Hoa Mộ Thanh suýt chút nữa ngẩng đầu lên tát cho một cái, đây mà gọi là thương lượng ?
Rõ ràng là uy hi-ếp mà!
Nàng c.ắ.n môi, khẽ gật đầu: “Vâng, Mộ Thanh nguyện ý theo sự sai khiến của Điện hạ.”
“Quyết tuyệt như ?”
Mộ Dung Trần bật : “Hoa gia và đội Ám Phượng, ngươi đều để tâm nữa ư?”
Hoa Mộ Thanh ngay còn chiêu đang chờ đợi!
Trong đôi mắt thu thuần sắc thu, thoáng qua một tia mất kiên nhẫn, tên đúng là lắm lời, bệnh đa nghi còn nặng đến đáng sợ! Thật phiền ch-ết !
lúc nàng chỉ thể bình tĩnh đáp : “Mộ Thanh chẳng qua chỉ mang họ ‘Hoa’ mà thôi. Điện hạ cũng thấy rõ ngày hôm qua Mộ Thanh dồn đến tuyệt cảnh. Một gia tộc như thế, nếu còn luyến tiếc, thì năm xưa Mộ Thanh theo Hoàng Hậu nương nương gia nhập Ám Phượng đội.”
Mộ Dung Trần nhướng mày, lắm. Câu trả lời thật sự kẽ hở.
“Còn về Ám Phượng đội…”
Hoa Mộ Thanh ngẩng đầu thẳng Mộ Dung Trần: “Mộ Thanh giống những khác, còn lý do để tiếp tục sống. Mộ Thanh là cái bóng của Hoàng Hậu nương nương. Đã còn chủ nhân, thì cái bóng tồn tại còn ý nghĩa gì?”
Nàng như bất đắc dĩ nhẹ: “Hiện tại Mộ Thanh sống sót, một là để bảo vệ Đại Hoàng T.ử điện hạ. Hai là… để báo thù cho nương nương.”
“Kẻ đầu tiên trả giá, chính là Hoa Phong hủy diệt phủ Tướng quân và Hoa Tưởng Dung vu oan cho nương nương.”
Mộ Dung Trần đôi mắt và biểu cảm của nàng, thể tìm thấy lấy một chút sơ hở.
Thế nhưng cảm giác kiên định , cùng với sát ý lạnh lẽo như lư-ỡi d-ao băng, quá mức rõ ràng. Nếu chỉ vì một ân nhân cứu mạng, liệu đáng để đoạn tuyệt cả huyết thống, tàn nhẫn vô tình đến ?
Hắn vốn là giỏi chơi đùa với lòng .
Thế nhưng lúc … chút thấu tâm tư của cô nương .
“Xin Điện hạ thành .”
Hoa Mộ Thanh nữa về phía Mộ Dung Trần, đôi mắt long lanh dịu dàng tựa nước, rõ ràng yêu kiều động lòng .
Thế nhưng giữa vẻ tuyệt trần tựa Lạc Thần hạ thế , chỉ là sự sắc bén lạnh lẽo tựa lưỡi kiếm, chút khoan nhượng.
Giống y hệt nữ nhân đó! Thật sự quá giống!
Mộ Dung Trần thẳng Hoa Mộ Thanh.
Một lúc , khẽ nhướng mày, bật khẽ đầy ẩn ý: “Rất . Ngươi gặp Đại Hoàng Tử…”
Ánh mắt Hoa Mộ Thanh khẽ ngưng .
“Vậy thì tiên, hãy thể hiện một chút thành ý.”
Mộ Dung Trần đưa tay, nữa nâng cằm nàng lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* như trêu chọc: “Trong yến tiệc của Trưởng Công Chúa ba ngày , để Bổn Đốc xem thử thủ đoạn của ngươi. Nếu ngươi ích với Bổn Đốc, tự nhiên sẽ thoả mãn vài phần tiểu tâm tư của ngươi.”
Hoa Mộ Thanh c.ắ.n môi, trong lòng tức tối.
Thế nhưng gần như chỉ trong chớp mắt, nàng đoán tầng tầng ẩn ý gài trong câu của Mộ Dung Trần.
“Ngày hôm đó tay với ? Đại phu nhân? Hoa Phong? Hay là… Hoa Tưởng Dung?”
Trong mắt Mộ Dung Trần thoáng hiện một tia tán thưởng mờ ám, nhạt nhưng trả lời.
Chỉ vung tay áo rộng.
Tựa như một con cú đêm lướt qua màn trời đen, ảnh lập tức biến mất trong bóng tối dày đặc.
Hoa Mộ Thanh khẽ thở phào một dài, chậm rãi về viện.
Không ngờ bước đến cửa, liền trông thấy Phúc T.ử và T.ử Lan đang chờ ngoài sân.
Vẻ mặt Phúc T.ử thì đầy lo lắng, trong khi T.ử Lan mang vẻ hả hê như nắm điểm yếu của khác.
Hoa Mộ Thanh một trận đối đáp mệt mỏi với Mộ Dung Trần, kiệt sức cả thể x-ác lẫn tinh thần, chẳng buồn bận tâm.
Chỉ tiện tay dúi nắm xa tiền thảo trong tay ngự-c T.ử Lan: “Đi nấu nước t.h.u.ố.c .”
T.ử Lan sững .
Phúc T.ử thì lập tức bước tới đỡ lấy nàng, giọng đầy lo âu: “Tiểu thư bảo tự hái, nô tỳ sẽ thì bảo nô tỳ nhận dạng d.ư.ợ.c thảo, khăng khăng tự , nô tỳ lo đến phát hoảng…”
Nàng đỡ Hoa Mộ Thanh phòng.
Ở bên ngoài, T.ử Lan ngây một lúc, khẽ nhíu mày nắm xa tiền thảo trong tay với vẻ khinh bỉ.
Nàng bất mãn nhưng thể cãi lời, nên đành gọi một bà t.ử đến nấu nước t.h.u.ố.c.
Trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-22-thuong-luong-dieu-kien.html.]
Phúc T.ử lặng lẽ hầu hạ Hoa Mộ Thanh tắm rửa, y phục, uống t.h.u.ố.c, đến khi nàng xuống nghỉ ngơi cũng hỏi lấy một câu về việc nàng nửa đêm gì.
Điều đó khiến Hoa Mộ Thanh suy nghĩ nhiều hơn về nha .
Nàng gầy gò, da dẻ vàng vọt , thoạt chỉ là một tì nữ đơn giản, nhưng… thật sự chỉ là một kẻ hầu hạ bình thường thôi ?
__
Bên ngoài Hoa phủ.
Con đường dài tối mịt, gió đêm lướt nhẹ từng cơn.
Không khí se lạnh của tiết xuân quấn lấy bóng đêm tĩnh mịch, len lỏi qua con phố Chu Tước kéo dài bất tận, mãi cho đến cánh cổng lớn uy nghiêm, tráng lệ của hoàng cung.
Mộ Dung Trần khoanh tay lưng, khoác trường bào tím viền rộng, cổ áo thẳng.
Hắn chậm rãi bước con đường dẫn tới trung tâm quyền lực và d-ục vọng bậc nhất thiên hạ – hoàng cung.
Ánh trăng mờ nhạt rải xuống xung quanh như dòng nước bạc, chiếu lên khuôn mặt tuấn mỹ đến yêu dị.
Dưới ánh trăng , đôi mắt xinh của như thể chứa đựng cả bầu trời vụn vỡ, nhấp nhô trôi nổi.
Thêm đó, khí chất cao ngạo, lười nhác lạnh lẽo như băng tuyết đỉnh núi càng khiến giống như một yêu linh ánh trăng.
Mê hoặc lòng , hớp hồn đoạt vía gây loạn thế gian.
__
“Thế nào?”
Một bạch y của Đỗ Thiếu Quân đột nhiên xuất hiện phía , khẽ : “Ngươi thật sự tin lời nha đầu đó ?”
Mộ Dung Trần hề đổi biểu cảm, chỉ nhàn nhạt đáp: “Còn ngươi, tin ?”
Thật từ đầu đến cuối, Đỗ Thiếu Quân vẫn luôn ẩn trong bóng tối, quan sát màn đấu trí giữa Mộ Dung Trần và Hoa Mộ Thanh.
Hắn khẽ lắc đầu: “Bảy phần giả, ba phần thật. Nha đầu … còn thâm trầm hơn cả dự đoán. Chỉ sợ… là một Hoa Tưởng Dung khác.”
Mộ Dung Trần lúc khẽ nhếch môi, đôi môi đỏ như má-u cong lên nụ thản nhiên: “Vậy chẳng càng ?”
Đỗ Thiếu Quân , lát bật , lắc đầu nữa: “Ngươi định để bọn họ tự c.ắ.n xé ? là…”
Lại về phía Mộ Dung Trần: “Cho nên ngươi cố tình tỏ tin tưởng, là để buông những lời dụ dỗ như thế?”
Bất ngờ bật khẽ: “Chiêu ‘bốn lạng đẩy nghìn cân’ trong việc điều khiển lòng của ngươi, càng ngày càng cao tay . Đến cả cũng ngươi đ-ánh lừa.”
Mộ Dung Trần bật lạnh lùng: “Người nhà Hoa gia, dù chỉ nửa chữ, cũng sẽ tin.”
Đỗ Thiếu Quân liếc khuôn mặt nghiêng lạnh lẽo như băng của , như cố ý hỏi: “Ta thấy lúc nàng tin hại, tướng phủ diệt môn, Đại Hoàng T.ử ch-ết, phản ứng đó… hình như giả?”
Đôi mắt phượng dài hẹp của Mộ Dung Trần nheo : “Nếu như , lúc đó… nàng ch-ết .”
“Ừ.”
Đỗ Thiếu Quân cũng đoán điều đó, khẽ gật đầu: “Ta sẽ tiếp tục điều tra về Ám Phượng. Ngày mai cho gửi thiệp mời đến cho nàng . Ba ngày , thử thêm một nữa.”
Mộ Dung Trần gật đầu.
Đỗ Thiếu Quân liếc một cái, nghi ngờ lợi dụng.
Mộ Dung Trần đối với vị Hoa Nhị tiểu thư , quả thực vô cùng khoan dung.
Chỉ vì nàng vài phần giống với nữ nhân ngu ngốc ch-ết , Tống Vân Lan ?
Hắn thở dài trong lặng lẽ.
Thân hình khẽ động, biến mất trong ánh trăng.
Mộ Dung Trần một đến cánh cổng lớn sơn son nạm ngọc của hoàng cung.
Đám cấm vệ quân đang canh cổng định hạ giáo chặn , nhưng rõ ảnh đến gần, lập tức quỳ rạp xuống đất: “Tham kiến Cửu Thiên Tuế điện hạ!”
Một khác nhanh ch.óng đầu trong hô lớn: “Mau mở cổng! Cửu Thiên Tuế gia hồi cung!”
Thế nhưng Mộ Dung Trần chẳng buồn để ý đến bọn họ, chỉ lặng lẽ khoanh tay lưng, cánh cổng son lớn đang chậm rãi mở mắt.
Nơi đây, hoàng cung – tòa cung điện lộng lẫy, xa hoa, hùng vĩ, đại diện cho quyền lực tối thượng…
với , còn chút sinh khí nào nữa.
Chỉ lạnh lẽo và áp lực.
Không còn lưu luyến, chẳng còn hy vọng.
Chỉ còn một mảnh sát ý lạnh như băng của mối thù dứt, và mùi má-u tanh tàn khốc của sự tàn sát đang chờ đợi.
Hắn chút biểu cảm, cất bước, lặng lẽ bước giữa những bức tường cung điện u ám.