Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 41 Thành Công! Mới

Khoảng nửa canh giờ sau, khi hơi thở đã dần điều hòa, linh lực trong đan điền một lần nữa tràn đầy, Trần Tình bỗng mở mắt, chậm rãi đứng dậy.

Hạ Bạch Y ngồi bên cạnh, trong tay xoay xoay một thanh tiểu đao mỏng như cánh ve, lưỡi đao loé lên dưới ánh sáng nhàn nhạt. Thấy Trần Tình đã hoàn toàn khôi phục, nàng liền ngẩng đầu nhìn sang, khoé môi cong lên, cười nói:

“Khôi phục nhanh hơn ta tưởng đấy. Xem ra thân thể này của ngươi quả thực được rèn luyện không tệ, rất có vốn liếng.”

“Tiếp tục thôi.”

Nàng đứng dậy, tà áo đỏ lướt nhẹ trên mặt đất, cánh tay vươn ra chộp lấy vai hắn, kéo hắn bay thẳng trở về tiểu đảo lơ lửng.

Ngay sau đó, nàng tiện tay móc ra một đống lớn linh tài, tuỳ ý ném về phía Trần Tình, giọng điệu hời hợt:

“Cứ luyện tập thoải mái, linh tài ở đây ta không thiếu.”

Trần Tình nghe vậy, khóe miệng khẽ giật, trong lòng không khỏi cảm thán vị sư phụ này đúng là một "phú bà" chính hiệu.

Hắn nhanh chóng thu liễm tâm thần, bước tới trước lò luyện, đứng vững thân hình rồi bắt đầu khai lò.

Đợi đến khi hoả hầu ổn định, hắn cẩn thận đưa linh tài vào, bắt đầu quá trình dung luyện lần nữa.

Giai đoạn đầu diễn ra vô cùng thuận lợi, Hàn Thiết và Thanh Đồng dưới sự khống chế của hắn dần tan chảy. Tuy nhiên, khi bước vào giai đoạn dung luyện Huyền Thiết Sa, rắc rối lại ập đến.

Những hạt cát đen này mặc dù hắn đã có thể tách riêng chúng ra để dung luyện, nhưng chúng lại cứng đầu hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.

Để nung chảy chúng, Trần Tình buộc phải tăng cường linh lực để đẩy cao nhiệt độ hỏa diễm.

Thế nhưng, do khả năng khống chế hỏa lực chưa đạt đến mức độ phân hóa hoàn mỹ, việc tăng nhiệt này đã dẫn đến phản ứng dây chuyền.

Không chỉ ngọn lửa đốt Huyền Thiết Sa mạnh lên, mà ngay cả luồng hỏa lực đang giữ ổn định cho hai khối nước thép kia cũng đột ngột bùng phát theo.

Chỉ nghe một tiếng “xèo” chói tai vang lên, cả ba loại linh tài đều bị thiêu đốt quá mức, linh tính bên trong bị hoả lực phá hủy hoàn toàn, nhanh chóng hóa thành một đống cặn bã đen sì.

Lại thất bại.

Trần Tình nhăn mặt, thầm trách mình vẫn chưa thể tách biệt hoàn toàn các tầng nhiệt độ.

Không để bản thân chìm đắm trong thất vọng, hắn hít sâu một hơi để bình ổn tâm trí rồi tiếp tục ném linh tài vào lò.

Lần thử này, Trần Tình quyết định thay đổi chiến thuật.

Hắn dồn toàn bộ sự tập trung vào việc cô lập và duy trì vùng nhiệt độ cực cao cho Huyền Thiết Sa, hy vọng có thể xử lý triệt để loại linh tài bướng bỉnh này trước.

Tuy nhiên, "sai một li đi một dặm". Chính vì quá tập trung vào một điểm, hắn đã vô tình lơ là việc duy trì sự cân bằng tinh vi giữa Hàn Thiết và Thanh Đồng.

Hai dòng nước thép vốn đã tích tụ đầy sự xung khắc, nay vừa mất đi sự kiềm tỏa của ý niệm, lập tức lao vào nhau như hai con mãnh thú hung hãn.

Ầm!

Một tiếng nổ dữ dội vang lên ngay trong lòng lò luyện. Luồng hỏa khí bạo tàn thoát ra, tạo thành một cơn lốc nhiệt lượng mạnh mẽ tung ra ngoài.

Hạ Bạch Y đứng ở rìa tiểu đảo, vì khoảng cách có chút xa nên không kịp lôi hắn đi, nàng chỉ kịp phất tay, phóng ra một màn chắn linh lực màu đỏ thẫm để bao bọc cả hai lại.

Khói bụi tan đi, Hạ Bạch Y phất nhẹ tà áo để xua tan làn sương xám. Khi nhìn rõ bộ dạng của đồ đệ mình, nàng khựng lại một giây, mặc dù đã cố gắng kìm nén, nàng vẫn không nhịn được mà ôm bụng cười lên khanh khách, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp mật thất.

“Đồ nhi... ha ha... bộ dạng của ngươi bây giờ, thật sự là quá khó coi rồi!”

Mặc dù có linh lực bảo hộ của nàng ngăn chặn phần lớn sức mạnh từ vụ nổ, nhưng Trần Tình vẫn không tránh khỏi thảm cảnh.

Mái tóc hắn rối bù như tổ quạ, khuôn mặt thì đen nhẻm như đít nồi, trên người phủ đầy tro bụi, còn xém chút nữa là đã bị hất văng khỏi tiểu đảo lơ lửng.

Trần Tình lúc này chẳng còn tâm trí cười giỡn nào.

Hắn đứng ngây dại, ánh mắt nhìn vào đống tro tàn trong lò luyện với vẻ thất vọng tràn trề.

Hắn đã dốc hết sức, đã cẩn trọng đến từng li từng tí, nhưng kết quả vẫn là thất bại. Trong đầu hắn bắt đầu hiện lên sự nghi ngờ: Là do phương pháp của hắn sai, hay tu vi của hắn thực sự chưa đủ để chạm tới ngưỡng cửa này?

Hạ Bạch Y nhìn ra sự dao động trong tâm trí hắn. Nàng chậm rãi bước lại gần, lấy ra thêm một chiếc khăn tay, vừa nhẹ nhàng lau đi những vết lấm lem trên mặt hắn, vừa thu lại nụ cười trêu chọc.

“Ngươi đang cố gắng điều khiển chúng như điều khiển những con rối vô hồn. Ngươi sợ chúng va chạm, sợ chúng bùng cháy, chính nỗi sợ đó đã trói buộc ý niệm của ngươi.”

Giọng nàng trầm thấp, mang theo một sự dẫn dắt kỳ ảo.

Nàng liếc nhìn hắn, khóe môi khẽ nhếch lên đầy vẻ ngạo nghễ:

“Linh tài vốn có tính cách riêng. Hàn Thiết kiêu ngạo, Thanh Đồng nóng nảy, Huyền Thiết Sa thì lỳ lợm. Thay vì phải tốn công dỗ dành, thuận theo chúng, tại sao ngươi không dứt khoát áp chế và thống lĩnh bọn chúng? Đừng quên, hỏa diễm của ngươi khởi phát từ Thiên Linh Căn, độ tinh khiết và mạnh mẽ của nó vốn dĩ đã đứng trên vạn hỏa. Kẻ làm chủ ngọn lửa, tại sao lại phải sợ hãi linh tài?”

Lời nói của Hạ Bạch Y như một tia chớp rạch ngang qua màn sương mù dày đặc trong đầu Trần Tình, khiến tâm trí của hắn rung động mãnh liệt.

Hắn lặng người, nhắm mắt lại, trong đầu vang vọng duy nhất một câu nói:

“Người luyện khí chân chính không phải kẻ điều hòa, mà là kẻ áp chế và thống lĩnh…”

Hắn bừng tỉnh. Bấy lâu nay hắn luôn cố gắng làm một "người hòa giải" giữa các linh tài, lo sợ sự xung khắc của chúng làm hỏng việc. Nhưng sư phụ nói đúng, hắn sở hữu Thiên Linh Căn hỏa thuộc tính, trong ngọn lửa của hắn, hắn chính là vua. Thay vì cầu xin chúng dung hợp, hắn nên bắt chúng phải phục tùng!

Trần Tình mở bừng mắt, một luồng hỏa quang đỏ sẫm lướt qua đồng tử. Hắn không nói lời nào, liền bước nhanh tới lò luyện.

Đôi bàn tay hắn áp mạnh lên linh trận lò đồng, linh lực đỏ sẫm như thủy triều cuồn cuộn đổ vào.

Lần này, hắn không còn chia nhỏ hỏa lực để nâng niu từng loại, mà bùng phát một luồng khí thế nặng nề bao trùm toàn bộ không gian bên trong lò.

Hắn dứt khoát đưa Hàn Thiết và Thanh Đồng vào cùng lúc.

Ngay lập tức, một sự xung đột dữ dội nổ ra.

Hàn Thiết mang tính âm lạnh, vừa chạm lửa đã tỏa ra hàn khí xám xịt để tự bảo vệ, trong khi Thanh Đồng lại nóng nảy, muốn bùng phát để chiếm lĩnh không gian.

Hai khối nước thép một bạc một xanh xoáy vào nhau như hai con mãnh thú, tạo ra những tiếng "rắc rắc" do sự giãn nở nhiệt không đồng đều.

"Đứng yên cho ta!"

Trần Tình gầm khẽ, ý niệm của hắn thao túng ngọn lửa hóa thành một chiếc gông xiềng khoá chặt bọn chút lại.

Hắn không dỗ dành sự nóng nảy của Thanh Đồng, cũng chẳng xoa dịu cái lạnh của Hàn Thiết. Hắn dùng hỏa lực của Thiên Linh Căn như một lưỡi đao sắc bén, cưỡng ép băm vằn sự phản kháng của chúng.

Dưới áp lực tàn bạo đó, Hàn Thiết và Thanh Đồng dù muốn bài xích cũng bị ép phải hòa vào nhau.

Một bên là cốt lõi cứng cáp của sắt, một bên là lớp bao bọc dẻo dai của đồng, chúng bắt đầu đan xen dưới sự thống trị tuyệt đối của hắn, những tạp chất bên trong của cả hai nhanh chóng bị đốt bỏ, dần dần lộ ra sự tinh khiết nhất.

Đúng lúc này, hắn tung nắm Huyền Thiết Sa vào.

Những hạt cát đen li ti này vốn là "huyết mạch", có nhiệm vụ kết nối và dẫn linh.

Chúng cực kỳ lỳ lợm, bay lơ lửng giữa hai dòng nước thép và không chịu tan chảy.

Trần Tình hít sâu một hơi, điều khiển một luồng hỏa lực cực kỳ cô đặc, nóng rực như dung nham, trực tiếp đánh thẳng vào đám cát đen.

"Tan!"

Hỏa diễm tinh khiết của Thiên Linh Căn rốt cuộc đã thể hiện uy lực thật sự.

Huyền Thiết Sa bị thiêu cháy đến mức không thể kiên trì, hóa thành những sợi tơ đen bóng lấp lánh, len lỏi vào từng kẽ hở giữa đồng và sắt.

Chúng như những sợi tơ linh tính, khâu chặt sự cứng cáp của Hàn Thiết và sự linh hoạt của Thanh Đồng lại làm một.

Mồ hôi chảy ròng ròng trên cơ bắp cuồn cuộn của Trần Tình, hắn bây giờ tuy thở hổn hển nhưng ánh mắt hắn rực sáng.

Sự phục tùng của linh tài mang lại một cảm giác quyền lực vô song. Ba loại vật liệu vốn xung khắc, nay dưới sự trấn áp của hắn, đã hoàn toàn quy phục, hóa thành một khối nước thép tinh khiết, lấp lánh linh quang tam sắc huyền ảo.

Trần Tình thu lại ngọn lửa, hít một hơi thật sâu để ổn định lại nhịp thở. Trên mặt khó nén nổi vui mừng khi thành công.

Hạ Bạch Y nãy giờ vẫn im lặng quan sát, lúc này mới khẽ động thân hình. Tà áo đỏ của nàng như một đóa sen lửa lay động.

Nàng tiến lại gần, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào vũng nước thép tinh khiết đang xoay chuyển nhịp nhàng.

Ánh mắt nàng khẽ liếc sang Trần Tình, hiện lên một sự kinh động sâu sắc, nàng thấp giọng thầm thì:

“Khá lắm! Không ngờ ngươi lại tàn bạo như vậy, không đi theo lẽ thường mà có thể bắt chúng hòa làm một.

Nàng lại quan sát một chút mới khẽ a một tiếng bất ngờ:

Đồ nhi, ngươi nhìn khối nước thép này đi... nó không phải là được dung hợp, mà là đang run rẩy phục tùng ngươi đấy. Ngươi quả thực... yêu nghiệt hơn ta tưởng rất nhiều.”

Nàng trong lòng kinh ngạc không thôi, khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút kiêu hãnh của một người vừa khai phá ra một viên ngọc thô vô giá:

“Cứ giữ lấy cái khí thế bá đạo này. Một khi ngươi đã khuất phục được linh tính của vật liệu, thì thiên hạ này không có binh khí nào mà ngươi không rèn ra được!”

Nói rồi, nàng khẽ đưa tay ra, linh lực đỏ thắm bao bọc lấy bàn tay nàng như một lớp găng tay. Nàng vung tay một cái, khối nước thép lơ lửng trong lò lập tức bị một lực hút vô hình kéo ra, đặt vững chãi lên đe sắt.

“Nghe cho kỹ, bước tiếp theo chính là Tạo Phôi. Cầm búa lên đi, ta sẽ hướng dẫn ngươi cách biến khối nước thép vô định này thành một binh khí sắc bén, ừm tạo đoản kiếm trước đi.”

Nàng đứng sát sau lưng hắn, hơi thở nóng hổi phả vào bên tai Trần Tình, một bàn tay mềm mại nhưng đầy lực lượng đặt lên mu bàn tay đang cầm búa của hắn khiến cơ thể hắn căng cứng như dây đàn, tiếng tim đập liên hồi như tiếng trống.

Hạ Bạch Y nhìn ra phản ứng của hắn, truyền cho hắn một ít linh lực để ổn định, khẽ nói:

“Đoản kiếm không cần sự hào nhoáng của trường kiếm, nó cần sự tinh - chuẩn - hiểm. Ngươi phải dùng búa ép Hàn Thiết vào giữa để làm xương cốt, Thanh Đồng bao bọc bên ngoài làm lớp vỏ dẻo dai.”

Keng!

Nhát búa đầu tiên giáng xuống dưới sự dẫn dắt của nàng. Trần Tình cảm thấy một luồng linh lực từ tay nàng truyền sang, giúp hắn điều khiển sức mạnh của mình thấu tận sâu bên trong phôi thép.

“Hạ búa phải dứt khoát! Dùng ý niệm khóa chặt Huyền Thiết Sa lại, đừng để nó tản mát. Nện vào chỗ này!”

Keng! Keng! Keng!

Dưới sự chỉ điểm "cầm tay chỉ việc" của Hạ Bạch Y, Trần Tình vung búa như điên cuồng nhưng mỗi nhát đều chuẩn xác đến kinh ngạc.

Khối nước thép đỏ rực dần dần thu mình lại, loại bỏ những tạp chất cuối cùng, từ từ dài ra và dẹt xuống. Cốt thép bên trong cứng cáp, lớp đồng bên ngoài bóng bẩy, những hạt cát đen của Huyền Thiết Sa như những đường gân bí ẩn chạy dọc theo sống kiếm, tạo nên một sự liên kết linh tính vô cùng bền chặt.

Mồ hôi từ trán Trần Tình nhỏ xuống mặt đe nóng hổi, bốc hơi xèo xèo.

Hắn dồn hết tâm trí vào từng nhát búa, cảm nhận rõ rệt thanh đoản kiếm đang dần thành hình dưới bàn tay mình.

Keng!

Nhát búa cuối cùng giáng xuống với một lực đạo cực mạnh. Một thanh phôi đoản kiếm dài khoảng một thước chính thức nằm gọn trên đe sắt.

Thành công rồi!

Dù mới chỉ là dạng phôi thô, chưa được khắc linh văn hay thối hỏa, nhưng thanh đoản kiếm nằm trên đe lại tỏa ra sự cứng cáp và sắc bén lạ thường.

Trần Tình cầm lấy món "tác phẩm" đầu tay, ngón tay vuốt nhẹ dọc theo sống kiếm còn âm ấm, cảm nhận rõ rệt sự kết hợp hoàn hảo giữa xương cốt Hàn Thiết và lớp vỏ Thanh Đồng dẻo dai.

Cảm giác thỏa mãn sau khi chinh phục được thử thách khó khăn nhất khiến hắn không cách nào kiềm chế nổi cảm xúc.

Hắn quay phắt lại, bắt gặp Hạ Bạch Y đang đứng ngay sát bên cạnh, đôi mắt phượng của nàng tràn đầy vẻ hài lòng và tự hào.

Trong cơn phấn khích tột độ, Trần Tình gầm nhẹ một tiếng vui sướng. Hắn chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, xoay người lại, dang rộng vòng tay ôm chầm lấy nàng.

Hắn nhấc bổng vị sư phụ xinh đẹp lên, xoay vòng ngay giữa tiểu đảo lơ lửng, giữa hơi nóng hầm hập của mật thất.

“Sư phụ! Người thấy không? Chúng ta làm được rồi! Ta thật sự đã tạo được phôi đoản kiếm!”

Trần Tình cười ha hả, giọng nói đầy sảng khoái và kiêu hãnh. Lồng ngực trần nóng hổi, đẫm mồ hôi của hắn áp chặt vào cơ thể mềm mại, thơm mát của nàng.

Sự đụng chạm da thịt bất ngờ này khiến không khí trong mật thất đột ngột trở nên nóng bỏng và đầy ái muội.

Hạ Bạch Y đột nhiên bị ôm chặt, cả người nàng hơi cứng lại. Nàng có thể cảm nhận rõ rệt sức mạnh từ những thớ cơ bắp săn chắc và nhịp tim đập loạn xạ vì vui sướng của đồ đệ.

Vị sư phụ vốn luôn điềm nhiên, thích trêu đùa người khác nay lại đỏ bừng mặt, đôi mắt phượng thoáng hiện lên một tia bối rối hiếm thấy nhưng tuyệt nhiên không hề đẩy hắn ra.

Qua một lúc, nàng mới lấy lại chút bình tĩnh, nhẹ nhàng vỗ lấy vai hắn, giọng nói có phần mềm mỏng hơn thường lệ:

“Được rồi... mau thả ta xuống.”

Trần Tình lúc này mới giật mình tỉnh mộng. Khi bàn tay mềm mại của Hạ Bạch Y chạm vào vai, lý trí của hắn đột ngột quay trở lại như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu.

Hắn khựng lại, đôi tay đang siết chặt lấy vòng eo thon gọn của nàng bỗng trở nên thừa thãi. Hắn cảm nhận được lớp da thịt nóng hổi của mình đang dán chặt vào lớp y phục lụa mỏng manh của sư phụ, thậm chí có thể nghe thấy cả nhịp tim của nàng đang đập nhanh hơn bình thường.

"Sư... Sư phụ..."

Trần Tình lắp bắp, vội vàng buông tay ra như vừa chạm phải lửa bỏng. Hắn lùi lại mấy bước, chân nọ vấp chân kia suýt chút nữa là ngã ngửa ra sàn.

Khuôn mặt vừa rồi còn oai phong lẫm liệt, bá đạo thống trị linh tài, nay đã đỏ bừng lên như gấc chín, lan tận ra sau gáy và hai mang tai.

Hắn cúi gầm mặt, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt đầy ý vị của Hạ Bạch Y, hai tay cứ xoắn xuýt lấy nhau.

"Đệ tử... đệ tử quá phấn khích... nhất thời thất lễ. Xin sư phụ đừng trách phạt!"

Cái vẻ lúng túng, ngượng ngùng của một gã thiếu niên mới lớn này hoàn toàn trái ngược với khí thế nghênh ngang khi hắn vung búa rèn kiếm lúc nãy.

Hắn đứng đó, đầu tóc rối bời vì vụ nổ trước đó, người ngợm lem luốc khói than nhưng biểu cảm lại vô cùng chân chất, khiến bầu không khí vốn đang đầy ái muội bỗng chốc trở nên có chút đáng yêu.

Hạ Bạch Y nhìn bộ dạng "gan thỏ đế" của đồ đệ, rặng mây hồng trên má nàng vẫn chưa tan hẳn, nhưng nàng đã nhanh chóng lấy lại vẻ lẳng lơ, tự tại thường ngày.

Nàng bước tới, giơ tay gõ nhẹ vào đầu hắn:

“Gan lớn lắm, dám chiếm tiện nghi của sư phụ nữa cơ đấy!”

Thấy Trần Tình càng thêm bối rối, nàng khẽ cười thầm trong lòng, hất hàm chỉ về phía lò luyện:

"Đừng có ở đó mà ngẩn người ra nữa. Phôi này dù thành công nhưng động tác của ngươi vẫn chưa thành thục đâu. Tiếp tục khai lò, tạo thêm vài phôi khác để luyện tay cho quen đi.

Trần Tình như bắt được cứu cánh để thoát khỏi tình cảnh ngượng ngùng này, lập tức gật đầu lia lịa:

"Đệ…đệ tử làm ngay! Đệ tử sẽ không làm người thất vọng!"

Hắn nhanh chóng quay trở lại bên lò luyện, cố gắng dồn toàn bộ tâm trí vào việc điều khiển hỏa lực. Thế nhưng, trong thâm tâm hắn, cảm giác mềm mại và hơi ấm từ cái ôm lúc nãy vẫn còn phảng phất đâu đây, khiến trái tim thiếu niên không thôi xao động.

___________________________________

CHÚC CẢ NHÀ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!

Bạn cần đăng nhập để bình luận