Nhất Kiếm Trảm Thương Khung
Chương 46 Phá Kén!
Trong căn mật thất u tịch, không khí vẫn còn vương lại chút khô nóng sau trận biến cố kinh hoàng.
Hạ Bạch Y cùng Liễu Tố Uyên đã quay trở lại sau khi gột rửa bụi trần. Thế nhưng, cái kén kim quang ở giữa tiểu đảo vẫn lẳng lặng tỏa sáng, nhịp nhàng lên xuống như một trái tim đang đập, chưa hề có dấu hiệu tan biến.
Nhìn khối ánh sáng rực rỡ ấy, đôi chân mày thanh tú của Hạ Bạch Y không khỏi khẽ chau lại, trong mắt lộ rõ vẻ lo lắng khôn nguôi.
Lúc này, nàng đã hồi phục được bảy tám phần. Nhờ có Trần Tình liều mình đóng vai trò như một "hỏa lò" sống, hút đi phần lớn lượng hàn khí thâm căn cố đế tích tụ nhiều năm, giờ đây nó đã suy yếu đi rõ rệt.
Cảm giác nhẹ nhõm, kinh mạch thông suốt mà bấy lâu nay nàng hằng ao ước cuối cùng cũng trở lại. Tu vi vốn bị áp chế nay cũng bắt đầu thả lỏng, mơ hồ xuất hiện dấu hiệu sắp đột phá.
Một luồng cảm giác thư thái lan tỏa khắp tứ chi bách hài. Hạ Bạch Y khẽ thở dài một hơi, ánh mắt nàng dừng lại trên cái kén kim quang kia, trong lòng dâng lên những cung bậc cảm xúc vô cùng phức tạp.
Có sự biết ơn sâu sắc vì đã cứu mạng, nhưng cũng có chút bối rối, ngượng ngùng khi nhớ về những giây phút "không khoảng cách" giữa hai người.
Cách đó không xa, Liễu Tố Uyên đang ngồi vắt vẻo, tay cầm một thanh kiếm mà sư phụ nàng luyện chế, buồn chán xoay tròn nó như một món đồ chơi.
Nàng vắt óc suy nghĩ mãi vẫn không tài nào hiểu nổi, rốt cuộc sư phụ và tên sư đệ "cháy đen" kia đã luyện thứ thần binh lợi khí gì mà lại khiến mật thất tan hoang, người thì kiệt sức, kẻ thì suýt chết cháy như thế.
Lúc nãy ở phòng tắm, nàng đã dùng đủ mọi chiêu trò để gặng hỏi, nhưng đáp lại chỉ là sự giải thích qua loa kèm một cái gõ đầu "yêu thương" từ sư phụ khiến nàng chảy cả nước mắt.
"Sư phụ à, hắn sẽ không bị 'hóa thạch' luôn trong đó chứ? Đã trôi qua bao lâu rồi mà chẳng thấy động tĩnh gì cả."
Liễu Tố Uyên chợt lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng, đôi mắt tinh nghịch híp lại nhìn cái kén.
"Nhìn nó cứ im lìm thế kia, trông chẳng khác gì cái kén bộc xác của mấy loài cổ trùng, hay là hắn tiêu tùng thật rồi?"
"Ăn nói xằng bậy! Đừng có trù ẻo sư đệ ngươi."
Hạ Bạch Y khẽ trách mắng, nhìn về phía kim quang, trầm ngâm nói tiếp:
"Hắn là đang tiến vào trạng thái tự chữa lành, linh lực dao động rất ổn định, đó là dấu hiệu tốt. Ngươi chỉ cần im lặng mà canh chừng ở đây là được. Ta cần tĩnh tâm để điều hòa lại luồng chân khí vừa mới ổn định."
Dứt lời, Hạ Bạch Y chậm rãi bước đến một góc khuất trong mật thất. Nàng xếp bằng ngồi xuống, đôi mắt khép hờ, bắt đầu vận chuyển công pháp.
Từng luồng linh khí thanh khiết từ xung quanh tràn về, bao bọc lấy thân hình nhu mỹ của nàng.
Liễu Tố Uyên chu mỏ, lẩm bẩm trong miệng: "Sư phụ thật là, tiểu tình nhân của người lại bắt ta canh chừng, đúng là không có thiên lí mà.
Nói thì nói vậy, nhưng nàng vẫn tiến lại gần, giữ một khoảng cách an toàn rồi chăm chú quan sát cái kén.
Nàng nhận thấy mỗi khi kim quang lóe lên, không gian xung quanh lại dao động nhẹ, một luồng khí nóng hừng hực, đầy sức sống tràn ra.
"Dương khí thật mạnh mẽ! Tên sư đệ này rốt cuộc là tu luyện công pháp gì?"
Nàng lẩm bẩm, ánh mắt tò mò không kìm được mà muốn xuyên thấu qua lớp hào quang kia để xem bên trong "tên yêu nghiệt" mà sư phụ nói có hình dáng như thế nào.
Trong kén kim quang, Trần Tình thực chất đã tỉnh lại, nhưng hắn lại không thể động đậy, toàn thân bị một luồng sức mạnh vô hình khóa chặt..
Hắn mừng rỡ cảm nhận được từng mảnh huyết nhục trên cơ thể đang có sự biến hóa nghiêng trời lệch đất. Chúng trở nên cứng cáp, dẻo dai hơn, linh lực trong kinh mạch cũng tinh thuần đến lạ kỳ. Làn da, cơ bắp sau khi được rèn giũa lại càng thêm rắn chắc, ẩn chứa sức bật đáng sợ. Vết thương sau cú đánh của sư phụ cũng đã hoàn toàn khỏi hẳn.
Niềm vui còn chưa kịp lắng xuống, hắn bỗng giật mình nhớ ra điều gì, liền lo lắng lên.
"Sư phụ đâu rồi? Rõ ràng khi nãy ta vẫn còn ôm nàng trong ngực mà. Sẽ không phải... bị ngọn lửa của ta đốt tan xác rồi chứ?"
Ý nghĩ kinh khủng đó vừa xẹt qua, Trần Tình hốt hoảng đảo loạn nhãn cầu, cố gắng nhìn hết hoàn cảnh bên trong kén. Hắn quét qua mặt đất cháy xém, qua những mảnh đá nứt vỡ, qua lớp tro bụi còn lơ lửng trong không khí. Trong lòng hắn lạnh đi từng chút một, nỗi sợ hãi bắt đầu xâm chiếm tâm trí.
Sẽ không thật sự… bị hắn đốt thành tro bụi rồi chứ?
"Chắc không đâu. Sư phụ người lợi hại như vậy, chắc chắn sẽ không có việc gì."
Dù tự nhủ là thế, nhưng lòng hắn bây giờ vẫn nóng như lửa đốt. Hắn khao khát muốn biết tình trạng hiện giờ của nàng ra sao, nàng có bị thương không, có qua khỏi cơn bộc phát hàn khí đó không?
Thế nhưng cái kén kim quang này giống như một nhà lao kiên cố, hắn chỉ có thể nằm trơ mắt ra đó mà tự an ủi mình.
Càng nghĩ, tâm trí Trần Tình càng thêm hỗn loạn. Nếu thật sự ngọn lửa cường đại phát ra từ Thần Quyết của mình làm tổn hại đến nàng, hắn biết lấy gì để đền đáp, biết lấy gì để chuộc lỗi đây?
"Phải bình tĩnh, phải bình tĩnh!"
Hắn cố hít sâu, ép mình tập trung tinh thần để thoát khỏi cơn hoảng loạn. Bỗng nhiên, hắn như sực tỉnh, tự cười nhạo sự lo xa thái quá của mình:
"Haha, sao ta lại ngốc như vậy! Ngọn lửa này ngay cả ta còn không đốt chết, làm sao có thể tổn hại được một cao thủ như sư phụ chứ?”
Vừa trút bỏ được gánh nặng lo âu về tính mạng của nàng, tâm trí Trần Tình lại bị một hình ảnh khác chiếm lấy, khiến nhịp tim hắn bỗng chốc tăng nhanh, mặt nóng bừng bừng.
"Nhưng mà... cảnh tượng lúc đó..."
Nhớ lại cảm giác mềm mại lạnh băng như ngọc thạch, nhớ đến cảnh hai người trần trụi ôm chặt lấy nhau giữa luồng hàn khí và hỏa khí giao hòa mãnh liệt, tâm thần Trần Tình lại một phen nhộn nhạo không thôi.
Mặc dù lúc đó tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nhưng cái cảm giác da thịt tiếp xúc thân mật ấy thực sự quá đỗi khó quên, cứ quẩn quanh mãi trong tâm trí hắn.
Thế nhưng, cảm giác đê mê chưa kịp tan đi thì một nỗi lo mới lại ập đến, lần này còn đáng sợ hơn gấp bội.
"Có khi nào ta vừa thoát ra ngoài, nàng ta liền thẹn quá hóa giận, ra tay giết người diệt khẩu luôn không?"
Trần Tình rùng mình một cái, lông tóc toàn thân dựng đứng.
Người sư phụ này tuy bình thường đối tốt với hắn, nhưng nàng vốn có tính tình quái gở lại khó đoán.
Bây giờ chuyện "mất mặt" này xảy ra, danh tiếng thanh cao của nàng chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Liệu nàng có vì danh dự mà xóa sổ kẻ duy nhất biết chuyện là hắn?
Trần Tình không dám nghĩ tiếp nữa, đầu óc rối bời như tơ vò. Hắn chỉ đành nhắm chặt mắt lại, mặc cho nỗi bất an dâng lên trong lòng, chờ đợi trạng thái quỷ dị do Thần Quyết tạo ra sớm tiêu tán.
Lại hai canh giờ trôi qua, kim quang của cái kén bắt đầu từ từ rút đi, lớp vỏ bọc dày đặc dần trở nên minh bạch, đã có thể nhìn thấy loáng thoáng bóng người bên trong.
Hạ Bạch Y vốn đang nhắm mắt tĩnh tâm để điều hòa hơi thở, bỗng cảm nhận được một luồng linh lực dao động mãnh liệt. Nàng vội vàng mở mắt, đôi đồng tử co rụt lại khi nhìn về phía trung tâm tiểu đảo.
"Có động tĩnh rồi!"
Liễu Tố Uyên bên cạnh cũng reo lên đầy phấn khích. Nàng vốn dĩ chẳng thể ngồi yên, đôi mắt từ nãy đến giờ vẫn luôn dán chặt vào cái kén, nét mặt lộ rõ vẻ mong chờ pha lẫn hiếu kỳ.
Lớp kén kim quang bắt đầu mờ dần, những luồng sáng lấp lánh vốn dày đặc giờ đây trở nên trong suốt như làn nước.
Khi cảnh tượng bên trong hoàn toàn hiện rõ, Liễu Tố Uyên bỗng trợn tròn mắt, hơi thở khựng lại trong giây lát.
Ngay sau đó, nàng thét lớn một tiếng, vội vàng lấy tay che mắt lại. Thế nhưng, đôi bàn tay nhỏ nhắn kia vẫn không quên chừa lại một khe hở nhỏ, lén lút nhìn trộm qua kẽ tay, gương mặt đỏ bừng tới tận mang tai.
Hạ Bạch Y thấy Trần Tình đã khôi phục như trước thì khẽ thở phào, một tảng đá trong lòng như được nhấc bỏ.
Nàng đứng dậy, chậm rãi tiến lại gần bên cạnh Liễu Tố Uyên. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, gò má cũng không khỏi đỏ lên, thất thần trong giây lát.
Giữa tiểu đảo, Trần Tình đang nằm lơ lửng trên mặt đất. Toàn thân hắn lúc này trần trụi, không một mảnh vải che thân.
Làn da sau khi được tôi luyện trở nên bóng loáng như ngọc, còn loé lên kim quang nhàng nhạt, từng thớ cơ bắp săn chắc, mạnh mẽ nhưng lại cực kỳ cân đối, không chút dư thừa.
Mái tóc đen dài, mượt mà bồng bềnh xõa xuống bờ vai rộng. Gương mặt hắn tuy vẫn còn nét non nớt của một thiếu niên, nhưng giờ đây đã thêm vài phần tuấn lãng, khí chất bất phàm.
Nguồn năng lượng màu vàng rực rỡ kia cuối cùng cũng được tiêu hóa sạch sẽ. Trần Tình khẽ động đậy hàng mi rồi mở bừng mắt. Thế nhưng, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt khiến hắn hoàn toàn sửng sốt.
"Tại sao... lại có tận hai người? Còn nhìn mình với ánh mắt quái lạ như vậy?"
Đầu óc hắn trống rỗng trong một thoáng. Sau đó như ý thức được điều gì đó cực kỳ kinh khủng, Trần Tình hốt hoảng hô lên một tiếng thất thanh.
Hắn vội vàng co người lại, hai tay cuống cuồng che đi phần hạ thân đang trỗi dậy mãnh liệt sau quá trình cường hóa cơ thể. Rồi nhanh chóng vòng ra núp sau cái lò luyện khí to lớn gần đó, chỉ dám ló ra một cái đầu cùng đôi mắt hoảng loạn nhìn về phía hai vị mỹ nhân.
Liễu Tố Uyên mở ra hai tay đang che mặt, đôi mắt sáng rực lên nào còn vẻ ngại ngùng khi nãy, nàng huých nhẹ vào vai sư phụ mình, ra vẻ trêu chọc.
"Oa, sư phụ, mắt nhìn của người đúng là không tệ nha! Vị sư đệ này... quả nhiên là 'cực phẩm'!”
Hạ Bạch Y lấy lại tinh thần, gương mặt lại bắt đầu râm ran nóng lên. Để che giấu sự bối rối, nàng hừ lạnh một tiếng:
"Ngươi im miệng cho ta! Chỉ biết nói nhảm.”
Nói rồi, nàng bỗng phất tay lên, một bộ y phục từ trong túi trữ vật bay ra, vẽ thành một đường vòng cung mềm mại trên không trung rồi rơi chuẩn xác lên đỉnh lò luyện, che khuất hoàn toàn cái đầu đang lấp ló của Trần Tình.
“Mau mặc vào đi!”
Trần Tình tay chân luống cuống chụp lấy bộ đồ. Vừa xỏ chân vào ống quần, vừa lén lút nhìn về phía hai bóng hồng ngoài kia, lòng vẫn còn vương chút hoảng hốt xen lẫn ngượng ngùng.
Một lúc sau, khi đã chỉnh đốn y phục gọn gàng, hắn mới hít một hơi thật sâu, bình tĩnh bước ra trước mặt hai mỹ nhân, cố tỏ ra ung dung như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Hắn khẽ cúi người, cung kính hành lễ:
"Sư phụ."
Nhìn thấy mỹ nhân sư phụ trước mắt thần sắc đã hồng hào, không có vẻ gì là mang thương tích, cũng không có ý định giết người diệt khẩu như hắn tưởng tượng, Trần Tình thầm thở phào nhẹ nhõm. Tảng đá đè nặng trong lòng hắn cuối cùng cũng được gỡ bỏ.
Hạ Bạch Y cũng khẽ gật đầu, giọng nói đã lấy lại vẻ lười biếng thường ngày: "Bình an là tốt rồi."
Cả hai người dường như đều có một sự ăn ý ngầm, tuyệt nhiên không ai hé môi nhắc lại một chữ nào về cảnh tượng "xấu hổ" vừa trải qua.
Thế nhưng, Liễu Tố Uyên đứng một bên lại không để không gian yên tĩnh ấy kéo dài. Nàng bỗng ồn ào hẳn lên: "Oa, ngươi chính là sư đệ của ta sao? Nhìn có vẻ hơi non nớt một chút, nhưng cũng rất vừa mắt nha, hèn chi sư phụ lại để ý đến ngươi đặc biệt như vậy."
Nàng vừa nói vừa chắp tay sau lưng, đi vòng quanh như đang chiêm ngưỡng một món bảo vật, sau đó lại nhìn sang sư phụ mình, ánh mắt tỏ vẻ chợt hiểu.
Trần Tình cũng bị nhìn đến mức bối rối, chân tay lúng túng không biết đặt vào đâu. Hắn thầm nghĩ trong lòng đây chính là vị sư tỷ đặc biệt mà lúc trước sư phụ nhắc đến hay sao?
Hạ Bạch Y thầm mắng một tiếng trong lòng, đứng im không nói, nhưng thực chất nàng đang hận không thể tung một cước đá bay nha đầu tai quái này ra ngoài mật thất ngay lập tức.
Gương mặt nàng lúc này đã đỏ lựng như quả gấc chín, nóng bừng dưới ánh mắt tinh quái của đồ đệ.
Trần Tình nhìn về phía vị sư tỷ "kỳ hoa" này, khẽ cúi người: "Sư tỷ tốt!"
"Tốt! Ta tên Liễu Tố Uyên, còn ngươi?"
"Đệ là Trần Tình," hắn đáp.
Thế nhưng ngay lúc đó, trong đầu hắn bỗng lóe lên một tia suy nghĩ. Nhìn kỹ vị sư tỷ này, từ đường nét gương mặt đến khí chất đều có nét tương đồng với một người, lại còn cùng họ Liễu... Chẳng lẽ là?
"Liễu sư tỷ, tỷ có biết một người tên là Liễu Thanh Nhi không?"
"A, ngươi cũng biết nàng sao?" Liễu Tố Uyên ngạc nhiên thốt lên. "Nàng chính là muội muội ruột của ta đấy."
Trần Tình nghe vậy thì trong lòng mừng rỡ khôn xiết. Hắn thật không ngờ lại trùng hợp đến vậy, có thể gặp được tỷ tỷ của ân nhân ngay tại đây, mà người đó lại còn trở thành sư tỷ đồng môn của mình.
"Có quen, rất quen là đằng khác. Nàng đã từng kéo ta về từ cõi chết, là đại ân nhân của ta."
Hắn bèn vắn tắt lại một chút chuyện cũ nơi bìa rừng hôm ấy.
Liễu Tố Uyên nghe xong ánh mắt sáng lên, tính tình muội muội nàng thế nào, nàng là người hiểu rõ nhất. Việc Thanh Nhi ra tay cứu người cũng không có gì ngạc nhiên.
Nhưng không ngờ lại trùng hợp như vậy, người muội muội nàng cứu bây giờ lại là sư đệ của nàng.
Hạ Bạch Y đứng bên cạnh thấy Trần Tình đã thành công đánh lạc hướng, lôi kéo được sự chú ý của đồ đệ sang chuyện khác thì cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, nàng đã quá coi thường cái miệng không có nắp của Liễu Tố Uyên. Câu hỏi tiếp theo của nha đầu này suýt chút nữa khiến nàng muốn tìm ngay một cái hố để chui xuống.
"Này, nói ta nghe xem, lúc trước ngươi cùng sư phụ luyện chế thứ gì mà cả hai lại ra nông nỗi này? Đã thế còn trần trụi ôm lấy nhau nằm một chỗ... Có phải ngươi nhân lúc sư phụ yếu thế mà giở trò khi dễ người không?"
Trần Tình nghe xong thì lắp bắp, cả người cứng đờ. Hắn thật không ngờ vị sư tỷ này lại biết đến chuyện ấy, còn hỏi thẳng thắn đến như vậy.
Hắn bờ môi run run đưa mắt nhìn sang Hạ Bạch Y ra ý cầu cứu, nhưng lúc này sư phụ của hắn đã thẹn đến mức mặt mũi đỏ bừng, tâm trí rối bời, làm gì còn hơi sức đâu mà giải vây cho hắn.
"Ta... ta không có. Chỉ là... là trong lúc luyện chế xảy ra chút sơ suất nhỏ nên mới..."
Hắn lúng túng giải thích, nhưng càng nói lại càng thấy mình như đang tự đào hố chôn mình. Đúng lúc dầu sôi lửa bỏng, giọng nói nghiêm nghị có chút gắt gỏng của Hạ Bạch Y vang lên:
"Uyên nhi, đừng có làm loạn nữa!
Liễu Tố Uyên bĩu môi, lẩm bẩm trong miệng đầy vẻ không phục: "Nhìn phản ứng của hai người, bảo không có chuyện gì thì có quỷ mới tin!"
Hạ Bạch Y cố tình lờ đi lời nói xàm của đồ đệ, nàng quay sang nhìn Trần Tình, giọng điệu đã dịu dàng hơn rất nhiều: "Ngươi bây giờ thấy trong người thế nào? Có chỗ nào không ổn không?"
"Đệ tử không sao, đa tạ sư phụ quan tâm. Còn người... người cũng không có chuyện gì chứ?"
"Ừm," Hạ Bạch Y khẽ gật đầu, trên môi thoáng hiện một nụ cười nhẹ nhàng như gió xuân. "Tốt rồi, ngươi trở về nghỉ ngơi đi. Ta sẽ bế quan một khoản thời gian, khi nào xong ta sẽ đến tìm ngươi."
Nói rồi, nàng phất tay trả lại cho hắn túi trữ vật, không quên dặn dò: "Trong đây ta có để một ít linh tài, cố gắng về luyện tập cho tốt, đừng có mà lười biếng."
Trần Tình nhận lấy túi trữ vật dò xét một chút, khóe miệng khẽ giật giật. Bên trong chật đã chật đến nổi không thể nhét thêm được gì nữa mà sư phụ bảo chỉ một ít linh tài?
Liễu Tố Uyên đứng một bên chứng kiến cảnh tượng "sư phụ hiền, đồ đệ hiếu" đầy tình tứ này thì khẽ xì một tiếng, giọng đầy vẻ ganh tỵ: "Rõ ràng là có mờ ám mà còn cứ chối."
Trần Tình lúc này thật sự không chịu nổi ánh mắt soi mói của vị sư tỷ này nữa. Hắn vội vàng cúi chào hai người rồi chuồn đi.
Trên đường về, nhớ lại vẻ thẹn thùng của sư phụ, hắn không khỏi cười trừ một tiếng.
Trước khi thoát kén, hắn đã vạch ra hàng trăm kịch bản đối phó, thậm chí cả kế hoạch chạy trốn nếu sư phụ đòi "giết người diệt khẩu", nhưng kết quả lại hóa ra thế này đây. Đúng là người tính không bằng trời tính!
__________________________________
CHÚC CẢ NHÀ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!