Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc

Chương 5: Gặp lại cố nhân

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sao mặt ở đây?

 

Ngay đó, Tống Vân Lan ngửi thấy trong khí mùi má-u tanh nhàn nhạt.

 

Chẳng lẽ… thương?

 

Trong lòng nàng thoáng thở phào nhẹ nhõm. Lại thấy vẫn luôn nhắm mắt, tựa hồ hề phát hiện sự hiện diện của nàng.

 

Thế là nàng nín thở, lặng lẽ lùi bước.

 

 

Vừa xoay , lưng liền truyền đến một tiếng gọi trầm thấp, nhẹ nhàng mà ma mị như quỷ mị:

“Quay , tiểu nha đầu.”

 

Tống Vân Lan lập tức thấy da đầu tê dại, theo phản xạ siết c.h.ặ.t các ngón tay.

 

nàng vẫn .

 

Nếu để Mộ Dung Trần phát hiện bộ dạng hiện tại của nàng… thì dù đang thương, e rằng cũng sẽ gi-ết ch-ết nàng mất!

 

Dù gì, khi còn ở triều đình, nàng nhiều tay đàn áp, chèn ép , kìm hãm thế lực của , chặ-t đứ-t đường lui của .

 

Cả trong cung lẫn ngoài triều, đều hận nàng đến thấu xương, chỉ mong ló-c thị-t, rú-t xư-ơng, uống má-u nàng cho hả giận!

 

Tuy rằng, mỗi gặp nàng…

 

Đều là nụ tà mị, Bàng Thái như yêu như ma.

 

“Hửm?”

 

Lúc , Mộ Dung Trần chẳng hề dáng vẻ âm u khó đoán như thường ngày. Hắn chỉ tựa hờ hững một tảng đá lớn bên cạnh.

 

Cả như hóa thành Ma vương của bóng đêm, lãnh đạm ngạo nghễ, khẽ hừ một tiếng:

“Còn mau đây?”

 

Trong lòng Tống Vân Lan run rẩy, cắ-n mạnh đầu lưỡi, âm thầm tính toán: nếu giờ liều mạng bỏ chạy, liệu còn đường sống , khi đang thương?

 

Chính nàng cũng hiểu vì khi thấy Mộ Dung Trần, phản ứng đầu tiên là… sợ hãi, và bỏ chạy.

 

Tư duy còn kịp định hình, thì thể hành động , nàng bỏ chạy trong hoảng loạn.

 

“Ào!”

 

Chân bước làn nước lạnh buốt của con suối nhỏ, thì gáy lập tức một bàn tay siết c.h.ặ.t còn lạnh hơn cả nước suối.

 

Toàn nàng rùng , giật nảy cả .

 

Nàng lập tức phản đòn, nhưng đúng lúc , cơn tê dại quái dị ập đến như sóng trào, khiến như còn sức.

 

Cùng lúc đó, cánh tay phía kéo mạnh, khiến nàng lập tức mất trọng lực, hai chân rời khỏi mặt đất.

 

“A!”

 

Rõ ràng là tiếng kêu kinh hãi, mà vì chất giọng mềm mại, dính dính và run rẩy của nàng lúc ,

thế nào… cũng khiến liên tưởng tới…

 

Cảnh tượng đáng hổ mà nàng từng vô tình thấy giữa Hoa Tưởng Dung và Đỗ Thiếu Lăng khi xưa…

 

Trong lòng nàng âm thầm tức giận, liền cắ-n mạnh đầu lưỡi.

 

vẫn ngăn run rẩy, nhiệt độ càng lúc càng nóng rực.

 

Cằm một bàn tay nắm lấy.

 

Nàng buộc ngẩng đầu lên, ngẩng, liền chạm gương mặt từng khiến thiên hạ khuynh đảo của Mộ Dung Trần.

 

Lúc , gương mặt vốn trắng như ngọc của tái nhợt như tuyết, như mặt quỷ hiện hình.

 

đôi mắt đen kịt như màn đêm ánh sáng, con ngươi mở rộng hơn thường ba phần.

 

Vừa dọa , lạnh lẽo như một sinh vật vô tri vô cảm, mang theo chút ấm con nào cả, chỉ chăm chăm nàng bằng ánh mắt lạnh băng vô tình.

 

Tống Vân Lan c.ắ.n c.h.ặ.t môi, hiểu thấy nàng chẳng chút phản ứng nào.

 

Vừa định mở miệng, thì Mộ Dung Trần bỗng cong môi, khẽ nhếch đôi môi đỏ như má-u: “Sao ? Bị hạ xuân d.ư.ợ.c ?”

 

Vừa , ghé sát gần, mũi gần như chạm má nàng, hít nhẹ một : “Ừm… mùi hương mềm mị thượng hạng.”

 

Hắn nhướng mày, cúi mắt, bật nhẹ như mê hoặc: “Tiểu nha đầu, tâm trí cũng vững đấy, mà nhịn đến giờ… chỉ tiếc là…”

 

Cằm Tống Vân Lan nâng lên nữa, buộc nàng đối diện với đôi mắt gần như màu đen như ma quỷ .

 

Bên tai truyền đến một giọng khàn trầm, nhẹ nhàng nhưng chứa đầy dụ hoặc: “Chỉ tiếc là… hình như sắp chịu nổi nữa nhỉ?”

 

Lời như trêu đùa mà lạnh lẽo, như đang nhạo, nhưng tàn nhẫn đến đáng sợ.

 

Người nam nhân , giống Mộ Dung Trần mà nàng từng .

 

Trong lòng Tống Vân Lan đầy nghi hoặc, nhưng thể nàng càng lúc càng nóng, theo bản năng khao khát thứ lạnh lẽo, chỉ mong thể dịu ngọn lửa đang thiêu đốt trong l.ồ.ng ngự-c.

 

mặt, Cửu Thiên Tuế, cả lạnh như băng ngọc, khiến nàng thể kiềm chế h*m m**n dựa .

 

“Xì.”

 

Mộ Dung Trần bật khẩy, đầy vẻ giễu cợt.

 

Ngón tay đang giữ cằm nàng, bỗng dí nhẹ lên đôi môi đỏ mọng khẽ hé của nàng...

 

Thiếu nữ , lông mày cong như cành liễu, đôi mắt long lanh như nước, ánh mơ màng lướt qua, đôi môi phớt hồng như hoa đào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-5-gap-lai-co-nhan.html.]

 

Vốn mang dáng vẻ yếu đuối như liễu gió, khiến thương xót. khóe mắt trái một nốt ruồi lệ màu má-u, khiến nàng càng giống như đóa hoa đầu cành tháng Hai. Vừa mong manh khiến thương tiếc, mê hoặc khiến hái xuống của riêng.

 

Sự ngây thơ và quyến rũ…tự nhiên mà hòa quyện .

 

Nhất là lúc , tác động của t.h.u.ố.c, sự ngây thơ bản năng d*c v*ng lấn át, tất cả vẻ mê hoặc bừng nở.

 

Tựa như một loại độc d.ư.ợ.c thể gi-ết chỉ trong một ánh !

 

Thế nhưng, đúng lúc ý thức nàng sắp tan rã, chìm , trong mắt nàng đột nhiên bừng lên một tia sáng lạnh lẽo.

 

Chỉ một thoáng ánh sáng thôi, cũng đủ khiến Mộ Dung Trần tưởng như đang thấy nữ nhân dùng cách bi tráng nhất, tuyệt quyết ch-ết cửa Phụng Loan Cung, là thiên tài tuyệt thế, là duy nhất thể quên.

 

Lòng khẽ chùng xuống, ngón tay nắm lấy cằm nàng càng siết c.h.ặ.t hơn.

 

Tống Vân Lan đau đớn, cố gắng trợn to mắt, vùng vẫy thoát khỏi sự kiềm chế của .

 

đúng lúc đó.

 

Trong đôi mắt đen như vực sâu phản chiếu ánh lửa , nàng đột nhiên thấy hình bóng của chính .

 

Lập tức sững !

 

Người thiếu nữ e lệ như hoa đào … là ai?

 

Là…

 

Chẳng lẽ là nàng?!

 

Sao thể?! Sao

 

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ?!

 

kịp để nàng hiểu rõ, Mộ Dung Trần chậm rãi cất giọng, như thì thầm trong gió:

“Vân tưởng y thường hoa tưởng dung, xuân phong phất khám mộ thanh hoa. Nhược phi quần ngọc sơn đầu kiến, hội hướng D-ao Đài nguyệt hạ phùng*.”

 

*Vân mơ áo hoa mơ mặt, gió xuân m*n tr*n liễu thướt tha. Nếu chẳng gặp đỉnh Ngọc Sơn, hẳn sẽ gặp trăng nơi D-ao Đài.*

 

Hắn cúi đầu, nữa mắt Tống Vân Lan, nhẹ giọng khẽ: “Hai đóa hoa của Hoa gia, quả nhiên danh bất hư truyền. Nếu Bổn Đốc đoán sai, ngươi chính là Nhị tiểu thư của Hoa gia, của Hoa Tưởng Dung, tên là Hoa Mộ Thanh?”

 

Tống Vân Lan, hoặc nên là Hoa Mộ Thanh, hai mắt đột ngột co rút.

 

Cuối cùng nàng cũng hiểu rốt cuộc đang ở trong tình cảnh gì!

 

Nàng… tái sinh trong x-ác của Hoa Mộ Thanh, của Hoa Tưởng Dung, một cô nương xinh tuyệt trần nhưng yếu đuối vô năng?!

 

Sao thể?!

 

Mượn x-ác hồn??!

 

Là trời cao ban cho nàng cơ hội sống nữa ?!

 

Hay là…oán hận của nàng, sâu đến mức ngay cả âm ty địa phủ cũng dám thu nhận?!

 

Hay là…

 

Hay là… cuối cùng nàng cơ hội để báo thù rửa hận ?!

 

Thế nhưng…còn kịp trấn tĩnh , tay của Mộ Dung Trần từ cằm nàng chuyển lên cổ mảnh mai của nàng.

 

“Muội của Hoa Tưởng Dung ? Ha, đúng là sắc nước hương trời. Cớ gì rơi cảnh như thế ?”

 

Giọng điệu mang theo tiếng , nụ càng lúc càng quyến rũ, mê hoặc khôn tả.

 

“Chẳng lẽ là tư tình với tình lang, kẻ khác gài bẫy?”

 

Nguyên bản Hoa Mộ Thanh thể hiểu rõ nam nhân mặt.

 

hiện tại, Hoa Mộ Thanh , bên trong chính là từng cùng Mộ Dung Trần đấu trí đấu lực suốt hơn mười năm nơi triều đình, là kẻ địch đội trời chung!

 

Nàng hiểu hơn ai hết, Mộ Dung Trần động sát ý.

 

Mộ Dung Trần gi-ết nàng?

 

Tại ?

 

Hoa Tưởng Dung do đưa cung ?

 

Hắn và Hoa gia chẳng là đồng minh ?

 

Nếu nàng lúc là Hoa Mộ Thanh, chẳng nên tay cứu giúp ?

 

Cớ gì định gi-ết nàng?

 

“Là Hoa Tưởng Dung! Nàng cấu kết với đại phu nhân, hại ! Xin… xin Cửu Thiên Tuế hãy cứu !”

 

Trong khoảnh khắc nhanh như tia chớp, Hoa Mộ Thanh bỗng nghĩ một cách giải thoát hảo, dựa Mộ Dung Trần!

 

Trả thù đôi cẩu nam nữ !

 

Quả nhiên, Mộ Dung Trần đang siết c.h.ặ.t cổ nàng, đôi mắt dần nheo .

 

Ánh mắt , như một dã thú tà mị đang quan sát con mồi của .

 

Nàng từng thấy nam nhân Cửu Thiên Tuế vốn quen với dáng vẻ bất cần, uể oải nơi triều đình, thể toát khí thế cường đại khiến khác run rẩy tận da thịt như .

 

Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ép bản thẳng mắt .

 

Không rằng, lúc đây, ánh mắt nàng như ngấn sương, quyến rũ mê , toát vẻ yêu kiều khiến thể dời mắt. 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận