Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc

Chương 19: Cuộc Gặp Gỡ Trong Đêm

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sao sốt ?"

 

Mộ Dung Trần mỉm hỏi, giọng khẽ lạnh lùng: "Chẳng lẽ là do chút t.h.u.ố.c đêm qua, phát tác ?"

 

Hắn rõ ràng là cố ý!

 

Khuôn mặt vốn nóng bừng của Hoa Mộ Thanh càng thêm đỏ rực.

 

Nàng c.ắ.n môi, như phần giận dỗi liếc Mộ Dung Trần một cái, cụp mắt xuống, khẽ :

"Điện hạ đừng trêu chọc Mộ Thanh nữa, Mộ Thanh chỉ là... cảm lạnh thôi."

 

Thế nhưng, giọng bẩm sinh của nàng mềm mại, ngọt ngào, mang theo một chút hờn dỗi như , chẳng khác nào đang nũng với vị ma vương mặt .

 

Nếu là nam nhân bình thường, giọng điệu như thế, trong đêm khuya vắng vẻ, e rằng sớm kìm lòng nổi.

 

Hoa Mộ Thanh đối diện với Mộ Dung Trần hề sợ hãi.

 

thì... chẳng là một vị "Cửu Thiên Tuế điện hạ" ?

 

Nếu đổi là Đỗ Thiếu Quân, nàng chắc chắn tránh xa ba thước từ lâu.

 

Còn với Mộ Dung Trần, dù kiếp hai là đối thủ đội trời chung, nhưng hiểu , nàng vẫn luôn cảm thấy dễ gần, dường như sẽ gì tổn hại đến nàng.

 

Đang nghĩ ngợi như thế...

 

Mộ Dung Trần bất chợt nắm lấy tay trái nàng, đẩy cao tay áo lên, để lộ nửa cánh tay trắng như ngọc.

 

Làn da mịn màng như ngưng sương, ánh trăng phản chiếu, trong trẻo như ngọc bích khiến rung động.

 

Ở đó, nổi bật là một nốt chu sa nhỏ nhắn, tinh xảo, dấu ấn Thủ Cung Sa đỏ rực.

 

Ánh mắt Mộ Dung Trần rơi đúng nốt chu sa .

 

Hoa Mộ Thanh vội kéo tay áo, rút tay : "Điện hạ, …?"

 

Chưa kịp xong, Mộ Dung Trần xoay cánh tay nàng , lật phía ngoài cẳng tay, hai ngón tay khép , nhanh ch.óng day ấn theo một trình tự nào đó.

 

Hoa Mộ Thanh sững , chậm rãi ngẩng đầu .

 

Đây là thủ pháp hạ sốt.

 

Hơn nữa... chính là phương pháp mà nàng nghiên cứu khi tìm hiểu mạch lý và d.ư.ợ.c lý.

 

Trong hoàng cung Đại Lý , đến thủ pháp thì nhiều, nhưng tin tưởng và áp dụng thì chẳng mấy ai.

 

"Điện hạ, đang …?"

 

Nàng thể giả vờ là chuyện, chỉ thể rút tay , nhỏ: “Xin điện hạ buông tay…”

 

“Đây là phương pháp xoa bóp hạ sốt.”

 

Mộ Dung Trần quan tâm để tâm đến lời nàng, vẫn nhếch môi nhạt. Hắn buông cánh tay bên , nắm lấy tay bên của nàng, ấn giữa ngón trỏ và ngón áp út.

 

Giọng trầm khàn, mát lạnh của vang lên trong màn đêm, như những gợn sóng lan nhẹ trong khí: “Sốt đến mức , còn phục vụ Bổn Đốc? Nếu để sốt đến ngu ngốc, chẳng Bổn Đốc phí công cứu ngươi ?”

 

Hoa Mộ Thanh mím môi, phản bác .

 

Sau khi cả hai tay xoa bóp xong, nàng cảm thấy trán lấm tấm mồ hôi, trong đầu cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

 

Vừa định mở miệng cảm tạ, ngờ Mộ Dung Trần khẽ chạm vai nàng, chậm rãi :

“Quay lưng .”

 

Hoa Mộ Thanh nghi hoặc, phương pháp xoa bóp của nàng chỉ thôi, còn định gì nữa đây?

 

Nàng liếc một cái, thấy ánh mắt sâu thẳm như mặt nước đang chăm chú . Ánh mắt đó… còn tối hơn cả bầu trời đêm lưng .

 

Trái tim khẽ run lên, nàng vội mặt , cụp mắt xuống, xoay .

 

Ánh mắt Mộ Dung Trần lóe lên tia biến đổi, tay áp lên lưng nàng, bất ngờ đưa tay lật nhẹ, kéo phăng chiếc áo khoác bên ngoài nàng đang choàng !

 

Vai nàng, trắng nõn, mềm mại như cánh hoa đào, bất ngờ lộ !

 

Hoa Mộ Thanh hoảng hốt, lập tức ôm lấy cánh tay, định vùng khỏi . bàn tay của Mộ Dung Trần giữ c.h.ặ.t lấy bờ vai trắng mịn như ngọc thạch !

 

Với sức lực hiện tại của nàng, ngay cả một ngón tay của cũng thể lay chuyển.

 

Kinh hoảng và tức giận trào lên, nàng thầm trách bản vì khi nãy tin tưởng .

 

Không ngờ trêu đùa, sỉ nhục thế !

 

“Quả nhiên… là nàng.”

 

Mộ Dung Trần chăm chăm bờ vai mịn màng tì vết, hề vết sẹo từng mũi tên xuyên thủng năm xưa mà nữ nhân để , trong lòng bỗng lạnh như băng.

 

Hắn khẽ lắc đầu, lạnh mỉa mai.

 

Thật là điên . Nàng ch-ết , ch-ết thật !

 

Làm còn thể ôm hy vọng, cho rằng nàng cải trang, đổi phận mà sống chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-19-cuoc-gap-go-trong-dem.html.]

 

“Điện hạ?”

 

Hoa Mộ Thanh c.ắ.n môi, đầu nam nhân đang đăm đăm chằm chằm lưng mà ánh mắt như ngây dại.

 

Trong lòng nàng chút bất an, … chẳng lẽ thực sự cái sở thích kỳ quái đặc trưng của đám thái giám ? Trước đây từng tới chuyện đó!

 

Mộ Dung Trần chợt hồn, trong đôi mắt yêu mị thoáng hiện lên một tia hoảng hốt, ánh mắt giao với đôi mắt trong trẻo, thuần khiết như đóa sen xanh của thiếu nữ.

 

Bất ngờ, khẽ bật , nụ nhẹ nhàng nhưng mang theo vẻ quyến rũ yêu tà đến tột cùng.

 

Hoa Mộ Thanh khẽ sững .

 

Ngay đó, nàng bất ngờ bóp c.h.ặ.t cổ!

 

Con ngươi nàng co rút , theo phản xạ nắm lấy cổ tay : “Điện hạ, ?”

 

“Nói.”

 

Mộ Dung Trần khẽ nhếch môi, nét dịu dàng nhưng trong mắt hiện lên sự lạnh lẽo tàn nhẫn:

“Là Hoa Phong, Hoa Tưởng Dung, là Đỗ Thiếu Lăng sai ngươi cố tình tiếp cận với dáng vẻ như ?”

 

Hoa Mộ Thanh giật , tim chợt ‘thịch’ một tiếng, lộ ?

 

Không đúng.

 

Nàng nhanh ch.óng lục chuyện xảy từ khi gặp Mộ Dung Trần tới giờ.

 

Xem nghi ngờ phận của từ .

 

Bảo hôm qua dễ dàng bỏ qua cho nàng, thậm chí còn tay cứu giúp.

 

Có lẽ chính vì tình huống giải độc để cứu mạng tối qua, khiến càng thêm nghi ngờ.

 

Quả hổ danh là vị Cửu Thiên Tuế quyền khuynh triều chính, dù mang danh thái giám nhưng tâm cơ sâu như biển, lòng khó lường, đúng là đáng sợ!

 

Chỉ là… hiện tại xem , vẫn đoán nàng là “mượn x-ác hồn” mà sống , mà chỉ tưởng rằng nàng là sai khiến đến gần ?

 

Hoa Mộ Thanh nhanh ch.óng xoay chuyển trong lòng, vô thức c.ắ.n nhẹ môi.

 

Mộ Dung Trần thấy động tác , ánh mắt liền trở nên sắc lạnh, ngón tay cũng siết c.h.ặ.t hơn.

 

Trong lúc nguy cấp, Hoa Mộ Thanh như chợt linh cảm dẫn đường, bật thốt lên: “Phượng bay chín tầng trời, ngọc ngà đầy lầu các. Biển mây xanh mênh m-ôn-g, bao dung cả bụi trần thế.”

 

Đây chính là ám hiệu của Lâm Lang Các, từ đến nay chỉ duy nhất các chủ mới .

 

Bởi , dù Đỗ Thiếu Lăng và Hoa Tưởng Dung đoạt lệnh bài các chủ của Lâm Lang Các, thì cũng chỉ thể ép buộc chiêu mộ một nửa thế lực mà thôi.

 

Mà nửa còn của thế lực … chính là ẩn giấu trong câu ám ngữ !

 

Khuôn mặt tuấn mị yêu mị của Mộ Dung Trần bỗng chốc trở nên lạnh lẽo và đầy âm u, như gió lạnh lướt qua đá ngầm giữa đêm đen!

 

“Ngươi gì?”

 

Giọng khàn khàn, mang theo một chút run rẩy thể tin nổi: “Ai dạy ngươi những lời ?”

 

Quả nhiên… đó là ám ngữ, chứ một bài thơ bịa đặt tùy tiện.

 

Hoa Mộ Thanh c.ắ.n môi, khẽ đẩy tay đang siết lấy cổ .

 

Mộ Dung Trần khẽ nhíu mày, cũng thu tay về.

 

Hoa Mộ Thanh ho khẽ vài tiếng, dọa đến toát cả mồ hôi lạnh.

 

“Điện hạ… Lâm Lang Các ?”

 

Câu hỏi của nàng mang theo sự dò xét, nàng đang thử , thử xem liệu Mộ Dung Trần đúng như kiếp nàng nghi ngờ… chính là chủ thật sự Lâm Lang Các ?!

 

Bởi từ lâu nàng cảm thấy, dù nàng là các chủ danh nghĩa của Lâm Lang Các, nhưng dường như trong bóng tối, vẫn còn một khác đang nắm quyền điều khiển những sát thủ ẩn giấu trong tổ chức.

 

Nàng từng nhiều âm thầm điều tra, nhưng thu kết quả gì.

 

Chỉ một tình cờ trong cuộc trò chuyện kín giữa Mộ Dung Trần và Đỗ Thiếu Quân, họ nhắc đến một câu: “Phượng bay chín tầng trời…”

 

Từ đó, nàng bắt đầu nghi ngờ hai .

 

Mộ Dung Trần chằm chằm nàng.

 

Ánh mắt ngày càng trở nên thâm sâu lạnh lẽo, như vực sâu đáy.

 

Vào khoảnh khắc , ánh trăng trong khu vườn vắng vẻ, bên cạnh hòn giả sơn tĩnh lặng, chẳng khác gì một yêu vật sinh từ màn đêm.

 

Vừa đẽ mê hoặc, yêu tà quỷ dị.

 

Thế nhưng… một lời nào.

 

Chỉ lặng lẽ nàng, mà ánh mắt cùng cách chăm chú quan sát, khiến cảm giác chỉ cần nàng sai một chữ, thể lập tức xé nát nàng từng mảnh, nuốt chửng như con mồi ngon miệng. 

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận