Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc

Chương 3: Trùng sinh thành ác quỷ

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Vân Lan hận thể một chưởng đ-ánh ch-ết ả tiện nhân .

 

Nàng liền ôm đứa trẻ bằng một tay, lao thẳng về phía phát giọng !

 

"A a! Bệ hạ, cứu mạng!"

 

Hoa Tưởng Dung chuẩn từ , cố ý hét to đầy kinh hoàng, đó thuận thế thụp xuống, né tránh đòn đ-ánh từ Tống Vân Lan, đồng thời giả vờ như hoảng sợ đến mức gần ngất xỉu.

 

Đỗ Thiếu Lăng lập tức , và thấy Tống Vân Lan lúc xí như quỷ mị, đang toan mưu hại nữ nhân mà yêu thương!

 

Một tia lưu luyến cuối cùng còn sót trong lòng , cuối cùng vẫn cơn phẫn nộ dâng trào nuốt chửng.

 

“Người ! Gi-ết ch-ết tiện phụ cho !”

 

Tiếng quát dứt, đám thị vệ lập tức xông lên.

 

Hoa Tưởng Dung vẫn thụp đất, khẽ nở nụ mãn nguyện vì tâm nguyện thành.

 

Tống Vân Lan rõ âm thanh lanh lảnh khi những thanh đao rút khỏi vỏ, âm thanh , nàng chẳng bao nhiêu trong những năm tháng chinh chiến, mở mang bờ cõi cho Đỗ Thiếu Lăng lên ngôi hoàng đế.

 

Nàng mũi chân điểm nhẹ, thoắt lùi về , né tránh những nhát ché-m loạn xạ .

 

Đồng thời, nàng ngửa cổ lớn.

 

Nực ! Nực ! Đến cuối cùng, nàng vẫn tin tưởng tên nam nhân tuyệt tình !

 

Tống gia bốn trăm mười hai mạng !

 

Còn bao nhiêu sinh mệnh ch-ết t.h.ả.m chiến trường, trong những vụ ám sát nữa chứ!

 

Nàng lớn, siết c.h.ặ.t đứa trẻ trong lòng, ngược gió lùi khẽ thì thầm:

"Thịnh Nhi, chúng tìm ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu của con nhé!"

 

Đứa trẻ trong lòng nàng lặng lẽ , cảm thấy quanh nàng bỗng toát lên một vầng sáng rực rỡ và lộng lẫy, rõ ràng đang đối mặt với cái ch-ết, mà vẫn toát lên khí thế mạnh mẽ, ngạo nghễ, khiến khác cúi đầu!

 

“Đỗ Thiếu Lăng! Nếu kiếp , nhất định khiến giang sơn đổi chủ, ngươi chịu vạn đao lăng trì!”

 

Khi Đỗ Thiếu Lăng đuổi đến bức tường cao của cung viên, chỉ kịp câu nguyền rủa thê lương như vọng lên từ tận địa ngục

 

Phượng Loan Cung xây vị trí cao nhất trong hoàng thành, bởi vì Tống Vân Lan luôn thích cái cảm giác cao, xuống vạn vật.

 

Thế nhưng giờ đây, sở thích trở thành nơi chôn của nàng!

 

Đỗ Thiếu Lăng siết c.h.ặ.t t.a.y vịn nơi lan can cung viện, ánh mắt gắt gao xuống phía , nơi Tống Vân Lan rơi thẳng xuống mặt đất.

 

Má-u tươi lan rộng nàng, như một đóa hoa nở rộ, vô cùng rực rỡ nhưng đầy bi thương.

 

Hắn nghiến c.h.ặ.t răng.

 

Phía , Hoa Tưởng Dung trong lòng vui sướng đến tột độ, nhưng nét mặt cố vẻ thương xót, đáng thương.

 

Nàng bước đến lưng Đỗ Thiếu Lăng, định mở miệng, thì bỗng nhiên từ phía truyền lên một tiếng trẻ con trong trẻo, dồn dập.

 

"U oa oa oa..."

 

Đứa bé… ch-ết?!

 

Hoa Tưởng Dung giật , vội ngẩng đầu Đỗ Thiếu Lăng, lo sợ sẽ đổi ý, liền vội vã :

“Bệ hạ, đứa trẻ đó…”

 

“Người ! Đưa Đại Hoàng T.ử lãnh cung! Không sự cho phép của trẫm, bất kỳ ai cũng phép đến thăm!”

 

Câu đó… là ý giữ mạng sống?!

 

Sắc mặt Hoa Tưởng Dung lập tức đổi, theo phản xạ suýt nữa buột miệng câu "diệt cỏ diệt tận gốc"! ánh mắt của Đỗ Thiếu Lăng khiến nàng khựng .

 

Trong ánh mắt một tia đau thương?

 

Hắn… vẫn còn lưu luyến ả tiện nhân ch-ết ?!

 

Móng tay nhọn hoắt đột nhiên cắm sâu lòng bàn tay, như thể một con nhện độc đang cắm nanh tiêm độc thẳng tim!

 

Đáng hận! Thật đáng hận!

 

Tống Vân Lan, ả tiện nhân đó đến ch-ết mà vẫn để hậu hoạn! Vẫn còn lưu một cái gai trong lòng nam nhân của nàng!

 

Tiện nhân! Sao mang theo cả đứa nghiệt chủng đó ch-ết quách cho !!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-3-trung-sinh-thanh-ac-quy.html.]

 

Hoa Tưởng Dung tức giận đến mức ngón tay run rẩy, chỉ hận thể lao xuống đó, một đao kết liễu cái đứa bé đang the thé !

 

Thế nhưng đúng lúc , Đỗ Thiếu Lăng đầu, về phía nàng…

 

Khuôn mặt âm hiểm trong chớp mắt khôi phục vẻ đoan trang dịu dàng, nhu mì như .

 

Một đứa trẻ còn non nớt, khả năng phản kháng thôi mà. Hừ, gi-ết nó kiểu gì chẳng ?

 

Khóe môi nàng cong lên một nụ , nhưng lạnh lẽo đến mức khiến cung nữ luôn để ý quan sát sắc mặt bên cạnh cũng khỏi rùng một cái.

__

 

“Á!”

 

Tống Vân Lan đột ngột hít mạnh một , đôi mắt mở to bừng tỉnh.

 

Bản năng cảnh giác luyện qua bao năm ché-m gi-ết nơi sa trường khiến nàng ngay khoảnh khắc mở mắt liền tỉnh táo.

 

Trước mắt là tấm màn lụa xanh bạc phếch giăng phía giường, đầu giường chút cũ nát, nghiêng nghiêng sắp sập khiến nàng cau mày.

 

Vừa định gượng dậy, nàng lập tức cảm nhận khắp rã rời đau nhức, như thể trải qua một trận trọng bệnh, còn đang sốt cao lui.

 

Trong lòng càng thêm nghi hoặc, thì đúng lúc đó, cánh cửa kêu lên "két" một tiếng, đẩy .

 

Tức thì nàng căng cứng, tinh thần lập tức đề cao cảnh giác, sẵn sàng đối phó với tình huống.

 

Chỉ thấy hai lượt bước , phòng vỗ vỗ rũ rũ nước mưa , thèm liếc đang giường.

 

Chỉ một phụ nhân trung niên, hạ giọng mắng: "Cơn mưa ch-ết tiệt , mưa là mưa! Người ngươi tìm, rốt cuộc lên ? Nếu lỡ giờ lành, cẩn thận phu nhân lột da ngươi đấy!"

 

Người nam nhân cùng vẻ sợ phụ nhân , vội vàng nịnh, đáp: "Mã ma ma đừng lo, là Vương Nhị, bà cứ yên tâm, đến nửa canh giờ, chắc chắn sẽ tới!"

 

Phụ nhân đó vẫn còn bán tín bán nghi: "Thật chứ? Đừng để chậm giờ đấy! Phu nhân mà truy cứu thì đầu tiên tha là ngươi!"

 

" đúng!"

 

Người nam nhân gượng: "Việc của phu nhân, dù trời mưa d-ao, chúng cũng quyết thành cho bằng !"

 

Phụ nhân lúc mới khẽ bật một tiếng: "Miệng lưỡi dẻo quẹo thật, hứ!"

 

Người nam nhân xoa tay, giọng lộ rõ vẻ d-â-m tà: "Mã ma ma, thế… chuyện thì…"

 

Người phụ nhân liếc xéo một cái, trong tay liền nhét một túi tiền. Bà bĩu môi, lắc lắc túi bạc trong tay, mới lòng, thu tiền ung dung : "Dù cũng là đưa tới cái chỗ dơ bẩn hèn hạ , thì cho ngươi chiếm chút tiện nghi cũng . Đừng là Mã ma ma bạc đãi ngươi nhé."

 

Gã nam nhân mừng rỡ mặt, gật đầu lia lịa: “Vẫn là thím thương cháu nhất! Sau cháu nhất định hết lòng việc cho thím! Vậy thì phiền thím…”

 

Lời còn dứt phụ nhân trừng mắt lườm cho một cái: “Nhìn cái mặt háo sắc của ngươi kìa! Thôi , ngoài canh chừng cho. Một nén hương là xong đấy nhé!”

 

Dứt lời, bà tự kéo cửa bước ngoài.

 

 

 

lúc , bên ngoài lóe lên một tia chớp sáng lóa, rạch ngang bầu trời.

 

Tống Vân Lan liếc mắt liền thấy một gã nam nhân mặt đầy rỗ, ánh mắt d-â-m đãng, đang vội vã lao về phía giường nàng.

 

Còn phụ nhân ngoài, chính là kẻ lưng với nàng, dáng mập, mặc bộ váy ngắn bằng lụa xám tro mà chỉ hầu trong nhà quyền quý mới thể mặc.

 

“Rầm!” — Cánh cửa kéo sập .

 

Căn phòng lập tức chìm trong ánh đèn dầu mờ nhạt, mù mịt như khói.

 

Trong đầu nàng, đột nhiên hiện lên một cảnh tượng mơ hồ, một cô nương yếu ớt, đáng thương, phụ nhân béo đỡ lấy, dỗ dành ép uống một bát t.h.u.ố.c.

 

Sau đó, nóng ran như lửa đốt, đau đớn rã rời, tê dại đến mức ngất .

 

Cảm giác , rõ ràng như thể chính nàng từng trải qua…một cơn đau nhói thoáng vụt qua đầu Tống Vân Lan.

 

Ngay lúc đó, tên nam nhân mặt rỗ nhào tới bên giường, miệng hì hì: “Tiểu thư ngoan của ơi, trông mong nàng đến c.h.ế.t mất! Tối nay, nàng cuối cùng cũng là của !”

 

Hắn thò tới giường, liền thấy Tống Vân Lan… đang mở mắt trừng trừng .

 

Hắn ngẩn một thoáng, đó lập tức lộ nụ d-â-m tà đầy hứng thú: “Tiểu thư tỉnh ? Vậy để Vương Nhị hầu hạ nàng một phen nhé?”

 

Từ xưa đến nay, chuyện để một nam nhân lạ mặt “hầu hạ” một tiểu thư khuê các chứ…

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận