối với Trần Tình, điều đó càng làm hắn thêm phấn khích.

Hắn lao đi giữa tầng tầng tán cây, cố ý tìm tới những nơi khí tức bạo liệt nhất hội tụ.

Chưa đầy hai canh giờ, từng trận ác chiến nối tiếp nhau nổ ra.

Hơn hai mươi đầu hung thú lần lượt bị hắn đánh bại, trong đó có cả một đàn sói xám cấp chín hơn mười con vây công, buộc hắn phải dốc toàn bộ thực lực mới phá được vòng siết.

Cũng may kinh nghiệm thực chiến của hắn đã gia tăng đáng kể, ra tay ngày càng gọn gàng, phản xạ gần như thành bản năng, bằng không chỉ cần chậm một nhịp thôi cũng đủ bị bầy sói xé nát.

Khi tiếng tru cuối cùng tan vào rừng sâu, sát khí dày đặc cũng theo đó lắng xuống, để lại một khoảng không tĩnh mịch đến rợn người.

Trần Tình chống kiếm đứng đó, nhìn theo đàn sói đang cụp đuôi tháo chạy sau trận chiến, hắn bật cười sảng khoái, tiếng cười vang vọng giữa rừng núi hoang dã.

Nhưng tiếng cười còn chưa dứt, hắn đã khuỵu người ngồi phịch xuống đất, lưng tựa vào một thân cây gãy đổ, hít thở từng hơi một cách nặng nhọc.

Quần áo trên người sớm đã rách nát, vạt áo loang lổ, chẳng còn chỗ nào lành lặn.

Trên làn da lộ ra, từng vết cào chằng chịt in hằn, máu tươi hòa lẫn mồ hôi chảy dọc xuống thân thể, nóng rát đến tê dại.

Mặc dù các vết thương trông có chút dữ tợn, nhưng đối với Trần Tình chỉ là các vết thương ngoài da.

Điều làm hắn kiệt sức chính là linh lực trong đan điền lại gần như cạn sạch, từng luồng khí vận chuyển đều trở nên nặng nề.

Suy cho cùng hắn vẫn chỉ ở cảnh giới Luyện Khí, chiến đấu liên tục hơn hai mươi con hung thú từ cấp tám đến cấp chín, dù có yêu nghiệt đến đâu thì linh lực cũng có giới hạn.

Nếu không nhờ thể phách cường hãn chèo chống, có lẽ đã không thể chiến thắng được đàn sói hung mãnh kia.

Hắn nhắm mắt ngồi yên một lúc, mặc cho nhịp tim dồn dập chậm rãi hạ xuống, rồi mới mở mắt, cúi đầu nhìn chồng lệnh bài đỏ sẫm trong tay.

Nghĩ tới số điểm mình tăng lên không ít, hắn khẽ nhếch môi.

“Đàn sói kia đúng là khó nhằn, nhưng cũng không uổng công a.”

Hắn cất đống lệnh bài vào một cái túi nhỏ đeo ở sau lưng, lại lấy ra một viên đan dược nuốt xuống.

Đợi linh lực hồi phục vài phần, hắn mới chống kiếm đứng dậy, tiếp tục bước sâu vào rừng.

Tính đến lúc này, số điểm tích lũy của hắn đã đạt hơn sáu mươi điểm.

Một con số cực kỳ bắt mắt trong giai đoạn giữa khảo hạch.

Nếu để người khác biết được, chỉ mới một ngày mà hắn đã đạt được số điểm này, không biết sẽ có cảm nghĩ như thế nào.

Dọc đường tiến lên, cảnh giao chiến xảy ra khắp nơi.

Hắn cũng không che giấu hành tung, lững thững lướt qua không ít đệ tử đang chật vật chiến đấu với hung thú, tiếng va chạm đùng đoàng vang lên không dứt.

Có người vừa nhận ra hắn, vô thức lùi lại nửa bước.

Có kẻ siết chặt vũ khí trong tay, thấp thỏm đề phòng, sợ rằng “tên điên” kia sẽ bất chợt quay sang đoạt luôn thành quả của mình.

Thế nhưng Trần Tình chỉ lướt qua như một cơn gió nóng, ánh mắt hướng về nơi sâu nhất, để lại sau lưng vài tiếng thở phào cùng những ánh nhìn dần thả lỏng.

___________________________________

CHÚC CẢ NHÀ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!

Bạn cần đăng nhập để bình luận