Nàng đưa mắt Hoa Mộ Thanh từ đầu đến chân một lượt.
Dù chỉ mặc bộ váy cũ cùng trâm cài đơn sơ, nhưng vẫn thể che lấp dung nhan khuynh quốc khuynh thành của nàng. Ánh mắt nàng càng thêm lộ rõ vẻ ghen tị.
“Sao , Nhị tỷ? Bị Vương Nhị bắt , dù giữ cái mạng, e rằng…”
Nàng khẽ , giọng đầy ác ý: “Hừ, thể tỷ, chắc cũng sờ mó, xem xét hết chứ gì?”
Nụ của Hoa Thường Hảo trở nên vặn vẹo, những lời thốt thì đầy độc địa và nhục mạ.
Tam di nương bên cạnh còn bộ tịch kéo tay nữ nhi một cái, nhỏ nhẹ : “Thường Hảo , mấy lời thế … nên .”
câu chẳng khác nào x-ác nhận lời vu khống: thể Hoa Mộ Thanh khác xem sạch!
Phải rằng, xung quanh còn ít hạ nhân. Mà trong đại trạch thế gia, miệng lưỡi bọn nô tài còn đáng sợ hơn mãnh thú. Rõ ràng, bọn họ đang hủy danh dự nàng !
Thế nhưng, Hoa Mộ Thanh chẳng hề tỏ bối rối. Nàng chỉ khẽ cúi đầu, nhàn nhạt mỉm .
Nụ , tựa như cơn gió xuân lướt qua mặt hồ tháng Hai, khiến lòng xao động như làn sóng gợn nhẹ.
Khiến kẻ khác chỉ đắm chìm trong dung nhan , thậm chí quên cả thở.
Hoa Thường Hảo gần như sững , lập tức tỉnh táo , nghiến răng ken két vì tức giận.
Chỉ Hoa Mộ Thanh mỉm , giọng nhàn nhạt: “Thân thể của Mộ Thanh thế nào, tự Tuyên Vương điện hạ rõ với phụ . Cũng cần Tam di nương và Thường Hảo phí tâm lo lắng.”
Lời rõ ràng là mang Đỗ Thiếu Quân và Hoa Phong để đè họ xuống!
Cả hai đó đều x-ác nhận sự trong sạch của Hoa Mộ Thanh, nếu họ còn cố tình bàn tán nữa, chẳng là đang nghi ngờ cả Tuyên Vương điện hạ và gia chủ Hoa gia ?
Hoa Thường Hảo ngờ , từng họ bắt nạt, chỉ cúi đầu như Hoa Mộ Thanh giờ dám phản bác, hơn nữa một câu chặn miệng nàng .
Trong lòng khỏi tức tối.
Lập tức, nàng dựng mày, trừng mắt Hoa Mộ Thanh quát lên: “Ngươi đừng lấy phụ với Tuyên Vương dọa ! Họ ngươi là hạng gì, nhưng thì rõ!”
Hoa Mộ Thanh nhẹ nhàng , đôi mắt long lanh lướt nàng một cách uyển chuyển: “Ồ? Vậy là hạng gì?”
Hoa Thường Hảo lạnh, hừ một tiếng, bĩu môi : “Là thứ tiện chủng do một ả nữ nhân ruồng bỏ sinh , còn bằng đám nô tài!”
Vừa , Hoa Thường Hảo liếc mắt khinh bỉ Hoa Mộ Thanh: “Đừng tưởng bám Tuyên Vương thì là ghê gớm lắm! Cùng lắm cũng chỉ là một món đồ chơi để Vương gia tùy ý đùa giỡn mà thôi. Ngươi tưởng Tuyên Vương thật sự sẽ cưới ngươi cửa ? Không soi phận của !”
Nói đến đây, ngay cả Tam di nương và Sở Hồng bên cạnh cũng hiện rõ vẻ khinh thường, cứ như thể cực kỳ ghét bỏ và xem thường thế nàng.
ai rằng, nếu do Hoa Phong vô tình phản bội, thì chính Hoa Mộ Thanh nàng mới là đích trưởng nữ thật sự của Hoa phủ!
Ngay cả Hoa Tưởng Dung cũng chỉ là đứa con do Trữ Thu Liên, khi còn xuất giá m.a.n.g t.h.a.i với khác. Vì mà danh tiếng chẳng gì, ai trong kinh thành dám cưới.
Chỉ Hoa Phong, lúc mới kinh, vì vẻ ngoài phong độ cần nhanh ch.óng vững, nên mới tìm cách cưới bà , nhờ tài lực Trữ gia để một bước lên mây.
Sở Hồng vẫn im lặng nãy giờ thấy Hoa Mộ Thanh chỉ cúi đầu lời nào, cũng tranh thủ châm chọc vài câu: “ đấy! Người như mà cũng gọi là tiểu thư ? Chúng còn hầu hạ nàng nữa chứ, thật là... Chỉ tiếc lão gia quá nhân hậu, còn để kẻ như thế lợi dụng. Chúng nô tỳ, cũng chỉ đành nín nhịn, đau lòng cho lão gia thôi.”
Tam di nương thấy lời thì trong lòng lập tức chua xót, liền đáp : “Cô nương vẫn nên giữ phận, giờ lão gia lo lắng là đủ . Cô nương hãy bổn phận nô tỳ của .”
Sở Hồng , đôi mày vẽ kỹ càng lập tức nhíu , vui liếc Tam di nương:
“Di nương gì chứ? Đều là hầu hạ lão gia cả, tại Sở Hồng thể đau lòng cho lão gia ?”
Hoa Mộ Thanh bên cạnh suýt nữa thì bật thành tiếng. Còn kịp phản kích gì, đám nữ nhân của Hoa Phong tự cắ-n xé lẫn .
Xem tên Hoa Phong chỉ thiếu phẩm hạnh, mà còn chẳng chút bản lĩnh gì trong chuyện nữ nhân và quản lý nội trạch.
Một kẻ như mà thể chức Thiếu Khanh Đại Lý Tự, xử oan bao nhiêu vụ án sai lệch nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-14-ta-la-ai.html.]
Chẳng trách khi nàng ch-ết, Mộ Dung Trần kiên quyết bãi chức Hoa Phong, xem là lý do.
Hoa Mộ Thanh nghĩ tới đây, ngẩn , nếu khi đó tấu chương của Mộ Dung Trần phê chuẩn, liệu nàng ch-ết sớm đến ? Cả nhà Tống gia lẽ cũng chẳng đến nỗi diệt vong?
Chẳng lẽ... Mộ Dung Trần khi phát hiện điều gì, nên mới bãi chức Hoa Phong?
nghĩ tới đây, Hoa Mộ Thanh lập tức phủ nhận chính .
Mộ Dung Trần và nàng vốn là kẻ địch, như nước với lửa, thể giúp nàng, giúp Tống gia ?
Trong lúc nàng đang xuất thần, bên Tam di nương và Sở Hồng lời qua tiếng , suýt chút nữa là lao đ-ánh .
Một bên là di nương cam tâm để tiểu tỳ thông phòng giành sủng ái, một bên là nô tỳ bỗng cơ hội nửa bước lên chủ nhân, tranh quyền đoạt thế, sức thị uy.
Chậc chậc.
Hoa Mộ Thanh thầm lạnh, kiếp nàng từng chứng kiến hậu cung đấu đá chốn Tuyên Vương phủ, ngờ chỉ trong một cái sân nhỏ thế , mưu tính giữa nữ nhân cũng hề thua kém.
Nàng khẽ mím môi , nhẹ giọng: “Nếu hai vị còn cãi , thì xin nhường một bước. Đại phu nhân gọi tới, chậm trễ thời gian, e rằng sẽ trách tội.”
Hoa Thường Hảo đang bênh vực mẫu , trừng mắt Sở Hồng, thấy giọng điệu lạnh nhạt dửng dưng của Hoa Mộ Thanh thì lửa giận lập tức bốc lên.
Nàng đưa tay đẩy mạnh nàng một cái: “Ngươi là thứ gì mà dám bảo chúng tránh đường?!”
Nào ngờ tay nàng còn dùng lực, Hoa Mộ Thanh như một con diều giấy, loạng choạng ngã xuống hành lang, trượt luôn về phía cây cầu đá hồ cá.
“Aaa! Cứu mạng!”
Trớ trêu , chẳng rõ lúc nàng ngã xuống, Sở Hồng bên cạnh cũng hét to một tiếng ngã theo luôn!
“Ùm!!!”
Hoa Thường Hảo lập tức đờ , kịp phản ứng.
Tam di nương là phản ứng đầu tiên, vội vàng kêu mấy nha và tỳ nữ bên cạnh: “Trời ơi, còn ngây đó gì! Mau xuống cứu !”
Hoa Mộ Thanh thật bơi, nhưng nàng liều cứu Hoa Phong , chẳng ai .
Thế là nàng cứ giả bộ hoảng hốt như hại oan, giãy dụa trong nước, dáng vẻ hốt hoảng vô tội.
Tay thì sức túm lấy tóc và áo của Sở Hồng, dìm mạnh nàng xuống nước mấy !
Sở Hồng cũng bơi, nhưng dìm bất ngờ, mũi miệng đầy nước, sặc đến đông tây nam bắc, suýt nữa thì ch-ết đuối.
Đến khi tỳ nữ chạy xuống, mới kéo cả hai lên bờ.
Tiếng la hét khiến Đại phu nhân và Hoa Phong vội vã chạy tới.
Hoa Phong là do Đại phu nhân cố tình gọi đến.
Thứ nhất, để cho tận mắt thấy bộ dạng đáng thương, đau lòng đến phát bệnh vì bênh vực của nữ nhi thứ tư.
Thứ hai, cố ý dẫn đường để Tam di nương và nữ nhi bà bất ngờ chạm mặt Hoa Mộ Thanh, để họ buông lời châm chọc khiêu khích, từ đó thử xem Hoa Mộ Thanh thật là thế nào, cho Hoa Phong cho rõ.
Thứ ba, cũng tiện thể gọi nàng đến, an ủi dỗ dành, nhân cơ hội dạy dỗ nàng một phen, thể hiện phận chủ mẫu của , đồng thời hạ thấp địa vị thấp hèn của Hoa Mộ Thanh.
Nào ngờ, kế hoạch tính toán như , “một tên ba đích” màn ngã xuống nước bất ngờ phá hỏng!
Bây giờ thấy Hoa Mộ Thanh còn diễn vai đáng thương mặt Hoa Phong, và cả Sở Hồng, gần đây đang Hoa Phong sủng ái cả hai đều khác dìu từ nước lên...
Ai nấy đều ướt đẫm, tóc tai bết nước, vẻ mặt yếu đuối mong manh như hoa lê trong mưa, càng càng khiến khác thương xót.