Giọng điệu ông dịu dàng, hiền hòa thêm mấy phần: “Nhị nha đầu cũng mau dậy . Hôm nay con chịu nhiều ấm ức như , về nghỉ ngơi cho thật .”
Sau đó sang đại phu nhân : “Tăng gấp đôi tiền tiêu vặt cho Nhị nha đầu. Nơi ở hiện tại cũng thật chẳng , đổi cho con bé một viện t.ử khác, sắp xếp thêm vài nha và gia nhân chăm sóc. Ba ngày nữa còn buổi tiệc của Trưởng Công Chúa, nếu Tuyên Vương sai gửi thiệp mời, thì hãy chuẩn cho Nhị nha đầu thật chu đáo.”
Hoa Mộ Thanh nhẹ nhàng dậy, duyên dáng thi lễ, giọng nhu hòa: “Tạ ơn phụ .”
Dù nàng đầy ướt át chật vật, nhưng vẫn giữ nguyên tư thái đài các của thiên kim tiểu thư.
Hoa Phong hài lòng gật đầu, đầu tiên cảm thấy đứa nữ nhân thứ hai vốn giờ e dè dám lộ mặt , hôm nay cũng thuận mắt hơn chút.
Đại phu nhân giận đến mức sắc mặt u ám như sắt, nhưng chẳng thể bộc lộ ngoài.
Trong lòng thì đầy oán độc, mà mặt vẫn nặn nụ : “Là sơ suất, sẽ lập tức sắp xếp.”
Sở Hồng ở bên cạnh lặng lẽ Hoa Mộ Thanh thật sâu, bỗng như cảm thấy lạnh, để cho Hoa Phong kịp đáp lời đại phu nhân, nàng nhẹ nhàng rúc lòng ông, giọng nũng nịu: “Lão gia, lạnh quá…”
Giọng như thổi gió bên tai Hoa Phong, khiến ông suýt nữa kìm .
Ông lập tức ôm chầm lấy Sở Hồng, cưng chiều chạm nhẹ mũi nàng, rời .
Cách mấy bước vẫn còn tiếng ông thì thầm bên tai nàng những lời lả lơi: “Tiểu yêu tinh quyến rũ …”
Sở Hồng ngoan ngoãn nép ngự-c Hoa Phong, mềm mại như xương.
Đại phu nhân cảnh , suýt nữa bẻ gãy móng tay trong lòng bàn tay.
Đồ điều! Dám công khai quyến rũ lão gia!
Bà quên mất, chính vì giữ sủng ái mà chủ động để Sở Hồng lên giường với một nam nhân đáng tuổi phụ nàng .
Hoa Mộ Thanh rõ tất cả, khẽ cong khóe môi một tiếng động.
Mẫu t.ử Tam di nương bên cạnh thấy Hoa Phong rời , liền vội vàng bò đến chân đại phu nhân xin tha.
lúc trong lòng đại phu nhân đầy lửa giận, thể nhẹ lời t.ử tế với đôi mẫu t.ử khiến bà thất bại t.h.ả.m hại chứ.
Giọng bà lạnh lùng : “Đã là lệnh của lão gia, thì hai cứ ngoan ngoãn chịu phạt ! Vài hôm nữa, đợi lão gia nguôi giận, sẽ các ngươi vài câu.”
Tam di nương vốn còn định lên tiếng, nhưng ngẩng đầu thấy ánh mắt sắc lạnh đầy hung hiểm của đại phu nhân, bà bất giác rùng .
Vội vàng đáp lời, bà kéo Hoa Thường Hảo vẫn còn đang lải nhải dứt rời trong vội vã.
Hoa Thường Hảo hận đến nghiến răng, khi còn độc ác trừng mắt Hoa Mộ Thanh một cái.
Hoa Mộ Thanh chẳng thèm để ý, vẫn yên trong vũng nước, dáng vẻ điềm đạm, cúi đầu ngoan ngoãn thanh nhã như hoa lan.
Đại phu nhân liếc nàng, ánh mắt khó lường.
Một lúc , gió xuân lạnh lẽo thổi qua, bà mới khẽ , buông một câu đầy hàm ý: “Nhị nha đầu, dạo nghĩ đấy.”
Hoa Mộ Thanh cúi hành lễ: “Đều nhờ đại phu nhân và Đại tỷ chăm sóc, Mộ Thanh cảm kích vô cùng.”
“Đại tỷ” ở đây, đương nhiên là chỉ Hoa Tưởng Dung.
Ánh mắt đại phu nhân lập tức lạnh , sắc bén như d-ao.
Bà chằm chằm nàng đầy áp lực suốt một lúc lâu, mới bật một tiếng: “Con nghĩ thì . Phải hiểu rằng, ở Hoa phủ gia cuối cùng vẫn trong tay . Cá mặn lật thì cũng chỉ là cá thớt, mặc xẻ thịt. Muốn kết cục , thì ngoan ngoãn. Biết còn chỗ để .”
Từng lời, từng chữ đều là lời răn đe ngấm ngầm.
Hoa Mộ Thanh mỉm , rõ là hiểu hết : “Vâng, Mộ Thanh hiểu. Tạ ơn đại phu nhân dạy bảo.”
Đại phu nhân liếc nàng một cái, hừ lạnh.
Bà tiện tay chỉ về phía đám nô tài phía , chọn một tiểu nha gầy gò, trông chỉ mười mấy tuổi: “Nha đầu đó, tạm thời theo hầu con. Chiều nay sẽ sắp xếp viện t.ử và hầu cho con.”
Nói liếc Hoa Mộ Thanh đầy hàm ý: “Lão gia thương con, con tự giữ , đừng để xảy chuyện nên xảy nữa.”
Hoa Mộ Thanh mỉm ngoan ngoãn: “Vâng, đa tạ mẫu .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoan-phi-co-hy-cuu-thien-tue-cuop-sac/chuong-16-nhan-mot-nha-hoan.html.]
Đại phu nhân hôm nay gặp chuyện gì cũng thuận, dáng vẻ ngoan hiền của Hoa Mộ Thanh càng thấy chướng mắt, bèn thèm để ý thêm, xoay bỏ .
Hoa Mộ Thanh hiểu rõ, nước cờ mạo hiểm hôm nay của nàng uổng phí.
Dẫn dụ một kẻ tâm tư lộ liễu như Sở Hồng mặt, đại phu nhân ít nhất trong một thời gian sẽ dồn nàng đường cùng nữa.
Mà nàng cũng cần một thời gian để rõ cảnh và con xung quanh khi trùng sinh.
Nha gầy gò, mặt vàng vọt mà đại phu nhân để , rụt rè tiến đến mặt Hoa Mộ Thanh.
Hoa Mộ Thanh nàng, dịu dàng hỏi: “Ngươi tên gì?”
Nha dường như từng chủ t.ử hỏi chuyện bằng giọng dịu dàng như , sợ đến mức càng thêm run rẩy.
vẫn cố gắng trả lời: “Nô…nô tỳ... tên.”
Xem là nô tỳ mới mua về, còn ban tên.
Loại nha đầu thế , đừng là hầu hạ ai, e là chỉ đủ sức quét sân, mấy việc nặng nhọc. Không trách đại phu nhân tiện tay ném cho nàng.
Nhìn đứa trẻ như , Hoa Mộ Thanh nhớ đến đứa con đáng thương của kiếp của nàng - Thịnh Nhi, trong lòng khỏi thắt .
Giọng càng thêm dịu dàng: “Vậy đây ở nhà, mẫu ngươi gọi ngươi là gì?”
Nha , mắt lập tức đỏ hoe. Một lúc lâu mới lí nhí đáp: “Phúc Tử... Mẫu nô tỳ gọi nô tỳ là Phúc Tử.”
Hoa Mộ Thanh mỉm , nhẹ nhàng vỗ lên vai gầy nhỏ của nàng : “Được , cứ gọi ngươi là Phúc T.ử nhé.”
Phúc T.ử suýt nữa òa .
Nàng hiểu nổi vì vị Nhị tiểu thư chỉ lớn hơn vài tuổi , thể những lời giống hệt mẫu nàng từng .
Hoa Mộ Thanh phản ứng , khẽ gật đầu hài lòng.
Kiếp , nàng vốn giỏi điều binh khiển tướng bằng cách kết hợp giữa ân và uy, là cho ân tình, đó mới ban uy quyền.
Nếu gặp kẻ điều, thì với bản tính lạnh lùng má-u lạnh của nàng, xưa nay từng nương tay tha mạng.
Còn tiểu cô nương Phúc T.ử , tạm thời qua thì vẻ thật thà chất phác, thế nào thì còn xem tiếp.
Cũng may, đại phu nhân phái cho nàng một như Sở Hồng, một kẻ kiêu căng phận, luôn lấn át chủ nhân.
Nàng dắt theo Phúc T.ử về phía căn viện nhỏ tồi tàn của , tỏ vẻ tùy tiện chuyện trò, cuối cùng cũng nắm tình hình hiện tại.
Hiện giờ vẫn là năm thứ tư niên hiệu Gia Nguyên triều Đại Lý, mùng tám tháng tư, cách ngày nàng Đỗ Thiếu Lăng và Hoa Tưởng Dung ép ch-ết, chỉ mới hai ngày!
Nói cách khác, đúng ngày nàng ch-ết, linh hồn nhập x-ác của Hoa Mộ Thanh!
Còn những chuyện khác, Phúc T.ử vốn là một nha nhỏ bé chẳng hiểu gì, nên cũng thêm gì nhiều.
Chỉ lác đác kể vài chuyện về trong Hoa phủ.
Hoa Mộ Thanh âm thầm tính toán trong lòng.
Mãi cho đến khi cái viện nhỏ rách nát gió lùa bốn phía, một trận gió thổi qua, khiến cả nàng lạnh run.
Nàng chợt nhớ, bản còn là Tống Vân Lan từng tung hoành chiến trường, gi-ết địch nơi sa trường, xuất từ phủ Hồ Quốc tướng quân nữa.
Nàng ôm lấy cánh tay, hiệu cho Phúc T.ử lấy y phục khô cho .
Trong lòng âm thầm lắc đầu, thể quá yếu.
Chớp mắt đến buổi chiều.
Người đại phu nhân phái đến cũng tới nơi, chính là ma ma cận bên bà , cũng là bà tin tưởng nhất: Lâm ma ma.
Cũng chính là phụ nhân buổi sáng tay điểm huyệt Hoa Nguyệt Vân ngất xỉu.
“Nhị tiểu thư, đến .”
Lâm ma ma giữ thái độ ôn hòa lễ phép suốt dọc đường, dẫn Hoa Mộ Thanh đến viện mới chuẩn sẵn.