Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc

Chương 21: Những Lần Thăm Dò Và Đấu Trí Liên Tục

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng Hoa Mộ Thanh đương nhiên hiểu rõ ý của .

 

nàng chỉ vẻ đau thương tuyệt vọng mà giải thích: “Thần nữ vốn định gặp một nhân vật then chốt trong Ám Phượng theo lệnh của Tống Hoàng Hậu nương nương, ngờ kịp gặp, vì cảnh giác đủ mà Hoa Tưởng Dung tay . Trong lúc bất ngờ gặp điện hạ, liền thuận theo lệnh của nương nương mà tiến hành thử thăm dò điện hạ, mãi đến mới x-ác nhận phận của ngài. Vốn định tiếp tục ứng phó để giữ một mạng, thể báo đáp cho nương nương…”

 

Nói đến đây, giọng nàng nghẹn ngào, đôi mắt long lanh như nước hồ mùa thu một nữa mở , thẳng Mộ Dung Trần: “Điện hạ, nương nương thật sự…”

 

Mộ Dung Trần nàng, nghĩ bụng: nếu đây là diễn kịch, thì tình cảm cũng quá thật .

 

Im lặng một hồi, gật đầu: “Ừ, ba ngày , nàng Đỗ Thiếu Lăng và Hoa Tưởng Dung bức t.ử tại Phượng Loan Cung. Phủ Hồ Quốc Tướng Quân kết tội thông địch b*n n**c, Hoa Phong dẫn theo Hoàng Lâm quân đến tàn sát cả nhà, một ai sống sót.”

 

Vừa dứt lời, thấy Hoa Mộ Thanh, còn bi thương đến thành tiếng, bỗng nhiên cứng đờ tại chỗ.

 

Vẻ mặt nàng lúc ...

 

Nếu như ban nãy vẫn còn đôi chút nghi ngờ về mức độ chân thật trong cảm xúc của nàng, thì giờ khắc nỗi bi thương tuyệt vọng thấm từ trong xương tủy cần lời , cũng đủ khiến Mộ Dung Trần dập tắt sự hoài nghi cuối cùng.

 

Nỗi đau đớn tột cùng từ tận đáy lòng cảnh cả nhà Tống thị diệt môn, Hoàng Hậu bức đến ch-ết, tuyệt đối thể là giả vờ.

 

Mộ Dung Trần dần dần cảm thấy hoang mang, chẳng trách Hoa Mộ Thanh giống nữ nhân ngốc đến thế. Chẳng lẽ… thật sự là thế nàng?

 

Nữ nhân ngốc , vì chọn một cô nương của Hoa gia? Chẳng lẽ… sắp đặt gì ?

 

Đang chìm trong nghi vấn, bỗng Hoa Mộ Thanh khẽ hỏi: “Vậy Thịnh Nhi… Đại Hoàng T.ử điện hạ, chẳng lẽ cũng cùng nương nương…”

 

Nàng ôm đứa trẻ nhảy xuống Phượng Loan Đài, nhưng trong khoảnh khắc cận kề cái ch-ết, hình như thấy tiếng của đứa trẻ.

 

Giờ đây bản sống trong x-ác khác, nàng thầm mong đứa trẻ … còn sống.

 

Mộ Dung Trần gần như cần phán đoán, cũng trong giọng run rẩy ẩn chứa sự dè dặt và kỳ vọng.

 

Hắn liếc thiếu nữ tuyệt sắc, mảnh mai mặt, lắc đầu: “Hiện tại đang ở trong lãnh cung.”

 

Lời dứt, liền thấy trong đôi mắt đen sâu lắng như mực của thiếu nữ, chợt bừng lên một tia sáng rực rỡ.

 

Ánh sáng , rực đến mức gần như ch.ói mắt.

 

Ngay đó, Mộ Dung Trần liền nàng nắm c.h.ặ.t cổ tay: “Vậy… … Đại Hoàng T.ử điện hạ, thương chứ?”

 

Từ nơi cao như thế rơi xuống…

 

Mộ Dung Trần chợt ngây vì thần thái của thiếu nữ lúc giống hệt Tống Vân Lan.

 

Sững một thoáng, mới cụp mắt xuống, chăm chú bàn tay trắng nõn, thon gọn, nhỏ nhắn của nàng đang nắm lấy cổ tay , khẽ động khóe mày: “Không hề gì.”

 

Căng thẳng suốt cả buổi, Hoa Mộ Thanh lập tức mềm nhũn , phệt xuống đất, thở phào nhẹ nhõm.

 

Một lát , nước mắt bất ngờ tuôn rơi, nhưng nàng liền dùng mu bàn tay gạt mạnh , phát tiếng mà nở nụ rạng rỡ.

 

Hành động như , phản ứng như , ánh mắt như

 

Mộ Dung Trần lặng lẽ thiếu nữ mặt.

 

Đến cả suy nghĩ và những biểu cảm nhỏ nhất cũng giống đến kỳ lạ.

 

Chẳng những là giống, nếu khuôn mặt của thiếu nữ bằng khuôn mặt của nữ nhân , chỉ e ai nhận đó cùng một !

 

“Đa tạ điện hạ.”

 

Hoa Mộ Thanh vẫn mất lý trí, quỳ xuống Mộ Dung Trần một nữa: “Đại Hoàng T.ử bình an vô sự, Mộ Thanh yên lòng. Chỉ là thần nữ chuyện xảy với phủ Tướng quân và Hoàng Hậu nương nương, quả thực thất trách. lúc sinh thời, Hoàng Hậu nương nương từng dặn dò thần nữ, nếu chuyện gì xảy với , nhất định bảo vệ chu cho Đại Hoàng Tử. Nếu điện hạ cho phép… thần nữ thể… theo ngài cung, mặt Đại Hoàng T.ử một ?”

 

Chỉ chính mắt thấy , nàng mới thật sự an tâm.

 

Mộ Dung Trần liếc mắt nàng, ánh mắt chợt tối dần: “Những gì mắt thấy chắc là thật, tai chắc là đúng…”

 

Quả nhiên, vai Hoa Mộ Thanh đang cúi sát đất bỗng khẽ run lên.

 

Hắn cong môi : “Câu đó… cũng là nàng dạy ngươi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-21-nhung-lan-tham-do-va-dau-tri-lien-tuc.html.]

 

Hoa Mộ Thanh đang quỳ sát đất, âm thầm c.ắ.n môi, tên đúng là...

 

"Vâng. Mộ Thanh từng một năm hầu hạ bên cạnh Hoàng Hậu nương nương, dạy cho thần nữ nhiều điều."

 

"Ồ? Ngươi mà từng ở cạnh nàng một năm? Là cung nữ nào?"

 

"… Từng trợ thủ cho tỷ tỷ Hồng Tú, tên gọi là Uyển Nhi."

 

Mộ Dung Trần quả thật nhớ đến cái tên "Uyển Nhi", cung nữ từng đột ngột xuất hiện biến mất bên cạnh Tống Vân Lan năm xưa.

 

Ánh mắt khẽ nheo .

 

Thân hình cô nương đó cũng tương tự như cô nương mặt, nhưng… luôn cảm thấy hai họ cùng một !

 

Nha đầu … đang dối ?

 

Điều là: Uyển Nhi thực sự từng tồn tại. Nàng là mà Hoa Mộ Thanh kiếp từng đào tạo để trở thành một thành viên của Ám Phượng, nhưng ngờ, Uyển Nhi Đỗ Thiếu Lăng dụ dỗ, suýt nữa trèo lên long sàng!

 

Ám Phượng tuyệt đối chấp nhận loại phản chủ, phản đạo lý như thế, nên Hoa Mộ Thanh âm thầm xử lý nàng , ném th-i th-ể bãi tha ma cho ch.ó sói gặm, ch-ết đối chứng.

 

Giờ đây, nàng mượn danh phận đó để , Mộ Dung Trần cũng chẳng thể tra xét cho rõ thật giả.

 

“Nàng nuôi ngươi thế , rốt cuộc là để gì?”

 

Giọng u ám của Mộ Dung Trần vang lên từ phía đầu.

 

Lần , Hoa Mộ Thanh sớm chuẩn từ , chỉ khẽ lắc đầu, đáp: “Mộ Thanh .”

 

Mộ Dung Trần nhíu mày, đó khẽ bật mang theo vẻ châm chọc: “Cũng thôi, ngươi chẳng qua chỉ là một quân cờ trong tay nàng thì ? Nữ nhân đó, luôn thích lặng lẽ bỗng dưng gây một chuyện động trời. Đến khi khác chạy theo dọn dẹp, cũng đủ mệt bở tai.”

 

Hoa Mộ Thanh khẽ nhíu mày. Mình thế ? Mỗi đều xử lý đấy còn gì?

 

“Thân phận của đội Ám Phượng rốt cuộc là thế nào?”

 

Rõ ràng Mộ Dung Trần đặc biệt quan tâm đến đội Ám Phượng.

 

Năm xưa Tống Vân Lan bồi dưỡng những thế lực ẩn trong bóng tối như , hiển nhiên vì mục đích đơn giản!

 

Tuy nhiên, Hoa Mộ Thanh cũng kế hoạch riêng của .

 

Huống chi, tuy bây giờ nàng x-ác nhận Mộ Dung Trần chính là thực sự nắm quyền kiểm soát Lâm Lang Các, nhưng vẫn thể rõ ràng , rốt cuộc là kẻ địch là đồng minh.

 

Hiện tại nàng chỉ mới sống , năng lực bản và những thế lực thể nắm trong tay đều còn quá yếu.

 

Vì thế, nàng định đem thanh lợi kiếm vô song mà kiếp để sử dụng.

 

Nàng vẫn giữ nguyên tư thế quỳ gối áp trán xuống đất, lắc đầu: “Mộ Thanh thể .”

 

“Xì.”

 

Mộ Dung Trần dường như cũng chẳng bất ngờ câu trả lời đó, khẽ khẩy: “Sao ? Vẫn trung thành với một kẻ ch-ết ?”

 

Hoa Mộ Thanh trong lòng lặng lẽ tức giận, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản: “Khi Mộ Thanh cùng các tỷ gia nhập Ám Phượng đội, từng thề: Sống là linh hồn Ám Phượng, ch-ết là oan hồn Ám Phượng, chỉ trung thành duy nhất với Hoàng Hậu nương nương.”

 

Mộ Dung Trần lạnh đầy châm biếm: “Ch-ết thì ch-ết , mà còn gây hại cho những sống. Đã như thế, sống tiếp? Dù m-óc mắ-t, gã-y ch-ân, cũng nên cố mà sống tiếp mới là nữ nhân ngu ngốc.”

 

Hoa Mộ Thanh cúi đầu nghiến răng, ngươi mới ngu !

 

“Thôi , ngươi , Bổn Đốc cũng chẳng cần khách sáo nữa.”

 

“Bổn Đốc một quân cờ đủ sức hủy diệt bộ Hoa gia. Thấy ngươi còn thuận mắt, nếu ngươi chịu , sẽ cho ngươi một chỗ dựa vững chắc. Còn nếu …”

 

Mộ Dung Trần đôi môi đỏ mỉm lạnh lẽo: “Vậy thì… ch-ết luôn ở đây cho .” 

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận